Hiển thị các bài đăng có nhãn trúng vé số. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn trúng vé số. Hiển thị tất cả bài đăng

(Kênh 13) – Trúng vé số đặc biệt, có người chỉ kịp làm đại gia vài ngày, có người cuối đời lại phải đi ăn mày.


“Đại gia” 21 ngày


Nhờ 3 tờ vé số độc đắc, ông Vương Sỹ Cầm (65 tuổi, Nguyễn Trãi, Thanh Xuân, Hà Nội) đã phút chốc trở thành tỷ phú.


Câu chuyện đã xảy ra gần 20 năm nay, nhưng khi nhắc đến, ông Cầm vẫn còn nhớ như in.


Đó vào chiều ngày 20/9/1995, trên đường bó thuốc cho bệnh nhân từ Quốc Oai (Hà Tây cũ) trở về, ông Cầm dừng lại quán nước gần nhà uống trà. Lúc đó có một ông cụ liên tục mời hết người này, người kia mua giúp 3 tấm vé số, thương tình ông Cầm mua giúp.


19h cùng ngày, tivi phát kết quả, ông Cầm mừng quýnh báo cho vợ, nhưng ban đầu cả nhà không ai tin.


Ông Vương Sỹ Cầm kể về câu chuyện trúng số của mình.

Ông Vương Sỹ Cầm kể về câu chuyện trúng số của mình.


Giá trị 3 tờ độc đắc khi đó khoảng 200 triệu đồng. Ngày lĩnh giải, công ty xổ số lại trả tiền lẻ, nên tính ra đến mấy bao tiền. Có tiền, ông Cầm mua cho con trai vừa đậu đại học xe máy, số còn lại chia thành các bọc giấu vào các góc nhà.


Đến ngày thứ 21, trong lúc về quê xây mộ thì bất ngờ nhà ông bị cháy. Từ “đại gia”, ông Cầm lại bỗng chốc tay trắng.


Số tiền ít ỏi còn lại trong tay, ông Cầm đầu tư mua máy nghiền, máy thái, chế thuốc chữa bệnh cứu người. Hiện tại, vợ chồng ông Cầm vẫn sống trong căn tập thể cũ kỹ tại quận Thanh Xuân.


Đại gia xổ số đi ăn mày


Do xuất thân trong hoàn cảnh gia đình thiếu thốn, ông Bùi Hiền Hòa (45 tuổi, ngụ phường Hưng Lợi, Ninh Kiều, Cần Thơ) luôn nuôi hy vọng được đổi đời nên thường xuyên mua vé số.


Năm 2010, ông Hòa bỗng chốc thành tỷ phú sau khi trúng 3 giải độc đắc, trị giá 4,5 tỷ đồng.


Có tiền, ông Hòa mua ngay căn biệt thự bạc tỷ ở trung tâm thành phố Cần Thơ. Thú chơi sang cũng nổi lên, khi ông mê hàng hiệu, mê đỏ đen sát phạt.


Tuy nhiên, cuộc sống xa hoa chỉ kéo dài được hơn 1 năm rồi… kết thúc. Căn biệt thự thành vật gán nợ. Cả nhà lại dắt díu nhau tìm phòng trọ ở tạm. Ông Hòa trở thành người nửa điên, nửa tỉnh, tối ngày ôm chai rượu, lê lết khắp các phố để xin ăn.


Trúng 8 tỷ, dân ùn ùn đến xin


Câu chuyện cười ra nước mắt này xảy đến với gia đình ông Huỳnh Thanh Dũng (ấp 5, xã Nhị Thành, Thủ Thừa, Long An). Ngày 28 Tết Giáp Ngọ vừa qua, thấy người bán số nài nỉ tập số “xấu”, ông Dũng mua 10 tờ vé số 855514 của tỉnh Bến Tre.


Hàng ngày có nhiều người đến trước cửa nhà ông Dũng để xin tiền.

Hàng ngày có nhiều người đến trước cửa nhà ông Dũng để xin tiền.


Tối cùng ngày, ông bỏ tập vé ra dò, ngỡ ngàng khi thấy 5 tờ vé số trúng giải đặc biệt (1,5 tỷ đồng/tờ) và 5 tờ trúng giải an ủi (100 triệu đồng/tờ) – tổng số tiền trúng thưởng lên tới 8 tỷ đồng.


Sau khi trừ thuế 10% và trả hoa hồng cho đại lý vé số 55 triệu đồng, vợ chồng ông Dũng được lĩnh tổng cộng 7,145 tỷ đồng. Có số tiền lớn, ông Dũng giúp đỡ, trao tận tay nhiều người nghèo khó với số tiền khoảng 500 triệu đồng, trao tặng 150 triệu đồng cho 3 xã để hỗ trợ người nghèo ăn tết.


Lợi dụng việc này, mỗi ngày có tới vài chục người kéo đến nhà ông để xin tiền.


Có người nằm vạ vật, thậm chí quỳ lạy khóc lóc để xin tiền suốt những ngày trước Tết và nhiều ngày sau đó, buộc công an khu vực phải đến can thiệp. Thậm chí có người còn công khai gửi thư để xin tiền.


Quá mệt mỏi, vợ chồng ông Dũng phải lánh mặt, ủy quyền cho người khác tiếp người lạ.


Gán nợ bằng vé số trúng thưởng


Câu chuyện hy hữu trên xảy ra tại xã Chánh An, huyện Mang Mít, tỉnh Vĩnh Long vào cuối tháng 1 vừa qua.


Sáng 19/1, ông Nguyễn Ngọc Khương ngụ ấp Tân Mỹ B, xã Chánh An có mua của bà Nguyễn Thị Đẹp một tờ xổ số kiến thiết Lâm Đồng mệnh giá 20.000 đồng và chỉ nhớ có 3 số đuôi là 441, kí hiệu là 1k3.


Sau đó, ông Khương đến nhà bạn tên Mười Xuân đánh bài ăn thua 5.000 đồng/ván cùng 3 người khác nữa.


Khi cháy túi, ông Khương lấy tờ vé số lúc sáng ra đưa cho 1 người bạn tên Mãi. Người này đồng ý thối lại cho ông Khương 5.000 đồng rồi chơi tiếp.


Ông Khương kể lại vụ việc.

Ông Khương kể lại vụ việc.


Đến chiều, bà Đẹp thông báo tờ vé số ông Khương mua trúng giải từ an ủi đến độc đắc (200 triệu – 3 tỷ đồng).


Ngay lập tức, ông Khương chạy đến nhà ông Mãi. Ban đầu ông Mãi phủ nhận cầm tờ vé số, nhưng sau miễn cưỡng nhận đã đưa con xé nát. Trong khi đó, vợ ông Mãi ra chợ Chánh An khoe trúng số 200 triệu đồng cho nhiều người nghe.


Vụ tranh chấp tờ vé số sau đó đã phải nhờ công an huyện vào cuộc xác minh và hiện vẫn chưa có kết quả.


Trúng số nhưng không được nhận tiền


Sát Tết 2013, ông Dương Văn Tùng (ngụ ấp Bình Hòa 2, xã Mỹ Khánh, TP.Long Xuyên, tỉnh An Giang) mua từ vé số có dãy 359583 mở thưởng ngày 3/2/2013 của công ty xổ số kiến thiết Kiên Giang.


Do hoàn cảnh kinh tế khó khăn, nợ gần 50 triệu mà không có khả năng trả, nên khi biết ông Tùng trúng số, ai cũng mừng, xúm vào xem.


Trong lúc giành xem, anh L.M.K (gọi ông Tùng bằng cậu) lỡ tay giật mạnh làm tờ vé số rách làm đôi nên không thể nhận thưởng, dù lúc đó rất nhiều nhân chứng đã đồng ý ký vào biên bản xác nhận.


Phong Vân (T.H)



Những vụ trúng số bi hài tại Việt Nam

(Kênh 13) – Ngủ ngoài đường, ăn bánh mì bố thí… là những gì ông Bùi Hiền Hòa (45 tuổi – ngụ phường Nguyễn Văn Linh, phường Hưng Lợi, quận Ninh Kiều) phải trả giá cho những ngày ăn chơi.


Ông Hòa đi lang thang khắp nơi.

Ông Hòa đi lang thang khắp nơi.


Hơn ba năm trước (2010), nhờ trúng liền một lúc 3 tờ vé số, tổng giá trị lên đến 4,5 tỷ đồng, ông Hòa được đổi đời. Thế nhưng thay vì tìm cách để tiền sinh thêm tiền, ông lại ra sức tiêu xài hoang phí, ăn chơi đàn đúm. Tiền hết, ông Hòa quay về kiếp nghèo khó, thậm chí còn mạt vận hơn xưa.


“Lên đời” nhờ trúng số tiền tỷ


Hòa sinh ra trong một gia đình có điều kiện kinh tế vô cùng khó khăn. Mồ côi cha từ thuở nhỏ, Hòa và mẹ sống nương tựa nhau trong căn nhà tạm bợ thuộc một khu đất nhà nước sắp thu hồi. Nhà đã nghèo, mẹ Hòa lại thường xuyên đau ốm. Để có tiền lo cái ăn cái mặc, lo tiền thuốc thang cho mẹ, Hòa phải làm đủ thứ nghề. Vất vả là thế nhưng tiền Hòa kiếm được chỉ như “gió vào nhà trống”. Căn bệnh mẹ Hòa phải chịu đựng không có dấu hiệu thuyên giảm. Thương chàng trai hiền lành chịu khó, Phượng – người phụ nữ có tấm lòng nhân hậu trú gần nhà, cũng thường xuyên đến nhà an ủi, chăm sóc mẹ già thay cho Hòa.


Vốn xuất thân từ gia đình khá giả, Phượng được cha mẹ cho ăn học đàng hoàng. Tình cảm giữa Phượng và Hòa rất chân thành và ngày càng sâu đậm. Biết chuyện, gia đình Phượng ra sức cản ngăn. Họ lo con gái vất vả nếu lấy Hòa làm chồng. Nhưng cãi lời cha mẹ, Phượng quyết định cùng Hòa xây dựng hạnh phúc gia đình. Từ ngày có Phượng về chung sống, Hòa yên tâm lo đi làm kiếm tiền thang thuốc cho mẹ. Nhưng do bệnh tình quá nặng, mẹ Hòa đã không thể qua khỏi. Đang chịu tang mẹ, vợ chồng Hòa mất nốt chỗ che nắng che mưa vì mảnh đất đã đến hạn thu hồi. Không than vãn, vợ chồng Hòa nhanh chóng tìm căn hộ để ở trọ. Hai đứa con nhỏ lần lượt ra đời. Chị Phượng phải nghỉ làm để ở nhà trông con. Mọi chi phí sinh hoạt trong gia đình đều do một tay Hòa đảm trách.


Chỉ có một người kiếm tiền, vợ chồng Hòa và hai đứa con bữa đủ, bữa thiếu. Vì thế, dù tiết kiệm đến đâu, vợ chồng Hòa vẫn sống cảnh thiếu trước hụt sau. Hoàn cảnh khó khăn, cùng quẫn càng thổi bùng lên trong Hòa ước mơ trúng số. Mỗi ngày đi làm về, anh lại chừa ra ít tiền để mua vé số với hi vọng được đổi đời. Sau thời gian dài kiên trì, vận may đã mỉm cười với anh. Hòa trở thành tỷ phú sau khi trúng liền 3 tờ vé số độc đắc tổng trị giá 4,5 tỷ đồng. Từ ngày ấy, cuộc đời Hòa chuyển theo một hướng khác. Có trong tay bạc tỷ, Hòa bắt đầu thay đổi tính tình, sinh ra nhiều tật xấu mà dẫu nằm mơ chị Phượng cũng không thể ngờ chồng sẽ mắc phải.


Thuở hàn vi, Hòa thuê căn nhà trọ nằm sâu hút trong con hẻm ngoằn nghèo cách bến xe buýt 91B khoảng 3km. Khi có lộc trời, Hòa sắm ngay căn nhà bạc tỷ nằm ở trung tâm thành phố Cần Thơ. Có nhà, Hòa đón vợ con về ở cùng nhưng mọi chi tiêu trong gia đình đều do một tay Hòa quản lý. Như để “tự đền bù” cho cái thời nghèo khổ, Hòa trở nên mê mệt hàng hiệu. Và tất nhiên, những cuộc đỏ đen sát phạt nhanh chóng trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của vị đại gia mới nổi.


Lý lẽ của Hòa là làm vất vả mấy chục năm qua đã đủ rồi, giờ có tiền trong tay phải hưởng thụ “tới bến”. Hòa mong ước vận may sẽ tiếp tục đến, nên sáng nào cũng chi nhiều tiền để mua hàng chục tờ vé số. Sau đó, người đàn ông một thời chăm chỉ, ham làm lại “rung đùi” đợi tới trưa để đi đánh bạc. Tới chiều, Hòa chăm chú mở đài dò số, nhưng tuyệt nhiên vận số tốt đẹp không tái diễn lần thứ hai. Cuộc sống xa hoa kéo dài suốt cả năm trời, tài sản kếch xù của “đại gia” Hòa cứ theo những cuộc chơi trác táng vơi dần. Nhiều lần, chị Phượng nhỏ to khuyên nhủ chồng, Hòa chẳng những gạt phăng lời vợ mà còn la ó, chửi mắng thậm tệ.


Cái giá chơi bời


Giữa trưa nắng, người dân Ninh Kiều chứng kiến một gã đàn ông say bí tỉ nằm vạ trên vỉa hè, bên cạnh là một ổ bánh mì nhăn nhúm. Trên mặt hắn đầy rẫy những vết trầy xước, tím tái. Nằm một hồi lâu, người này lại lồm ngồm ngồi dậy như một ông già. Đôi mắt hắn liếc dọc liếc ngang. Miệng hắn bắt đầu lẩm bẩm rồi la hét to dần. Bên cạnh nơi hắn đứng có một số thùng giấy và mấy thanh mướp vụn. Hắn quơ tay với lấy và quăng tung tóe chúng ra đường giữa lúc trên đường đầy xe qua lại.


Căn nhà nhỏ vợ Hòa thuê lại.

Căn nhà nhỏ vợ Hòa thuê lại.


Những người đi đường đều trố mắt nhìn hắn. Quăng xong đống giấy vụn ra đường, hắn bắt đầu bước cao bước thấp đi trên vỉa hè. Hắn đi loạng choạng, cứ hai ba bước lại té ngã một lần. Vô tình hắn ngã trúng ổ bánh mì, hắn với tay lấy ổ bánh mà ăn ngấu nghiến. Ăn hết ổ bánh mì vụn, hắn lại tiến đến vị trí những anh xe ôm gần đó và chỉ thẳng vào mặt từng người mà chửi rủa. Những người xe ôm ở đây dường như quá quen với những hành động nửa điên, nửa tỉnh này nên chẳng ai chấp nhất. Khoảng năm phút sau khi chửi rủa mọi người, hắn lại trơ tráo quay sang xin từng đồng tiền lẻ để mua rượu.


Đó chính là Hòa – người từng một thời “lên đời” nhờ trúng số độc đắc. Ngủ ngoài đường, ăn bánh mì vụng là việc làm thường nhật của người đàn ông này. Những ngày ăn chơi trác táng qua nhanh, hiện Hòa phải gánh chịu nhiều khoản nợ lớn. Căn nhà mới mua ở trung tâm thành phố cũng trở thành vật gán nợ. Đến hạn xiết nợ, Hòa cùng vợ con ngậm ngùi thu nốt những món đồ còn thuộc về mình rồi dắt díu nhau tìm một phòng trọ ở tạm. Những ngày sống xa hoa trở thành ký ức, khiến người đàn ông 45 tuổi trở nên thân tàn ma dại như trên.


Tiếp chuyện phóng viên, ông Trần Bửu Long – một người bạn thân của ông Hòa kể lại: “Ông Hòa trước đây là một người nghèo khó, mưu sinh với đủ thứ nghề, ai thuê gì làm đó. Ông Hòa bỗng trở thành người giàu có nhờ trúng số. Vốn dĩ, ông Hòa là người hiền lành, chịu khó làm ăn, dành dụm từng đồng bạc lẻ để chăm lo cho gia đình. Sau khi trúng số, tính tình ông đột nhiên trở nên thay đổi, tiêu tiền như nước, trong khi không chịu làm việc. Ông trở thành kẻ ham mê cờ bạc, cùng thói quen uống rượu như uống nước khiến số tiền trúng số nhanh chóng tiêu tan. Tiền hết, ông Hòa quay về kiếp sống bần hàn nơi đầu đường xó chợ, ngửa tay xin từng đồng bạc lẻ của những người xung quanh để mua từng ngụm rượu. Thiệt tình, tôi cũng thấy tiếc cho ông ấy, có tiền mà chẳng biết giữ, giờ ra nông nỗi này”.


Theo tìm hiểu, khi tài sản tiêu tán gần hết, Hòa cũng dồn tiền mua một chiếc xe cà tàng để hành nghề xe ôm. Chạy được dăm ba cuốc, người đàn ông này lại mang số tiền kiếm được “nướng” vào vé số. Hết tiền đổ xăng đưa rước khách, Hòa lại về nhà nã vợ tiền. Có bao nhiêu tiền trong tay, anh ta tiếp tục mua vé số. Sống trong cảnh nghèo, Hòa luôn hi vọng một ngày trời lại thương, rồi cuộc sống sung sướng từng được nếm trải sẽ quay về. Chạy xe ôm được dăm ba tháng, chiếc xe của Hòa bị hư hỏng. Vị “đại gia” một thời không sửa chữa nữa mà bỏ liều, từ đó tối ngày ôm chai rượu, lê lết khắp các đường phố ăn xin. Thế nhưng, hễ có men rượu trong người, Hòa lại ra sức chửi rủa những người xung quanh, chẳng chừ một ai. Thậm chí có lúc anh ta như điên cuồng, cởi áo chạy lông nhông khắp phố.


Dù giận chồng nghiện rượu, nhưng chị Phượng vẫn cắn răng chịu đựng. Mặc cảm với mọi người, một mình chị Phượng làm mọi việc để gánh vác gia đình, nuôi hai đứa con thơ dại. Chồng đã hoàn toàn đổi thay, nhưng chị Phượng không đành lòng rũ bỏ. Chị vẫn mong hai đứa con thơ có một gia đình đầy đủ, với cha mẹ yêu thương. Về phía người chồng, Hòa thường cảm thấy vô cùng mặc cảm và xấu hổ vì đã từng đối xử tệ bạc với vợ con. Đến mức, anh từng nhiều ngày không về nhà để tránh đối diện với ba mẹ con và để lương tâm thanh thản hơn.


Trao đổi với phóng viên, chị Phượng tỏ rõ buồn rầu: “Phải chi trước đây, ổng chịu nghe lời tôi khuyên thì cuộc đời ổng đâu ra nông nỗi ngày. Ngày xưa, ổng hiền lắm, chỉ biết lo làm ăn, không biết ăn chơi là gì. Vậy mà từ ngày trúng số, ổng thay đổi hoàn toàn, tôi không nhận ra ổng nữa. Tiền từ trên trời rơi xuống, không phải vất vả kiếm ra nên ổng tiêu xài hoang phí như vứt qua cửa sổ. Giờ tiền bạc hết rồi, ổng lại lún sâu vào rượu chè, chẳng còn biết hay dở thế nào nữa. Tôi thương hai con thơ dại nên không đành lòng bỏ ông ấy. Tôi ước gì ngày xưa, ông ấy đừng trúng số. Có lẽ nếu vẫn nghèo, vẫn phải căng sức lao động, tính tình ổng sẽ không đổi thay. Và giờ này, có lẽ gia đình tôi vẫn hạnh phúc”.


PV



Đại gia xổ số phải đi ăn mày sau khi tiêu hết 4,5 tỷ

(Kênh 13) – Sau trận hỏa hoạn, số tiền lĩnh giải của người đàn ông gần như bị thiêu rụi. Mấy bao tải tiền chỉ còn lại vỏn vẹn gần 10 triệu đồng.


Chuyện đã qua gần 20 năm, nhưng ông Vương Sỹ Cầm (65 tuổi, ngụ đường Nguyễn Trãi, quận Thanh Xuân, TP.Hà Nội) vẫn nhớ như in quãng thời gian ngắn ngủi được làm “đại gia” nhờ trúng 3 tờ vé số độc đắc.

Nói là ngắn ngủi, bởi sau vỏn vẹn 21 ngày “lên đời”, một trận hỏa hoạn xảy ra đã thiêu rụi gần như tất cả số tiền lĩnh giải của ông. Mấy bao tải tiền thưởng chỉ còn lại vỏn vẹn gần 10 triệu đồng, ông đầu tư mua thiết bị bào chế thuốc Nam.


Giấc mộng tỷ phú vượt ngoài tầm với, song ông thấy thanh thản khi được dùng số tiền “lộc trời” ít ỏi còn lại để chữa bệnh miễn phí, như một cách trả ơn người đời đã cưu mang khi gia đình ông lâm vào cảnh hoạn nạn.


Từ con số 4 trùng hợp


Thời gian trôi qua, ngôi nhà hai vợ chồng ông bà Cẩm sinh sống trong khu tập thể đã ngả màu, ông cười bảo: “Chú không ngờ tỷ phú nhờ trúng số lại phải sống trong ngôi nhà như thế này phải không? Số tiền mà tôi trúng số vào ngày ấy, nếu tính ra có thể mua được mấy ngôi nhà to đẹp rồi. Và nếu tôi chữa bệnh mà cũng lấy tiền công từ người nhà bệnh nhân từ trước tới giờ thì tiền thu về còn nhiều hơn số tiền trúng số mấy lần.


Vì nghèo túng không có tiền đi viện, họ mới tìm đến mình thì phải chữa cho người ta, tôi chỉ lấy tiền thuốc, còn tiền công thì không, chỉ mong cho người ta sớm khỏi bệnh. Mình làm phúc tích đức cho con cháu, lương hưu của tôi cũng đủ cho hai vợ chồng già sinh hoạt hàng ngày.


Ngày nhà tôi gặp hoạn nạn, cũng nhờ mọi người cưu mang giúp đỡ. Tôi thấy mình giàu nhất là được mọi người tin tưởng, quý mến đấy”.


Ông Cầm cho biết, theo quan niệm của nhiều người, tứ phát âm gần giống với chữ tử, nhưng với ông, đó là con số cát tường, đã thay đổi vận mệnh cuộc đời ông và gia đình mình.

“Trước khi trúng số, tôi bị người bạn lừa mất 20 cây vàng, đấy là toàn bộ tài sản mà hai vợ chồng đã vất vả lao động dành dụm. Lúc ấy, tiền mặt trong người tôi còn lại đúng 37.000 đồng. Cũng chỉ vì xót của, tôi sinh bệnh, lông mày, lông mi, tóc rụng gần hết đến mức bạn bè thân thiết cũng không ai nhận ra. Nhưng đang trong lúc bi đát nhất, tờ vé số đã cứu cánh gia đình tôi”, ông nhớ lại.


Ông Cầm thấy cuộc đời có ý nghĩa hơn khi hành nghề bốc thuốc giúp đời.

Ông Cầm thấy cuộc đời có ý nghĩa hơn khi hành nghề bốc thuốc giúp đời.


Đấy là ngày 20/9/1995, ông Cầm vẫn nhớ như in. Buổi sáng sớm, ông đón 4 cô giáo học Trường Đại học sư phạm ngoại ngữ tìm đến nhà nhờ xem bệnh. Sau khi bắt mạch, thấy các cô không có bệnh gì, ông biếu mỗi người một nắm lá thuốc về đun lấy nước uống.


Mấy cô giáo gửi ông tiền công nhưng ông nhất quyết không nhận. Khi ra về, các cô âm thầm đặt lại dưới tờ báo ở trên bàn uống nước 40.000 đồng lúc nào mà ông không hề hay biết.


Cũng trong buổi sáng hôm đấy, ông Cầm lại nhận được tin một người thân ở huyện Quốc Oai (Hà Tây cũ) bị ngã giàn giáo gãy chân nhờ ông về bó thuốc. “Dù cách xa 40 km nhưng tôi cũng không ngần ngại đi xe về chữa bệnh cho chú ấy. Sau khi băng bó và đắp thuốc tổng cộng chi phí mua lá thuốc là 80.000 đồng, nhưng bà vợ cứ loanh quanh mãi lục đi lục lại trong nhà cũng chỉ còn duy nhất cả thảy 40.000 đồng tiền lẻ. Dù thiếu nửa tiền nhưng lúc đó, tôi vẫn vui vẻ nhận”, ông Cầm kể tiếp.


Triết lý sống giản đơn


Nói về việc trúng số của mình ông Cầm tâm sự: “Giàu có thì đã có số, bản thân tôi cũng không mong muốn gì xa vời, miềm vui đáng quý nhất là nhìn thấy các con mình khó khăn nhưng biết cố gắng vươn lên làm chủ cuộc sống cho riêng mình. Còn tôi, nếu có duyên trúng số nữa tôi sẽ mở một phòng khám để có cơ hội chữa bệnh được cho nhiều người hơn”.


Tình cờ, khi trên đường về nhà, đi qua khu vực Đại Mỗ, quận Từ Liêm, TP.Hà Nội, ông bất ngờ gặp lại 4 người bạn học cũ. Khoảng 4h chiều ông đi xe về và có rẽ vào một quán nước gần nhà. Khi ông Cầm đang ngồi uống nước thì một ông lão đến quán mời mua vé số.


“Trên tay ông ta còn lại đúng 3 tấm vé số 4, ông liên tục mời hết người này đến người khác mua giúp để ông sớm được về với gia đình. Tuy nhiên, không ai thèm để ý đến, thấy thương ông nên tôi đã ra mua”, ông nói tiếp.


Ông Cầm tâm sự, lúc mua 3 tấm vé, bản thân chỉ muốn giúp cụ bán vé số chứ không thể ngờ lại may mắn trúng giải độc đắc. Ông cười tươi nhớ lại: “7h tối hôm ấy, chương trình quay số trên Đài truyền hình Hà Nội diễn ra nhưng tôi cũng không để ý. Đang lúi húi nấu cơm dưới bếp thì tôi nghe thấy trên tivi nhà tôi nói vọng xuống loáng thoáng tới mấy con số.


Nhẩm theo lời của tivi, tôi giật mình khi thấy nó trùng với những số trên tờ vé mà mình mua lúc chiều nay. Bỏ dở việc đang làm, tôi chạy lên nhà ngó xem thế nào thì chương trình quay số kết thúc. Tôi thấp thỏm đợi 15 phút sau trên truyền hình trung ương phát lại kết quả xổ số và sung sướng khi cả 3 tờ đều giải độc đắc”.


Lúc đó ông Cầm mừng quýnh lên bảo với con trai thông báo cho vợ ông, nhưng cả nhà không ai tin. Mãi sau khi kiểm tra lại thông tin và đối chiếu tấm vé số trên tay mọi người mới sững sờ người ra cười òa sung sướng.


“Cả đêm hôm đó, hai vợ chồng tôi không ngủ được vì nghĩ đến một số tiền ngoài sức tưởng tượng lúc bấy giờ. Thú thực, bản thân tôi lúc đó không bao giờ nghĩ mình lại có thể trúng vé số, hơn nữa lại còn trúng giải độc đắc”, ông Cầm cười hớn hở khi nhớ lại những ngày đầy may mắn.


Đến hỏa hoạn cháy nhà


Vừa bị người ta lừa lấy hết tài sản, giờ đột nhiên nhận được khoản tiền lớn từ “trên trời rơi xuống”, khó có thể tả hết vợ chồng ông hạnh phúc đến mức nào. Ba lá số độc đắc lúc ấy trị giá gần 200 triệu đồng, nhưng khi ông đi lấy giải công ty xổ số trả loại tiền lẻ, nên tính ra đến mấy bao tiền.


Việc ông Cầm trúng vé số khiến những người hàng xóm, ai nấy đều trầm trồ hiếu kỳ kéo đến chung vui. Nhưng ông không ngờ, chỉ sau 21 ngày đổi đời ngắn ngủi, một trận hỏa hoạn lớn đã thiêu rụi tất cả.


Ông Cầm cho biết, khi nhận được số tiền trúng giải, ông đã mua ngay một chiếc xe máy cho người con trai đầu mới đậu vào đại học làm phương tiện đi lại. Số tiền còn lại, vợ ông chia ra làm từng bọc nhỏ giấu vào góc kín trong nhà.


Bỗng dưng được một số tiền lớn, ông Cầm bàn với vợ: “Có lẽ nhờ các cụ phù hộ mình mới trúng giải”. Sau đó, hai vợ chồng ông bà đã cầm một ít tiền về quê xây lại mộ cho bố mẹ, ông bà. Trớ trêu thay, cũng đúng ngày ông về quê xây mộ thì nhà ông bị cháy.


“Tôi với vợ và cậu con trai cả về quê, để thằng con út ở lại trông nhà. Nhưng ai ngờ, khi chúng tôi vừa đi khỏi nhà một lúc thì thằng con út bỏ nhà đi chơi điện tử từ sáng tới tối. Lúc đi, cu cậu quên không tắt các thiết bị điện đang sử dụng nên nó bị chập dẫn đến cháy nhà. Nhận được tin báo, hai vợ chồng chúng tôi từ quê vội vàng đi lên nhưng mọi thứ đều đã thành tro bụi”, ông Cầm cho biết, lúc hỏa hoạn xảy ra, con trai út may mắn không có nhà, nếu không thì cũng lành ít dữ nhiều.


“Số tiền trúng số cũng bị cháy chỉ còn sót lại đúng 10 triệu đồng. Toàn bộ đồ đạc lá thuốc, giường tủ, quần áo đều bị lửa thiêu rụi. Bỗng chốc trong nhà chẳng còn thứ gì đáng giá ngoài những quần áo đang mặc trên người”, từ vị thế một “đại gia”, ông Cầm lại tay trắng.


Nhưng đúng lúc rơi vào cảnh khó khăn hoạn nạn ấy, ông đã nhận được sự giúp đỡ từ chính những người đã từng được ông chữa bệnh miễn phí.


10 triệu đồng trúng số còn lại, ông đã đầu tư mua máy thái, máy nghiền, tán thuốc và máy ve những viên hoàn đơn để chữa bệnh miễn phí cứu người. Đến giờ, bà con nơi ông Cầm sinh sống vẫn truyền tai nhau chuyện ông được lộc trời, trúng liền 3 tờ độc đắc. Nhưng khi kể về người đàn ông này, bà con thường nói bằng một sự kính trọng đặc biệt với hai từ lương y.


Lê Hiếu



Trúng 3 vé độc đắc làm ‘đại gia’ 21 ngày