Hiển thị các bài đăng có nhãn đêm tân hôn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn đêm tân hôn. Hiển thị tất cả bài đăng

(Kênh 13) – Suốt 1 tuần, thậm chí liên tục cả tháng sau đêm tân hôn, nhiều cặp vợ chồng vẫn trong tình trạng hì hục và hoang mang mà “chuyện ấy” vẫn chẳng đi tới đâu, áp dụng cách nào cũng chưa được.


Tính tới thời điểm này, Minh – Thành chỉ mới được đúng 1 tháng 3 ngày. Cứ tưởng trước đây, họ yêu nhau trong sáng và lãng mạn, bước vào đêm tân hôn sẽ có một đêm đáng nhớ và đặc biệt. Nào ngờ, đêm tân hôn của họ cứ kéo dài suốt hơn tháng nay mà vẫn chưa ai đi tới đỉnh.


Minh là cô gái 24 tuổi nhưng chưa một lần cho Thành thử chuyện ấy khi hai người đang yêu. Vì là cô gái nghiêm khắc với chính bản thân mình nên Thành đừng hòng dụ dỗ được Minh để được đồng ý cho “du thám” cơ thể. Cứ thế, Minh quá sắt đá và cứng nhắc trong chuyện ấy, thành ra Thành cũng chẳng làm ăn được gì. Song anh lại tặc lưỡi: “Cố chịu và chiều vợ để tân hôn được hưởng trọn vẹn cảm giác dâng hiến”.


Thành nào có ngờ, cơ sự xảy đến ngay từ đêm tân hôn, “chuyện ấy” lại phức tạp và “khó nhằn” đến thế.


Chẳng là, đêm tân hôn Minh mặc chiếc váy ngủ màu đỏ rõ nóng bỏng và quyến rũ. Thành cũng đã rạo rực và háo hức không kém, nên khi thấy Minh như vậy, anh bế thốc Minh lên giường để bắt đầu “cuộc vui”. Nhưng vừa mới sờ soạng được vào cơ thể của Minh vài địa điểm cơ bản, Minh cứ xấu hổ co rúm người lại.


Biết là vợ xấu hổ nên Thành đã nhanh trí chuyển kế hoạch “tác chiến”. Anh vừa âu yếm vừa thủ thỉ cho Minh có thể quên đi sự xấu hổ rồi mới tiến lên tấn công (Ảnh minh họa)

Biết là vợ xấu hổ nên Thành đã nhanh trí chuyển kế hoạch “tác chiến”. Anh vừa âu yếm vừa thủ thỉ cho Minh có thể quên đi sự xấu hổ rồi mới tiến lên tấn công (Ảnh minh họa)


Biết là vợ xấu hổ nên Thành đã nhanh trí chuyển kế hoạch “tác chiến”. Anh vừa âu yếm vừa thủ thỉ cho Minh có thể quên đi sự xấu hổ rồi mới tiến lên tấn công. Nhưng khi chính thức bắt đầu bước vào giai đoạn 3x, Minh vẫn chẳng đổi khác. Cô cứ nhắm nghiến mắt lại để mặc Thành muốn làm gì thì làm. Điều này khiến Thành chán ngán và chẳng muốn cố yêu nữa.


Suốt một tuần đầu tiên thấy Minh như vậy, nghĩ vợ xấu hổ chưa quen nên Thành đã cố tình lùng những bộ phim xxx nhẹ nhàng cho vợ xem trước khi vào cuộc. Thế nhưng, mỗi cuộc yêu của cặp vợ chồng trẻ này vẫn không mấy cải thiện. Mỗi khi yêu, Minh vẫn cứ nhắm nghiền mắt làm Thành chán ngán.


Liên tục suốt 1 tháng sau tân hôn, vợ chồng Minh – Thành cứ bắt đầu đụng chạm thì Minh lại có phản ứng như thế dù cho hôn nhân của 2 người hoàn toàn tự nguyện. Thành ra đêm nào trước khi vào cuộc là Thành và Minh đều cảm thấy áp lực.


Thành than thở: “Người ta sau tân hôn cả 2 vợ chồng đều lên đỉnh hay ít ra cũng phải một người lên đỉnh. Đằng này, sau tân hôn 1 tháng rồi mà vợ chồng nhà này chưa làm ăn được buổi nào thực sự đây. Hôm qua mình đã phải rỉ tai vợ về nhà thử nói chuyện với mẹ vợ ấy xem. Hy vọng mẹ vợ sẽ chỉ giáo cho vợ vào điều có lợi”.


Không xấu hổ khi “lâm trận” như Minh, nhưng cưới nhau đã 2 tháng nay, lần nào yêu, vợ chồng Hà – Hải cũng chỉ yêu được 1 đoạn. Lý do là vì, lần nào gần gũi nhau, Hà vẫn bị đau rát ở vùng ấy. Điều này khiến cho Hải không thể tiếp tục cuộc chinh chiến. Do đó, năm lần bảy lượt cuộc yêu của vợ chồng này bị gián đoạn giữa đường.


Yêu nhau 8 tháng nhưng Hà cũng có quan niệm sẽ cố gắng giữ thứ quý giá nhất cho ngày trọng đại nhất. Trân trọng Hà nên Hải cũng ý thức giữ gìn cho đến ngày ấy. Chỉ đến khi đêm tân hôn diễn ra, cứ ngỡ đó là đêm háo hức nhất thì lại trở thành đêm kinh khủng nhất của hai người vì chưa có kinh nghiệm “tác chiến” thử.


Phần vì trước đó đôi bạn trẻ này chưa bao giờ thử “thậm thụt” diễn tập chuyện này, phần vì Hà luôn bị căng thẳng do tâm lý, hơn nữa trong đầu toàn nghĩ đến sự đau đớn nên lần nào “nhập cuộc”, đôi bạn cũng mất kha khá thời gian mà chưa bao giờ đạt được buổi lâm trận thật sự.


Chỉ đến khi đêm tân hôn diễn ra, cứ ngỡ đó là đêm háo hức nhất thì lại trở thành đêm kinh khủng nhất của hai người vì chưa có kinh nghiệm “tác chiến” thử (Ảnh minh họa)

Chỉ đến khi đêm tân hôn diễn ra, cứ ngỡ đó là đêm háo hức nhất thì lại trở thành đêm kinh khủng nhất của hai người vì chưa có kinh nghiệm “tác chiến” thử (Ảnh minh họa)


Cũng may, Hải là chàng trai tâm lý, biết vợ như vậy nên sau tân hôn anh luôn dù chiều theo vợ những mong mọi việc vẫn diễn ra suôn sẻ. Còn Hà, thấy chồng như vậy, cô rất thương và vẫn tự cố gắng rất nhiều song vẫn không sao hoàn thành được nghĩa vụ.


Quá áp lực với chuyện ấy, 2 tháng qua Hà cứ âm thầm tìm đọc về tân hôn của các cặp vợ chồng khác. Bên cạnh đó, người phụ nữ trẻ này cũng lắng nghe cơ thể mình nhiều hơn và nhắc Hải dành thêm thời gian cho khúc dạo đầu. Nhưng hưng phấn cho cả hai chỉ được tăng lên chút xíu.


Hà vừa cười vừa ngượng ngùng thú nhận: “Gần đây, không biết nghe ai bày, chồng mình còn mua gel bôi trơn hỗ trợ. Vợ chồng cứ tự nhủ phải cố gắng từng chút một. Giờ, vợ chồng cưới nhau được 2 tháng rồi mà mới được 1 đoạn và vẫn còn đau lắm. Biết thế này phải diễn tập từ trước chứ thế này vợ chồng khổ quá!”.


PV



Cười đau ruột với những đêm tân hôn chẳng ai “lên đỉnh”

(Kênh 13) – Khi chị Hoa khóc lóc vật vã, đòi tự tử thì anh Cảnh mới khai thật, đã “thử sức đàn ông” quan hệ với gái mại dâm.



Hai vợ chồng họ đi khám bệnh ở rất nhiều nơi, các bác sĩ đều khuyên không nên sinh con vì rất có thể gặp biến chứng sang thai nhi. Phải đấu tranh rất nhiều, họ mới quyết định…


Cái giá của việc “thử sức đàn ông”


Gia đình anh Vũ Ngọc Cảnh (43 tuổi) trú tại Nam Sách, Hải Dương. Anh Cảnh và chị Hoa – vợ anh cưới nhau gần 20 năm nay, nhưng đến giờ họ mới có con. Ở cái tuổi bạn bè đã có người lên chức ông, chức bà thì con của anh Cảnh và chị Hoa vẫn còn phải bế ẵm.


bikichthusucdanongtruocdemtanhon-f50ce


Khi nghe chúng tôi giới thiệu là phóng viên, anh Cảnh hơi ngại ngùng vì anh không muốn “vạch áo cho người xem lưng”. Còn chị Hoa lại rất thoải mái khi kể lại câu chuyện về gia đình mình.


Chị Hoa là một cô giáo mầm non. Chị và anh Cảnh cưới nhau từ năm 1996. Kể lại quãng thời gian yêu nhau, chị Hoa tràn đầy hạnh phúc cùng niềm thương nhớ. 18 tuổi, chị được khá nhiều đàn ông theo đuổi. Anh Cảnh sang “đặt gạch” ở nhà chị Hoa nhận phần. Thấy anh hiền lành, khỏe mạnh nên bố mẹ chị Hoa rất ưng và hứa gả con gái cho.


Gia đình anh Cảnh cũng sang đặt cơi trầu để nhận dâu. Rồi anh Cảnh đi bộ đội ở đảo Cát Bà, Hải Phòng 3 năm. Khi chị Hoa học xong lớp trung cấp mầm non, anh Cảnh giải ngũ, anh đến xin được cưới chị làm vợ nhưng nhà chị Hoa mới có tang bà nội nên phải lui lại thêm thời gian. Trước thời gian cưới, anh Cảnh đang đi làm thợ mỏ ở Đông Triều, Quảng Ninh.


Cuối tuần, anh lại bắt xe buýt về gặp người yêu. Tình yêu của hai người mãnh liệt nhưng chị Hoa kiên quyết không đi quá giới hạn. Cuối năm 1996, hai gia đình chọn ngày cưới cho con trẻ. Đám cưới của họ được tổ chức vào ngày 6/12 năm đó. Chị Hoa chỉ nhớ trời lạnh căm căm, anh Cảnh đi xe đạp chở cô dâu. Hai nhà cách nhau hơn 3 km.


Cả hai đều vô cùng háo hức chờ đợi đêm tân hôn. Trước đó, nhiều lần anh Cảnh đòi “vượt rào” nhưng đều bị từ chối. Họ chờ đợi ngày hạnh phúc nhất cuộc đời để trao cho nhau tất cả. Niềm hạnh phúc của ngày đầu bên nhau khiến họ lưu luyến mãi.


Nửa tháng sau, chị Hoa thấy ngứa ngáy vùng kín, đi tiểu buốt và ra nhiều khí hư đặc quánh và hôi. Còn chồng chị cũng đang vật lộn với những cơn ngứa, bị đau “của quý”. Hai vợ chồng chị không biết bệnh gì. “Ngày đó thông tin bệnh tật ít lắm. Nhất là bệnh vùng kín thì chẳng ai dám nói ra cả.


Chị ra trạm y tế xã hỏi xem bị làm sao. Cô y sĩ ở đó đoán có thể chị bị viêm nhiễm thôi, chỉ cần rửa bằng thuốc phụ khoa hoa hồng là hết. Hai vợ chồng chị cùng nhau uống thuốc viêm nhiễm. Nhưng triệu chứng này cũng không hết. Hai tháng sau, vợ chồng chị lên bệnh viện tỉnh khám thì bác sĩ chẩn đoán bị lậu mãn tính”, chị Hoa kể.


baoNhững năm đó, bệnh của vợ chồng chị bị xếp vào dạng bệnh hoa liễu đặc biệt nghiêm trọng và được báo về trạm y tế xã để tránh lây nhiễm cho người khác. Xấu hổ vì bệnh tật, chị Hoa chỉ khóc lóc, không biết vì sao mình bị bệnh.


Trong khi đó, chồng chị khi nghe bác sĩ giải thích cơ chế lây bệnh chỉ còn vò đầu bứt tóc, lo lắng không biết vì sao bệnh rơi vào mình. Phải mất một thời gian dài khi chị Hoa khóc lóc vật vã, đòi tự tử thì anh Cảnh mới khai thật. Anh kể trước khi về tổ chức đám cưới, cả tổ công nhân mỏ của anh đi liên hoan.


Ăn tiệc xong, họ cùng nhau đi chơi ca hai bằng cách vào “đấm lưng”. Trong giây phút không kiềm chế được bản thân và cũng muốn “thử sức đàn ông” của mình, anh Cảnh đã quan hệ với gái mại dâm. Có lẽ vì thế mà anh lây bệnh lậu rồi về làm vợ mình lây nhiễm.


Hạnh phúc với đứa trẻ mang tên Bằng Lăng


Từ ngày biết được câu chuyện đó, chị Hoa trở nên lầm lì. Chị chì chiết chồng mỗi khi có cơ hội. Hằng tháng, hai vợ chồng lại lên bệnh viện khám và lấy thuốc. Cứ khỏi được vài hôm, vi khuẩn lậu lại làm tổ, ăn vào cả đường tiết niệu khiến họ phải đi thông tiểu.


Tiền của kiếm được bao nhiêu, họ phải ném vào thuốc thang. Điều khốn khổ nhất là cả làng, cả xã đều cho rằng chị Hoa là “cau điếc” nên không sinh được con. Bố mẹ anh Cảnh không biết chuyện cũng nghĩ thế. Họ liên tục giục anh đi kiếm người phụ nữ khác để sinh cháu cho gia đình. Không ai biết được bệnh tật thực của vợ chồng chị.


Chị Hoa cũng lến Bệnh viện Phụ sản Trung ương xin tư vấn sinh con, nhưng ở đâu bác sĩ cũng lắc đầu khuyên vợ chồng chị không nên sinh em bé vì bệnh lậu mãn tính không khỏi được, mà có thể di chứng sang đứa trẻ. Có những đứa trẻ sinh ra bị mù mắt, bị dị dạng vì bố mẹ mắc lậu. Nghĩ đến sinh ra những đứa con không hoàn hảo, niềm khao khát được làm mẹ của chị Hoa cũng nguội dần.


Năm 2002, chị phải cắt bỏ tử cung vì bệnh lậu thâm nhập vào buồng tử cung gây viêm nhiễm nặng. Vậy là ước mơ khỏi bệnh và có con càng xa với hơn với người phụ nữ bất hạnh. “Mỗi lần nhìn các mẹ bế con đến gửi trẻ, tôi đón con họ mà lòng mình như dao cắt. Biết bao ngày, tôi tìm đến bệnh viện rồi ra về trong tuyệt vọng.


Ngày đó, không có con, người ta đổ lỗi tại vợ chứ có mấy ai nghĩ tại chồng. Bố mẹ hai bên cứ ép liên tục. Chồng mình còn bị nặng hơn, anh sinh ra chán nản, không đi làm nhiều mà chỉ kiếm đủ tiền thuốc. Ai cũng bảo nhà không có con, tiền kiếm được tiêu ít, chắc rất giàu có, nhưng thực ra nghèo vẫn nghèo”, chị Hoa nhớ lại.


Họ cứ âm thầm sống với nhau như hai cái bóng không hồn. Mỗi lần, gia đình hai bên có việc họ đều chăm chỉ làm, nhưng bước vào căn nhà riêng là việc ai người ấy làm. Nhiều lần, chị Hoa đi tìm người cho con để xin con nuôi nhưng đều thất bại.


Cách đây 4 năm, tình cờ chị đọc một bài báo về những đứa trẻ bị bỏ rơi ở bệnh viện không có người đến nhận. Chị đã tìm đến một vài bệnh viện đặt vấn đề xin con nuôi. Chị cũng lên nhiều trung tâm chăm sóc trẻ mồ côi để xin nhận con. Nhưng bao chuyến đi, chị đều không đạt được ý nguyện của mình.


images (2)Đến giữa mùa hè năm 2011, sau 15 năm chống chọi với bệnh lậu mãn tính, chị Hoa đã mệt nhoài và muốn từ bỏ tất cả. Chính đêm hôm ấy, chị nghe thấy có người bạn gọi điện cho chồng bảo anh lên Hà Nội ngay. Hóa ra, không chỉ mình chị khát khao con mà bao năm qua anh Cảnh cũng nhờ bạn bè khắp nơi tìm xin con nuôi giúp.


Anh có người bạn công tác ở Bệnh viện Thanh Nhàn nên anh nhờ bạn nếu có ai sinh con không nuôi thì cho anh nuôi. Phải mất mấy năm, bạn anh mới tìm cho anh được đứa trẻ phù hợp với hoàn cảnh của anh. Ngay trong đêm hôm đó, vợ chồng anh Cảnh thuê xe ô tô lên Hà Nội gặp bạn.


Người phụ nữ sau khi sinh con ở Bệnh viện Thanh Nhàn không có chồng nên muốn cho đứa trẻ làm con nuôi. Vì muốn tìm cho con một chỗ tử tế nên người mẹ này cũng tìm hiểu gia cảnh của chị Hoa rất kỹ. Vợ chồng chị Hoa đón nhận đứa con từ tay người mẹ của chúng mà tay run lên, trái tim như muốn ngừng thở.


Sống ở đời gần 40 năm, đây là lần đầu tiên chị Hoa được bế đứa trẻ còn đỏ hỏn là con của chị sau này. Buổi trưa hôm đó, sau khi làm thủ tục xong, hai vợ chồng chị Hoa đón đứa con gái của mình giữa mùa hoa bằng lăng nở. Mẹ của đứa trẻ chỉ có một mong ước là đặt tên bé là Bằng Lăng. Anh Cảnh về nhà đặt tên con là Vũ Nguyễn Bằng Lăng là họ của anh và chị Hoa ghép lại.


Có con, trong nhà anh chị thêm nhiều tiếng cười. Anh Cảnh tính sẽ xin thêm một bé trai để trong nhà có nếp có tẻ. Anh lên Bệnh viện Phụ sản Trung ương đặt vấn đề. Đến tháng 9/2013, một cô sinh viên sinh con xong nhưng không nuôi được đã cho anh Cảnh về nuôi.


Vậy là đến nay, anh chị có hai đứa con kháu khỉnh. Con trai được anh đặt tên Vũ Nguyễn Hữu Cường. Cả hai đứa trẻ đều không phải là con ruột của anh, nhưng anh chị nuôi con bằng thứ tình yêu cháy bỏng mà gần 20 năm qua anh chị đã dồn nén lại.


Đến bây giờ, chị Hoa mới thở phào nhẹ nhõm và quên đi những ám ảnh về căn bệnh của vợ chồng mình. Chị kể: “Có con vui hơn nên bệnh cũng phát triển chậm hơn. Ngày trước, tháng nào cũng đi thông tiểu còn bây giờ 3, 4 tháng anh chị mới phải đi một lần”.


T.H



Bi kịch “thử sức đàn ông” trước đêm tân hôn