Hiển thị các bài đăng có nhãn tư duy giáo dục. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tư duy giáo dục. Hiển thị tất cả bài đăng
Bài đọc liên quan:

Tôi còn nhớ, năm 2001, khi con tôi vào lớp 6, lớp mà trẻ bắt đầu chuyển từ tư duy chân thật sang tư duy phân tích. Cô giáo dạy văn cho đề tả cây chuối vườn nhà em. Tôi và vợ kêu trời, vì ở Sài Gòn làm sao có đất mà làm vườn, và có cây chuối cho con tôi biết mà tả?

Tháng sau, cô giáo một lần nữa thách đố cả gia đình tôi bằng cho đề bài văn, tả con heo mà em yêu thích trong đàn heo nhà em. Tôi phải gặp cô giáo và trình bày, và sau đó con tôi không còn bị những bài văn như thế này hành hạ nữa. Vì cả 2 lần, tôi phải đưa con tôi lên Long An - đoạn đường hơn 50km - đến nhà ba mẹ của một bác sỹ cùng khoa để con tôi xem đàn heo, xem cây chuối, thì con tôi mới biết nó như thế nào mà mô tả.

Bài văn đã viết đúng với tư duy lứa tuổi và có óc tưởng tượng phong phú của một học sinh rất thông minh, phải đáng được điểm cao.

Hôm nay đọc trên mạng - không biết thực giả thế nào - có bài văn cô giáo ra đề cũng học sinh lớp 6: "Em hãy tả hình ảnh vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc là Bác Hồ Chí Minh". Tôi thấy tội cho cô giáo và cả học sinh bây giờ. Vì dù ba mẹ các cháu có dư tiền, thừa gia tài đưa cháu đến lăng, và bảo tàng của Hồ Chí Minh về, thì các cháu cũng không thể tả được cụ Hồ một cách đúng nhất.

Nhưng cách cho điểm bài văn của học sinh thời tôi học - nền Đệ Nhị Cộng Hòa - là cho theo điểm văn phạm, điểm chính tả, điểm của tư duy và diễn đạt tư duy theo bậc học. Như tôi đã viết trên báo ngày 11/4/2010 về 3 bước tư duy của học sinh phổ thông như sau:

Những nhà giáo dục và tâm lý thế giới đã đúc kết: Lứa tuổi cấp một là lứa tuổi mà trí não trẻ chỉ tư duy một bước: ghi nhận, học hỏi hay còn gọi là tư duy chân thật; lứa tuổi cấp hai là tư duy hai bước hay còn gọi là tư duy phân tích: ghi nhận và phân tích đúng sai; lứa tuổi cấp ba: tư duy phản biện (còn gọi là tư duy tới hạn, hay tư duy nhiều bước): ghi nhận, phân tích đúng sai và đưa ra giải pháp để giải quyết những sự kiện. Nếu nắm và hiểu được một cách rõ ràng như thế, thiết nghĩ biện pháp giáo dục cho các trẻ không còn khó khăn khi gia đình, nhà trường và xã hội luôn quan tâm và chăm sóc trẻ trong từng giai đoạn phát triển tư duy và hành động.

Một cháu lớp 6, bắt tả về cụ Hồ mà cháu chưa bao giờ thấy mặt, tiếp xúc thì ngay cả thần đồng cũng phải bó tay. Nhưng đọc qua bài văn thì ngay cả cô giáo cũng phải thán phục bằng lời phê rất đúng, nhưng cô giáo không dám cho điểm cao. Mặc dù, những gì cháu tả về cụ Hồ như cháu biết và cháu hiểu là rất đúng với tư duy lứa tuổi - chân thật và tưởng tượng có phân tích.

Đọc bài văn, đọc lời phê cô giáo và xem điểm cháu bị cho thấp, nhớ lại chuyện con tôi học văn năm 2001, mà phải đau lòng. Vì thực sự bài văn đã viết đúng với tư duy lứa tuổi và có óc tưởng tượng phong phú của một học sinh rất thông minh, phải đáng được điểm cao. Với cách ra đề và cho điểm như thế này thì làm sao phát huy tài năng của trẻ?

Đạo cộng sản đã phá nát đến 8 thế hệ Việt Nam rồi. Đất nước hôm nay tan đàn xẻ nghé, đạo đức suy đồi, văn hóa loạn lạc, con người không có phương hướng để sống chưa đủ hay sao, mà ngành giáo dục còn có những đề văn không thực tế, kiềm hãm tư duy trẻ đến như thế này? Liệu đảng cầm quyền còn muốn hãm hiếp cả xác lần hồn dân Việt đến bao giờ nữa?

Asia Clinic, 17h19' ngày thứ Năm, 27/3/2014
Bài viết liên quan:
+ Phản biện tích cực và phản biện tiêu cực

Thiết tưởng không cần viết về đề tài tư duy, nhưng thấy cần phải viết để cho thế hệ mai hậu, chứ không phải viết cho thế hệ đã trở thành loài bò sát và nhai lại, nên phải viết.

Như trong loạt bài giáo dục trong hơn 3 năm qua tôi đã viết. Nó gồm nhiều chuyên mục từ tư duy giáo dục đến tư duy xã hội đến săn tiền người khác, nước khác để học. Nên tôi xin bắt đầu từng mục để thấy giáo dục nước ta nó đã lạc hậu đến đâu?

Để hiểu, thực hiện và đánh giácách học và dạy thì cần phải hiểu mỗi bậc học ngày nay, người học và người dạy cần có gì và yêu cầu gì?

Săn tiền người khác, nước khác để học là cái cần thiết cho mọi người. Muốn săn được tiền để người khác, nước khác cho mình ăn học là việc khó. Mức độ khó tỷ lệ nghịch với các cấp học càng cao - tức là tìm học bổng ở phổ thông khó hơn đại học, và đại học khó hơn sau đại học - vì ở mức học nhỏ thì nhà tài trợ chưa thể hoặc rất khó đánh giá hiệu quả của một thí sinh trong tương lai sẽ giúp gì cho xã hội. Ngoài ra, học sau đại học là đi làm thuê cho thầy, còn thầy thì có nhiệm vụ đi kiếm tiền tài trợ cho nghiên cứu và thực hành cho thí sinh được học bổng làm, chứ không phải đi học.

Từ đó, việc học ở phổ thông cũng vì thế mà ngày nay các nền giáo dục tiên tiến đã hiểu cái tư duy tới hạn - critical thinking - của học trò đã phát triển. Họ bắt đầu chỉ làm cầu nối hướng cho học sinh cách học, cách tranh luận, cách tìm tài liệu, cách viết những dự án nhỏ và thi không còn là ngồi trả lời những câu hỏi, mà làm những bài tập lớn về nhà. Họ cho lật sách thoải mái, vì họ chấm điểm là chấm cái tư duy phản biện của học sinh chứ không chấm cái kiến thức có trong sách. Vì nếu cần kiến thức thì học sinh lật sách mà đọc. Dĩ nhiên những cuộc thi lớn để lấy bằng tú tài, lấy kiến thức tổng quát để nhập học đại học thì phải thi nghiêm ngặt, nhưng dù có tài liệu cũng không thể có thời gian để mà lật tài liệu để copy, vì ngay cả chỉ đọc để trả lời cũng chưa chắc có đủ thời gian để làm.

Việc dạy và học ở bậc đại học là thầy chỉ ra phương pháp và hướng tìm tài liệu để bàn luận với thầy. Sinh viên nào giỏi thì thầy thuê làm thêm công việc trợ giảng - Undergraduate Teaching Assistant: Trờ giảng cấp đại học - hoặc thầy thuê làm trợ lý nghiên cứu ở bậc đại học - Undergraduate Research Assistant. Ngay từ lúc này thì các sinh viên xuất sắc trong đại học đã làm giảng dạy và ra đề thi, chấm bài thi, lên bảng điểm cho sinh viên cùng khóa, thầy chỉ xem lại bàn luận đánh giá từng sinh viên. Cũng như vậy, sinh viên làm trợ lý tranh luận với cả giáo sư về từng đề tài nghiên cứu, đồng thời đứng tên đầu hoặc thứ hai trong các bài công bố nghiên cứu trên tạp chí khoa học uy tín thế giới. Nên nhớ rằng học xong đại học là để đi làm, chứ không phải để đi học việc!

Càng không cần phải học và nhờ người cầm tay chỉ việc là thầy ở mức học sau đại học. Vì học sau đại học là học phương pháp nghiên cứu, thực hành và làm thế cho giáo sư. Học sau đại học không có nghĩa là học như con mọt sách mà là phát triển đến tận cùng cái tư duy tới hạn - critical thinking. Nếu còn nghĩ rằng học sau đại học là đến lớp để được học kiến thức căn bản thì đó không còn là học sau đại học mà làm làm con bò đi nhai lại kiến thức không cần nhai. Lại càng không phải để bị ảnh hưởng nhân cách thầy khi thầy văng tục một chút để cho việc giảng dạy thêm phần mắm muối, gia vị cho sự sinh động trong giảng dạy, vì học viên đã qua cái thời hình thành nhân cách và tư duy bậc thấp.

Từ những lý lẽ trên, việc dạy ngày nay là vì người học làm trung tâm. Thầy không mang về cho người học theo cấp bậc yêu cầu thì thầy bị loại ra khỏi giảng đường. Về phía người học, thí sinh không đạt được mức giỏi theo yêu cầu bậc học thì đừng hòng săn được tiền để học. Nên săn tiền để học không chỉ giỏi mà phải hiểu được cái văn hóa và chiến lược tuyển sinh của đất nước và ngôi trường mà người học đến học. Hay nói cách khác, lấy tiền của người khác, nước khác không chỉ giỏi, mà còn là một nghệ thuật sai khiến tư duy của họ bằng sức mạnh tư duy của thí sinh.

Một thí sinh với tư duy tù túng, không hợp thời dù có giỏi đến đâu, cũng không thể lấy tiền người khác để học. Nhưng một thí sinh khá, mà hiểu và biết dùng sức mạnh tư duy của mình để thuyết phục hội đồng tuyển sinh, thì việc được họ tặng tiền để học là chuyện rất có thể.

Cách dạy của TS Lê Thẩm Dương bị một số truyền thông và công dân ảo ném đá vì ông làm đúng với bậc học và đúng với tư duy giáo dục hiện đại

Cả tuần nay, trên các diễn đàn ảo và báo chí trong nước có nhiều bài không phải phản biện cách dạy của Tiến Sỹ Lê Thẩm Dương mà, đang bị cái quán tính tư duy dạy và học lạc hậu, từ chương kiểu tạo ra loài bò nhai lại xưa cũ, hòng đả phá một cách rất thiếu tư duy phản biện. Nếu những ai cho rằng ông  TS Lê  Thẩm Dương là không đúng cách dạy sau đại học, thì nên xem video clip bảng đầy đủ tôi đưa ra ở bài viết này, rồi sẽ thấy mình ngụy biện hơn là phản biện. Nếu không ngụy biện thì cũng là những người còn lạc hậu với giáo dục tiên tiến.

Để làm thay đổi cái quán tính tư duy và làm nên việc nâng dân trí, chấn hưng dân khí quả là khó. Nhưng muốn được vậy, việc các nhà giáo dục và truyền thông có trách nhiệm rất lớn. Trách nhiệm lớn ấy không chỉ cần một tư duy phản biện đúng nghĩa mà, còn cần một kiến thức cập nhật với một tinh thần cầu tiến.

Asia Clinic, 11h18' ngày thứ Bảy, 17/3/2012