Hiển thị các bài đăng có nhãn kinh tế chính trị học. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn kinh tế chính trị học. Hiển thị tất cả bài đăng

Bài đọc liên quan:

Năm 2013 tại Johanesburg Nam Phi, Trung Hoa đã đưa ra sáng kiến thành lập ngân hàng BRICS. Năm quốc gia hàng đầu mới nổi thành lập ngân hàng BRICS - gồm Brasil, Rusia, India, China và South Africa - do Trung Hoa cầm đầu. Đến đầu năm 2014 thì ký kết thành lập. Không biết cái BRICS Bank này đã làm được gì chưa, nhưng Nga thì bị trừng phạt và suy sụp kinh tế, Trung Hoa đang khủng hoảng kinh tế, Brasil cũng đang khốn khổ vì kinh tế.

Ngoài ra, khối BRICS có những rạn nứt về văn hóa và chính trị, nên khó thành. Nhưng một số tiến triển hợp tác kinh tế của Trung Hoa với Nam Mỹ gần đây cho thấy ngân hàng BRICS có hiệu quả của nó.

Năm nguyên thủ quốc gia mới nổi thành lập Ngân hàng BRICS vào năm 2014 tại Brasil.

Giờ Trung Hoa lại nghĩ ra "sáng kiến" thành lập Ngân hàng Đầu tư Hạ tầng Á châu (AIIB: Asian Infrastructure Investment Bank) gồm hơn 21 quốc gia thành viên châu Á tham gia, trong đó có Việt Nam. Ngày 24/10/2014, tại Bắc Kinh cuộc họp và ký kết thành lập AIIB đã được tổ chức.

21 bộ trưởng tài chính của 20 quốc gia châu Á ký kết thành lập AIIB tại Bắc Kinh.

Hôm thứ Năm tuần trước ngày 13/3/2015,Geoerge Osborne, bộ trưởng tài chính Anh tuyên bố sẽ tham gia AIIB; tiếp theo sau là Đức, Pháp và Ý cùng tham gia. Bộ trưởng Tài chính Anh George Osborne nói việc tham gia AIIB là một cơ hội đặc biệt cho Anh và cho châu Á để đầu tư và cùng phát triển.

George Osborne hân hoan đồng ý gia nhập AIIB.

Trong chuyến đi thăm Úc cuối năm 2014, ông Tập Cận Bình đã ngỏ lời mới Úc tham gia góp vốn vào AIIB, và thủ tướng Tony Abbott đã rất hoan nghênh ý tưởng này.

Tập Cận Bình đã ngỏ lời với Tony Abbott tham gia AIIB sớm trước thời hạn đóng cửa tham gia vào ngày 31/3/2015 này. Nhưng phía Úc chưa chính thức đồng ý.

Đây sẽ là một ngân hàng đối đầu với World Bank, IMF, kể cả ADB. Mấy hôm nay Hoa Kỳ lo sốt vó vì tại sao Trung Hoa không tham gia vào 3 ngân hàng trên mà lại đi mở ngân hàng mới để làm chủ soái với trị giá 50 tỷ đô la, mặc dù với số vốn này AIIB là ngân hàng nhỏ hơn cả ADB, và không thể sánh với IMF hay World Bank.

Một cuộc chiến tranh tiền tệ giữa Hoa Kỳ và Trung Hoa đang mở ra. Rất nhiều thông tin và bàn luận của các chuyên gia hàng đầu vạch chính sách cho Hoa Kỳ và khắp thế giới đã viết ra trong mấy ngày qua, nào là AIIB sẽ là thảm họa cho Hoa Kỳ, nào là đồng minh của Hoa Kỳ đang đổ xô đến ngân hàng mới của Trung Hoa. Hôm 13/3/2015, tờ The Guardian chạy tít: Mỹ tức giận Anh chịu sự dẫn đầu của Trung Hoa tại AIIB.

Tất cả các điều trên cho thấy phương Tây đang đi tìm sự liên kết mới để cứu cơn khủng hoảng kinh tế đang đổ ập lên đầu họ. Nhưng cũng không loại trừ phương Tây đang tìm liên minh mới để làm đối trọng với đồng đô la. Chúng ta cũng không loại trừ phương Tây muốn nắm thông tin tình hình tài chính châu Á. 

Ông Obama sẽ thăm Úc vào tháng 5 tới trong chuyến công du 3 quốc gia Đông Á.

Đồng Yuan Trung Hoa cho đến nay vẫn neo đậu tỷ giá ổn định ở mức xung quanh 6.2 Yuan ăn 1 đô la Mỹ. 

Cho đến nay, đồng đô la Mỹ vẫn chiếm 65% dự trữ cho các ngân hàng trung ương trên toàn cầu để bảo hộ mậu dịch và giá trị đồng tiền của quốc gia mình. 15 dự trữ của các ngân hàng trung ương là đồng Euro. Số còn lại là vàng.

Hãy nghe một bài phát biểu của F. William Engdahl về Mầm móng của sự hủy hoại.

Chỉ một lệnh trừng phạt của Hoa Kỳ về vấn đề Ukraina trong 6 tháng cũng đủ làm cho cường quốc Nga nay nghèo đói và có nguy cơ bạo loạn chính trị.

Thế giới này, Hoa Kỳ là con ong chúa, và Trung Hoa là con ong thợ. Ong chúa muốn sống vương giả thì, cần phải có ong thợ cần mẫn và hy sinh. Ngược lại, ong thợ luôn cam phận làm kẻ sai nha cho ong chúa, để tổ ong là một tập thể đoàn kết và vững bền. Khi ong thợ ra đi, liệu ong chúa có còn là chủ sói của tổ ong?

Thế nhưng, Hoa Kỳ sẽ chuyển trục sang Thái Bình Dương sau 40 năm bỏ nó và sang Trung Đông. Liệu có một bán đảo Crimea như thế ở Đông Á trong tương lai? Liệu có một lệnh trừng phạt như Nga ở Trung Hoa?

Liệu bao lâu nữa đồng Yuan sẽ soán ngôi đồng đô la Mỹ, hay phải khốn đốn như đồng Yên Nhật hồi 1990, và đồng Euro hiện nay? Nhưng chắc chắn một điều là trong vòng 10 năm tới thế giới sẽ có những thay đổi lớn về kinh tế chính trị toàn cầu.

Asia Clinic, 18h23' ngày thứ Tư, 18/3/2015
Bài đọc liên quan:
+ Tứ toàn của Tập Cận Bình bất khả thi
+ Tả, hữu và tương lai toàn cầu
+ Công hữu, tư hữu và hình thái xã hội loài người
+ Cáo chung của thế quyền và thần quyền cực đoan
+ Ukraina đừng tưởng bở

Mặc dù niềm tin tiêu dùng của Hoa Kỳ không như mong đợi chỉ đạt 91.2 điểm. Nhưng sau cú tung 60 tỷ Euro của EU thì chỉ tệ đồng đô la Mỹ tăng vọt đến 100.24 điểm. 

Đồng bạc xanh mạnh đã đánh rớt giá dầu rất mạnh ở cuối tuần xuống chỉ còn $44.84/thùng. Sáng đầu tuần hôm nay giá dầu còn giảm tiếp chỉ còn $43.95/thùng. Nhưng chính quyền Việt Nam lại đưa tin vịt rằng, giá dầu thế giới tăng mạnh nhất trong 6 năm qua, để tăng giá xăng dầu hơn 10%, rồi tiếp tục tăng gía điện 7.5% ngay hôm nay, nhằm cứu sụp đổ kinh tế đang đến tận nóc, sẽ làm sụp đổ đảng cầm quyền.

Giá dầu giảm liên tục từ ngày 13/02/2015 từ $52.50/thùng đến ngày 13/3/2015 chỉ còn $44.84/thùng

Vàng cũng cùng chung số phận rớt giá liên tục, hôm nay chỉ còn $1155.20/ounce. Đồng Euro cũng giảm chỉ còn ăn 1.04 đô la Mỹ.

Tình hình giá dầu giảm không biết có là nguyên nhân chính để ông Putin vắng mặt suốt 13 ngày qua hay không, mặc dù đồng Rub Nga vẫn giữ vững ở mức 62.36 Rub ăn 1 đô la Mỹ. 

Xung quanh tin ông Putin mất tích 11 ngày qua là những thông tin đáng sợ hơn là, Kadyrov (tổng thống chính quyền Chechnya thân Putin) trong những ngày gần đây đã có những nỗ lực đàm phán với nhà cầm quyền Jordany để Ramzan Kadyrov cùng gia đình được nhập lãnh thổ Jordany. Đồng thời, theo báo cáo trước đây, thủ trưởng cơ quan an ninh bảo vệ Kadyrov đã đột nhiên ngã bệnh và ông ta cũng ngừng mọi giao tiếp với bên ngoài.

Càng đáng lo ngại hơn nữa cho Putin là, mới đây cố vấn của Putin, ông Vladislav Surkov cùng đã cùng gia đình vội vã đi Hongkong. Tại sao như vậy thì cả thế giới hoàn toàn không hay biết điều gì sẽ xảy ra. Nhưng việc Putin mất tích thì có rất nhiều giả thuyết đã đặt ra, nào thăm bồ nhí sinh con gái cho Putin ở Thụy Sỹ. Nào là bị lật đổ. Nào là đổ bệnh phải an dưỡng, etc.

Dù gì thì tình hình nước Nga và bản thân ông Putin đang rất nguy hiểm, sau cái chết của đối thủ chính trị Boris Nemtsov là điều cần phải quan tâm. Quan trọng hàng đầu là, yếu tố trừng phạt Nga của Hoa Kỳ và phương Tây với nước Nga trong 6 tháng qua mà tôi đã viết một bài - Ukraina đừng tưởng bở - thì cái chết của ông Nemsov mới là điều đáng để liên quan đến sự mất tích của Putin hơn là tất cả những yếu tố khác.

Trong khi nước Nga bấn loạn thì, Trung Hoa cũng không tốt đẹp gì, họ đang họp quốc hội để đưa ý tưởng tứ toàn của ông Tập Cận Bình cứu nước. Nhưng như tôi đã viết, Tứ toàn là bất khả thi.

Chính vì cả 2 anh lớn của cánh tả đang liu xiu nên đàn em cánh tả cũng lo phải đi trước. Bắt đầu là Cu Ba bình thường hóa quan hệ với Hoa Kỳ cách đây 2 tháng. Bây giờ đến Bắc Hàn muốn đổi mới theo kiểu Việt Nam. Nhưng Việt Nam vẫn chậm chân hơn Miến Điện, và hôm nay vẫn loay hoay làm sao thoát cái vòng kim cô mà Trung Hoa đã đặt lên đầu Việt Nam 25 năm qua?

Cách đây 10 năm, khi kinh tế Hoa Kỳ lâm vào khủng hoảng, những gói nới lỏng tín dụng - QE: Quantity Easing - được Fed tung ra làm chỉ tệ đồng đô la rớt dài đến thấp nhất trong lịch sử ở mức 78 điểm. Giá dầu và giá vàng tăng tột đỉnh $140/thùng và vàng $1900/ounce. 

Ông Obama tuyên bố đại khủng hoảng vào năm 2008, một loạt khối ung thư của nền kinh tế Hoa Kỳ phải cắt bỏ. Và chỉ 6 năm sau, ngày nay, kinh tế Hoa Kỳ phụ hồi, kèm theo dầu đá phiến đã làm cho Hoa Kỳ không còn phụ thuộc năng lượng Trung Đông. Giá dầu giảm, cùng với Nga xâm chiếm Crimea ở Ukraina, và kinh tế châu Âu suy thoái.

Giờ đến lúc châu Âu làm lại bài học Hoa Kỳ - nới lỏng tín dụng 1.140 tỷ Euro trong 18 tháng - thì cũng là lúc giá dầu, giá vàng rớt giá, và cánh tả rách ướt tả tơi. Đàn em cánh tả vắt giò lên cổ di tản, ve vản cánh hữu. Liệu chiến lược châu Á Thái Bình Dương - Hoa Kỳ bỏ Trung Đông quay lại Thái Bình Dương sau 40 năm - có là cú đánh quyết liệt cuối cùng để thế giới cộng sản sụp đổ trên toàn thế giới?

Asia Clinic, 8h09' ngày thứ Hai, 16/3/2015

Bài viết của Dr. Shambaugh hiện là Giáo sư về Quan hệ Quốc tế đồng thời giữ chức vụ Giám đốc chương trình Chính sách Trung Quốc tại Đại học George Washington, ông cũng là cộng tác viên cao cấp của Viện Brookings. Những cuốn sách của ông về Trung Quốc gồm “ ĐCS Trung Quốc : sự hao mòn và sự thích ứng”(“China’s Communist Party: Atrophy and Adaptation” and, most recently,) và gần đây nhất là cuốn “ Trung Quốc toàn cầu hóa : một thế lực cục bộ”(“China Goes Global: The Partial Power.”).


GS Divid Shambaugh là một trong số vài chục học giả think tank của Hoa Kỳ, ông cùng với các quan chức phục vụ trong Bộ Quốc phòng Mỹ, CIA, Bộ Ngoại giao, và Hội đồng an ninh quốc gia, làm ra chính sách của Mỹ đối với châu Á, và đặc biệt là đối với Trung Quốc.


Hôm trước mình có đưa nó lên facebook, nay thấy Vietstudy có bài dịch của ông Phạm Gia Minh, nên mang về lưu lại trên blog để bà con đọc chơi nhen. Há há,




Ván bài cuối cùng của ĐCS Trung Quốc đã bắt đầu khi mà những biện pháp tàn nhẫn của Tập Cận Bình chỉ có thể đưa đất nước tiến gần tới tình huống nguy kịch.

Hôm thứ năm tuần này Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc thường niên vừa nhóm họp theo nghi thức đã trở nên quen thuộc. Ước chừng 3 000 đại biểu “ được bầu chọn” trên khắp mọi miền đất nước – từ những nhóm thiểu số trang phục sặc sỡ tới các tỷ phú lịch lãm sẽ gặp mặt trong thời gian một tuần để thảo luận về tình hình đất nước và dường như điều này tạo ra ấn tượng rằng họ đang tham gia vào đời sống chính trị của quốc gia.

Một số người nhìn nhận cuộc tụ họp đầy ấn tượng này là một chỉ dấu cho sức mạnh của hệ thống chính trị Trung Quốc, tuy nhiên thực chất nó lại che dấu những điểm yếu nghiêm trọng. Các chiêu trò chính trị ở Trung Quốc xưa nay thường được ngụy trang dưới lớp vỏ đầy kịch tính với những sự kiện dàn dựng trên sân khấu cho thấy dường như Quốc hội trao quyền lực bền vững cho ĐCS Trung Quốc. Cán bộ nhà nước cũng như dân thường đều biết rằng họ phải tuân thủ những nghi thức đó, tức là phải vui vẻ tham gia và nhắc lại như vẹt các khẩu hiệu chính thức. Lối hành xử như vậy ở Trung Quốc có cái tên là "biểu thái" (biaotai – biểu lộ thái độ), thực ra nó có ý nghĩa chỉ hơn một chút hành động phục tùng mang tính tượng trưng. 

Nếu không để ý tới vẻ bên ngoài thì về thực chất ĐCS Trung Quốc đang rất suy yếu và không ai biết điều này hơn chính Đảng. Con người đầy quyền lực của Trung Hoa - Tập Cận Bình đang hy vọng rằng các biện pháp trừng trị thẳng tay bất đồng chính kiến và tham nhũng sẽ giúp chống đỡ một sự sụp đổ vai trò lãnh đạo của Đảng.  Tập Cận Bình xác định rằng phải tránh trở thành một Gorbachov của Trung Hoa bởi lẽ Gorbachov đã điều hành sự tan rã của Đảng CS LX. Thế nhưng thay vì trở thành nhân vật tương phản với Gorbachov, Tập Cận Bình kết cục có thể lại tạo ra cùng một hậu quả. Sự chuyên quyền của họ Tập gây sang chấn nghiêm trọng toàn bộ hệ thống xã hội Trung Quốc và đang đưa đất nước tới gần tình huống nguy kịch.

Dự đoán sự ra đi của các chế độ chuyên chế luôn là việc đầy rủi ro, phi phỏng. Một số chuyên gia Phương Tây nhìn trước sự sụp đổ của Liên Xô trước khi nó xảy ra vào năm 1991; tuy nhiên CIA lại hoàn toàn bỏ qua việc này. Sự tan rã của các quốc gia cộng sản Đông Âu hai năm trước đó cũng đã từng bị chế nhạo như một suy nghĩ mơ mộng của những kẻ chống cộng cho tới khi việc này trở thành hiện thực. Các cuộc “cách mạng màu” trong thời kỳ hậu Liên Xô ở Gruzia, Ucrain và Kyrgyzstan từ năm 2003 tới 2005 cũng như cuộc nổi dậy mùa Xuân Ả Rập năm 2011 đều bùng nổ ngoài mọi dự đoán.

Các nhà quan sát tình hình Trung Quốc đang rất để ý tới những dấu hiệu có tính chất làm lộ chân tướng mục ruỗng và suy đồi của chế độ đang diễn ra kể từ khi xảy ra sự kiện trên quảng trường Thiên An Môn năm 1989, khi mà chế độ đã trên bờ suy vong. Từ thời điểm đó đến nay một số nhà Trung Hoa học đã đánh cược uy tín nghề nghiệp của mình khi khẳng định rằng sự sụp đổ của ĐCS Trung Quốc trong vai trò lãnh đạo là không thể tránh khỏi. Những người khác thì tỏ ra thận trọng hơn, trong đó có tôi. Thế nhưng thời thế ở Trung Quốc đã thay đổi và những phân tích của chúng ta cũng cần bám sát thời cuộc.

Ván bài cuối cùng với sự lãnh đạo của ĐCS Trung Quốc đã bắt đầu, tôi tin là như vậy và điều này đã tiến triển xa hơn cái mức mà nhiều người suy nghĩ. Tất nhiên chúng ta không biết con đường đi từ nay cho tới khi nó kết thúc sẽ có hình dạng ra sao. Có thể nó sẽ rất không ổn định và lộn xộn nhưng cho tới khi hệ thống bắt đầu tháo gỡ các nút thắt một cách rõ ràng,rành mạch thì các yếu tố nội tại vẫn tiếp tục đóng vai trò và vì vậy chúng sẽ ảnh hưởng tới bộ mặt của sự ổn định.

Sự cầm quyền của ĐCS Trung Quốc khó có thể kết thúc một cách êm ả. Một sự kiện đơn lẻ khó có thể gây nên sự khép lại hòa bình của một chế độ. Điều dễ xảy ra hơn đó là sự ra đi của nó sẽ kéo dài, hỗn độn và bạo lực. Tôi không loại trừ khả năng Tập Cận Bình bị hạ bệ trong cuộc tranh giành quyền lực hoặc bởi một cú đảo chính cung đình (un coup d’état). Chiến dịch chống tham nhũng hăng hái của họ Tập đã trở thành tiêu điểm tuần này của Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc cho thấy ông đang dùng quá đà sở đoản của mình và chọc tức một cách sâu sắc các cử tri là những nhân vật chủ chốt trong Đảng, Nhà nước, quân đội và giới kinh doanh.

Người Trung Hoa có câu ngạn ngữ, waiying, neiruan- ngoài cứng, trong mềm. Tập Cận Bình là một nhà lãnh đạo quả thực là mạnh mẽ, tràn đầy sức thuyết phục và tự tin. Thế nhưng nhân cách cứng rắn đó lại đi ngược với hệ thống Đảng và chính trị vốn hết sức mong manh trong nội bộ. Chúng ta hãy cùng xem xét 5 dấu hiệu có tính thuyết phục thể hiện tính dễ tổn thương của chế độ và yếu kém của hệ thống Đảng CS Trung Quốc. 

Thứ nhất, giới tinh hoa của nền kinh tế Trung Quốc đang đặt một chân bên ngoài cửa nhà và họ luôn sẵn sàng rời bỏ hàng loạt nếu như hệ thống thực sự bắt đầu sụp đổ. Năm 2014 Viện nghiên cứu Hurun ở Thượng hải chuyên theo dõi vấn đề người giàu Trung Quốc đã kết luận rằng 64% người có của Trung Quốc đã di cư hoặc đang lên kế hoạch di cư khỏi Trung Quốc. Người giàu Trung Quốc gửi con cái đi học ở nước ngoài với con số kỷ lục (bản thân sự việc này đã là một cáo trạng về chất lượng của hệ thống Đại học Trung Quốc).

Ngay trong tuần này báo chí đăng tin các đặc vụ Liên bang đã lục soát một số địa điểm ở Nam California nơi mà chính quyền Mỹ khẳng định rằng chúng có liên quan tới loại hình kinh doanh du lịch đạt giá trị nhiều triệu USD nhằm đưa hàng ngàn sản phụ Trung Quốc sang sinh con tại Mỹ để rồi sau đó quay trở lại Trung Quốc với đứa con là công dân Hoa Kỳ.

Người giàu Trung Quốc còn mua bất động sản ở nước ngoài ở quy mô và mức giá kỷ lục, họ chuyển tài sản ra nước ngoài, thường là những nơi được coi là dễ trốn thuế và mượn các công ty làm bình phong.

Trong khi đó, Bắc kinh đang nỗ lực đưa về nước số lượng lớn những kẻ chạy trốn mang tiền ra sống ở nước ngoài. Một khi mà giới tinh hoa của đất nước – trong đó có nhiều đảng viên CS rời bỏ tổ quốc với số lượng lớn thì chính nó đã cho thấy dấu hiệu xác đáng về sự mất lòng tin vào chế độ và tương lai của đất nước.

Thứ hai, khi lên cầm quyền năm 2012 Tập Cận Bình đã mạnh mẽ tăng cường làn sóng trấn áp chính trị vốn đã được khởi động từ năm 2009 trên khắp Trung Quốc. Mục tiêu hay đối tượng được ngắm tới là báo chí, truyền thông xã hội, phim ảnh, văn hóa - nghệ thuật, các nhóm tôn giáo, Internet, các nhà trí thức, người Tây Tạng và Uighur, những nhân vật bất đồng chính kiến, luật sư, các tổ chức phi chính phủ, sinh viên Đại học và lĩnh vực sách giáo khoa. Ban chấp hành Trung ương ĐCS đã ra một chỉ thị hà khắc được biết tới dưới cái tên Văn kiện số 9 phổ biến trong toàn hệ thống ĐCS từ trên xuống dưới năm 2013, yêu cầu mọi đơn vị phải truy tìm cho ra những biểu hiện tán đồng “ các giá trị phổ quát của phương Tây “ dù còn manh nha, đó là nền dân chủ pháp trị, xã hội dân sự, tự do báo chí và trào lưu kinh tế Tân-tự do (Neoliberal Economics).

Một nhà nước yên ổn và tự tin sẽ không phải tiến hành trấn áp, cấm đoán như vậy. Đó chính là triệu chứng của sự bất an và lo sợ của lãnh đạo ĐCS. 

Thứ ba, cho dù nhiều người trung thành với chế độ vẫn hành động xu thời nhưng khó bỏ qua những biểu hiện giả tạo mang tính diễn kịch đang lan khắp bộ máy chính trị trong mấy năm gần đây.

Mùa hè vừa qua, tôi là một trong số ít khách ngoại quốc (và cũng là người Mỹ duy nhất) tham dự cuộc hội thảo về “ Giấc mơ Trung Hoa” theo luận thuyết của Tập Cận Bình tại một cơ quan nghiên cứu của ĐCS Trung Quốc ở Bắc kinh. Chúng tôi ngồi suốt hai ngày, đầu óc bị tê liệt vì phải nghe liên tục hơn hai chục học giả của Đảng đọc tham luận, tuy nhiên bộ mặt của những người thuyết trình đều lạnh lùng vô cảm, ngôn ngữ cơ thể cho thấy một sự cứng nhắc và nỗi ngán ngẩm của họ rất dễ cảm nhận được từ bên ngoài. Họ làm ra vẻ phục tùng Đảng và những câu thần chú cuối cùng của lãnh đạo nhưng rõ ràng là công tác tuyên truyền đã mất hiệu lực cho nên Hoàng đế bây giờ chẳng còn y phục trên người.

Tháng 12, tôi trở lại Bắc kinh để dự cuộc hội thảo của trường Đảng trung ương, một định chế cao nhất của ĐCS trong việc đưa ra những chỉ đạo mang tính học thuyết. Và một lần nữa các quan chức cao cấp nhất của đất nước cùng các chuyên gia về chính sách đối ngoại lại đọc thuộc lòng kho khẩu hiệu, chính xác tới từng từ. Có lần trong bữa trưa, tôi ghé thăm gian hàng sách của trường, một địa chỉ dừng chân quan trọng để biết các cán bộ lãnh đạo Trung Quốc ngày nay được đào tạo điều gì. Những cuốn tuyển tập trên giá sách từ “các tác phẩm chọn lọc của Lê Nin” tới hồi ký của cựu ngoại trưởng Hoa Kỳ Condoleezza Rice và trên bàn ngay cửa ra vào, những cuốn sách nhỏ của Tập Cận Bình quảng bá cho chiến dịch của ông ta về “ Công tác quần chúng” - hay mối liên hệ giữa Đảng với nhân dân được xếp cao chất ngất. Tôi hỏi, “ sách này bán thế nào ?” Cô bán hàng trả lời “ Ô, không bán được nhiều, chúng tôi lại mang chúng đi ấy mà”“. Độ cao của chồng sách đã cho thấy khó có thể tin được cuốn sách đó thu hút độc giả.

Thứ tư, nạn tham nhũng làm thối nát bộ máy ĐCS, chính quyền và quân đội cũng đã thâm nhập vào toàn bộ xã hội Trung Quốc ngày nay. Chiến dịch chống tham nhũng của Tập Cận Bình kéo dài được lâu và cũng khốc liệt hơn những đợt trước đây nhưng không một chiến dịch nào có khả năng loại trừ vấn nạn này vì nó đã bắt rễ một cách ngoan cố vào hệ thống độc Đảng, vào mạng lưới người bảo trợ - khách hàng (mang tính Mafia – ND) và một nền kinh tế hoàn toàn thiếu vắng sự minh bạch cùng một bộ máy truyền thông do Nhà nước quản lý không mang tính thượng tôn Pháp luật.

Hơn thế nữa, chiến dịch chống tham nhũng, hối lộ của Tập Cận Bình được đưa ra nhằm thanh lọc có lựa chọn, chủ yếu nhắm vào các đồng sự và chiến hữu của cựu Chủ tịch Trung Quốc Giang Trạch Dân. Năm nay đã 88 tuổi họ Giang vẫn được đánh giá như Thái thượng Hoàng trong nền chính trị Trung Quốc. Truy quét mạng lưới đặt dưới sự bảo trợ của họ Giang trong khi ông ta còn sống là một sự mạo hiểm lớn đối với Tập Cận Bình, đặc biệt là khi ông có vẻ chưa tập hợp được phe phái gồm những chiến hữu trung thành tới mức đủ mạnh để củng cố quyền lực. Một vấn đề khác nữa là Tập Cận Bình là con trai của thế hệ đầu tiên các nhà cách mạng Trung Quốc, là một trong những “ Thái tử “ cho nên các mối liên hệ chính trị của ông ta chủ yếu được mở rộng đối với các “ Thái tử” khác. Thế hệ thứ 2 này đang bị xỉ vả công khai hiện nay ở Trung Quốc. 

Cuối cùng, nền kinh tế Trung Quốc dưới con mắt của phương Tây là một cỗ xe Gia Ga nát không thể dừng lại (thần thoại Ấn độ có chuyện chiếc xe chở vị Thánh tên Giaganat diễu trên phố và những người cuồng tín thường đổ xô vào xe để xe cán chết – ý bóng chỉ lực lượng khủng khiếp đi đến đâu gây chết chóc đến đó – ND). Nền kinh tế đó đang bị sa lầy trong một chuỗi những cái bẫy mang tính hệ thống mà không dễ thoát ra. Tháng 11/2013 Tập Cận Bình chủ tọa Hội nghị Trung ương 3 ĐCS Trung Quốc, Hội nghị đã công bố những chương trình cải cách kinh tế đồ sộ nhưng cho tới nay chúng vẫn còn nằm yên trên bệ phóng. Vâng, các khoản chi cho tiêu dùng có tăng, nạn thảm đỏ có giảm cùng với một số cải cách thuế được thực hiện nhưng nhìn chung các mục tiêu đầy tham vọng của Tập Cận Bình đã chết yểu. Chương trình cải cách đã thách thức các nhóm lợi ích hùng mạnh, cố thủ ở nơi thâm căn cố đế - đó là những doanh nghiệp nhà nước và đội ngũ quan chức Đảng ở địa phương và họ đã không úp mở ngăn cản việc thực thi cải cách.

Năm vết rạn nứt hiển hiện và ngày một gia tăng trong hệ thống quản lý Trung Quốc chỉ có thể khắc phục thông qua cải cách chính trị. Cho tới khi và chỉ khi Trung Quốc nới lỏng việc quản lý hà khắc hệ thống chính trị, quốc gia này mới có thể trở nên một xã hội sáng tạo và một nền “kinh tế tri thức” như mục tiêu cải cách mà Hội nghị trung ương 3 đã đặt ra. Chính hệ thống chính trị hiện nay mới là trở ngại chủ yếu đối với các cải cách chính trị và xã hội Trung Quốc. Nếu như Tập Cận Bình và các lãnh đạo ĐCS Trung Quốc không nới lỏng sự kìm kẹp thì họ chắc chắn sẽ phải đối mặt với số phận mà họ không mong muốn.

Trong mấy thập niên sau khi Liên Xô tan rã, giới lãnh đạo của Trung Quốc luôn bị ám ảnh bởi sự sụp đổ của người đồng chí cộng sản khổng lồ này. Hàng trăm bài phân tích của giới nghiên cứu Trung Quốc đã mổ xẻ các nguyên nhân dẫn tới sự tan rã đó.

“Giấc mơ Trung Hoa” của Tập Cận Bình trên thực tế đang cố gắng tránh cơn ác mộng Liên Xô. Vài tháng trước nhiệm kỳ lãnh đạo của mình, họ Tập đã có một bài phát biểu nội bộ về sự sụp đổ của Liên Xô, lên án sự phản bội của Gorbachov và cho rằng Moscow thiếu “ một người đàn ông đích thực” có khả năng chống lại người lãnh đạo cuối cùng mang tư tưởng cải tổ đó. Làn sóng đàn áp do Tập Cận Bình khởi xướng và chỉ đạo hiện nay cho thấy ông ta chống lại đường lối cải tổ và minh bạch kiểu Gorbachov. Thay vì cởi mở, Tập Cận Bình lại tăng cường kiểm soát tư tưởng, nền kinh tế và cả những đối thủ cạnh tranh trong nội bộ Đảng.Tuy vậy phản công và đàn áp chưa phải là lựa chọn duy nhất của họ Tập.

 Những người tiền nhiệm của ông ta như Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào lại rút ra những bài học rất khác từ sự sụp đổ của Liên Xô. Từ năm 2000 tới 2008 họ đã thể chế hóa một số chủ trương nhằm nới lỏng và cởi mở hệ thống cùng với việc thực hiện cải cách chính trị một cách thận trọng và có giới hạn. Họ đã củng cố các cấp ủy ở địa phương và đưa vào thử nghiệm việc bầu vị trí bí thư Đảng với nhiều ứng viên. Hai ông cũng đã thâu nạp nhiều doanh nhân và trí thức vào Đảng, mở rộng hiệp thương giữa Đảng và các nhóm ngoài Đảng đồng thời làm cho các biên bản họp Bộ chính trị thêm minh bạch. Họ đã cải thiện cơ chế phản hồi trong Đảng, thực thi nhiều hơn các tiêu chí tuyển chọn nhân tài để đánh giá và đề bạt, thiết lập hệ thống đào tạo ủy nhiệm cán bộ trung cấp cho toàn bộ 45 triệu người được quy hoạch nguồn. Các ông cũng đã làm cho có hiệu lực những quy chế về hưu trí, luân chuyển công chức và sĩ quan quân đội 2 năm một lần.

Trên thực tế họ Giang và họ Hồ đã suy nghĩ để quản lý sự thay đổi thay vì chống lại nó. Tuy nhiên Tập Cận Bình không chấp nhận một điểm nào cả. Kể từ năm 2009 (khi mà nhà lãnh đạo có đầu óc cởi mở trước đây là Hồ Cẩm Đào đã thay đổi đường lối và bắt đầu chính sách khẩn cấp), chính quyền Trung Quốc ngày càng trở nên bất an nên đã cho ngừng thực thi các cải cách chính trị (trừ việc cải cách đào tạo cán bộ). Những cải cách này đã được một thủ túc chính trị của Giang Trạch Dân đạo diễn, đó là Phó Chủ tịch Trung Quốc Tằng Khánh Hồng (Zeng Qinghong). Ông này đã nghỉ hưu từ 2008 nhưng hiện đang bị nghi vấn tham nhũng trong chiến dịch “ đả hổ diệt ruồi “ của họ Tập. Điều này cho thấy Tập Cận Bình thù địch với các biện pháp cải cách nhằm giảm nhẹ con bệnh của một hệ thống đang đổ nát.

Một vài chuyên gia cho rằng chiến thuật tàn nhẫn của họ Tập sẽ báo trước một xu hướng cải cách cởi mở hơn trong những năm sau này trong nhiệm kỳ của ông. Riêng tôi thì không đồng tình bởi lẽ nhà lãnh đạo này và chế độ của ông ta luôn quan niệm chính trị là một cuộc chơi có tổng bằng 0 (tức là hoặc thắng hoặc thua chứ không có tình thế cả hai cùng thắng Win- Win – ND). Do vậy nới lỏng sự quản lý theo họ, chắc chắn sẽ là một bước tiến tới sự sụp đổ của cả hệ thống trong đó có họ.

Họ còn có quan điểm theo thuyết âm mưu cho rằng Hoa Kỳ đang nỗ lực hành động nhằm lật đổ sự lãnh đạo của ĐCS Trung Quốc. Do vậy không có chỉ dấu nào cho thấy những cải cách sẽ quay trở lại ở Trung Quốc.  
Chúng ta không thể đoán trước khi nào thì chủ nghĩa cộng sản ở Trung Quốc sẽ sụp đổ nhưng cũng không khó để kết luận rằng chúng ta đang làm chứng cho giai đoạn cuối cùng của nó. ĐCS Trung Quốc đứng thứ 2 trên thế giới về thời gian cầm quyền (chỉ sau có Bắc Triều Tiên) và không có đảng chính trị nào có thể cầm quyền mãi.

Nhìn về phía trước, những nhà quan sát Trung Quốc cần phải tập trung sự chú ý vào các công cụ của chế độ phục vụ việc cai trị và những người được giao phó sử dụng các công cụ đó. Một số lớn công dân và đảng viên CS Trung Quốc đã lựa chọn bằng đôi chân để rời bỏ tổ quốc hoặc thể hiện hành động giả dối của mình bằng cách làm ra vẻ tuân thủ các chỉ thị của Đảng.

Chúng ta cần quan sát cái ngày mà những nhân viên tuyên truyền của chế độ và bộ máy an ninh nội bộ sẽ trở nên không nghiêm chỉnh hoặc lỏng lẻo trong việc thực thi các lệnh của Đảng - thảng hoặc khi mà họ bắt đầu trở nên đồng cảm với những kẻ bất đồng chính kiến như nhân viên an ninh Đông Đức trong cuốn phim “ Những cuộc đời của người khác”  khi anh này thông cảm với chính đối tượng bị theo dõi của mình.

Một khi sự thấu cảm của con người đã manh nha chiến thắng bộ máy cầm quyền cứng nhắc, giáo điều thì ván bài cuối cùng của chủ nghĩa cộng sản Trung Quốc mới thực sự bắt đầu.

Phạm Gia Minh dịch từ The Coming Chinese Crackup 
Wall Street Journal (WSJ 6-3-14)
Đã đăng trên Vietstudy: http://viet-studies.info/kinhte/ChinaCrackup_Shambaugh.htm 
Thăng long - Hà nội 8 tháng 3 /2015.


Hoa Kỳ không có chủ thuyết, mà Hoa Kỳ chỉ có trường phái. Như tôi đã viết trong nhiều năm qua, ở Hoa Kỳ có 2 trường phái trị quốc và toàn cầu - Dân chủ và Cộng hòa.

Cũng như tôi đã viết, thế giới làm ra chủ thuyết và tư tưởng, nhưng thế giới không áp dụng được các chủ thuyết và tư tưởng ấy, mà nơi áp dụng các chủ thuyết nhuần nhuyễn nhất và hiệu quả nhất lại là Hoa Kỳ.

Nếu năm 1750 khi John Lock của Anh và Nam Tước Monstequieu của Pháp hình thành lý thuyết đa nguyên tản quyền, thì chỉ 16 năm sau quốc gia non trẻ Hoa Kỳ đã ứng dụng ngay một nhà nước đa nguyên tản quyền với 2 trường phái Cộng hòa và Dân chủ. Trong khi châu Âu vẫn còn các quốc gia đang ngụp lặn với hình thái đa nguyên tập quyền hiện nay như Nga.

Nếu năm 1848 Marx và Engels cho ra đời chủ nghĩa cộng sản khoa học, thì trước đó rất lâu, 1790, Hoa Kỳ đã có trường phái Dân chủ - về mặt bản chất là một kiểu cộng sản xa lông - để điều hành đất nước.

Tùy vào hoàn cảnh đất nước và thế giới mà, Hoa Kỳ sẽ chọn Cộng hòa hay Dân chủ để điều hành. Nhưng trên hết là Hoa Kỳ rất hữu hiệu trong áp dụng các tư tưởng và lý thuyết về khoa học xã hội để tạo nên một quốc gia đúng quy luật.

Tức có nghĩa là Hoa Kỳ biết cái khiếm khuyết và ưu điểm của cả tư bản và cộng sản. Họ biết khi nào chuyển điều hành đất nước và toàn cầu theo tư bản, và khi nào theo kiểu cộng sản. Nhưng cả 2 trường phái có một điểm chung là tôn trọng quyền cá nhân tối thượng trên mọi lĩnh vực trong khuôn khổ luật và hiến pháp đã đặt ra.

Nền chính trị Hoa Kỳ luôn có 2 mặt đối lập - Dân chủ và Cộng hòa - trong một thể thống nhất là đưa Hoa Kỳ thành cường quốc số 1 toàn cầu. Đó là quy luật thống nhất các mặc đối lập, và quy luật mâu thuẩn của duy vật luận.

Không những thế, để giảm thiểu sai sót sau 2 mặt đối lập của nền chính trị Hoa Kỳ, họ còn tản quyền với tam đầu chế - lập pháp, hành pháp và tư pháp để kiểm tra lẫn nhau. Chính điều này, công dân Mỹ từ tổng thống đến thường dân đều sống và tuân theo hiến pháp và pháp luật, mà không cần hô khẩu hiệu, hay dán băng rôn nhan nhản khắp đường như ở Việt Nam.

Tản quyền, đa nguyên, đối lập là phương án tốt nhất để triệt tiêu tham nhũng, nhưng ngay cả Hoa Kỳ cũng chưa thể bài trừ được hết tham nhũng. Nhưng đơn nguyên tập quyền như ở Việt Nam thì người ta lại nói lên vấn đề chống tham nhũng, thật sai khoa học. 

Thế thì Hoa Kỳ có nền kinh tế thị trường định hướng hay không? Xin thưa là có. Nhưng kinh tế là chính trị. Nên nền kinh tế chính trị của Hoa Kỳ luôn là nền kinh tế chính trị không những định hướng cho nước Mỹ, mà còn định hướng cả toàn cầu. Vì chỉ một thông tin từ Fed hay từ thống kê của các đại học Hoa Kỳ về tỷ lệ có việc làm ở 2 lĩnh vực nông nghiệp, và phi nông nghiệp, hoặc tỷ lệ tăng trưởng, hoặc dự trữ dầu thô, etc của Hoa Kỳ đều làm kim chỉ Nam cho toàn bộ nền kinh tế toàn thế giới.

Không những có định hướng kinh tế mà Hoa Kỳ còn định hướng cả chính trị toàn cầu.

Dân chủ - hay nói cách khác là cộng sản xa lông - thì định hướng có tính hướng nội, lo xây dựng Hoa Kỳ bằng một nền kinh tế vững mạnh. Chỉ mới chưa đầy 2 nhiệm kỳ mà phe Dân chủ của ông Obama đã kéo Hoa Kỳ ra khỏi Đại khủng hoảng kinh tế, giảm nạn thất nghiệp 2 con số xuống còn 5.7%, và kinh tế tăng trưởng trở lại 3%. Cai quản trong nước và thế giới bằng bàn tay sắt bọc nhung, lấy kinh tế để sai khiến quốc gia và toàn cầu. Chuyện trừng phạt Nga do chiến trường Ukraina đang diễn ra cho thấy rõ. Nói thế không phải dân chủ không dùng vũ lực, nhưng vũ lực khi Dân chủ dùng thì chắc phải thắng và ít tổn thất nhất. Ví dụ, tiêu diệt Bin Laden chỉ bằng 16 quân nhân SEAL và chỉ hư một trực thăng.

Cộng hòa - hay nói đúng là tư bản - thì định hướng có tính hướng ngoại, giao quyền cai quản đất nước cho từng tiểu bang. Đập phá thế giới ở những nơi cần đập phá để phục vụ cho quyền lợi và sức mạnh của Hoa Kỳ. Ưu tiên nhà giàu để tăng đầu tư, thúc đẩy tăng trưởng và tạo công ăn việc làm không chỉ trong nước mà cả trên toàn cầu. Nếu Dân chủ dùng bao vây kinh tế để đánh sụp đối thủ, thì Cộng hòa dùng chạy đua vũ trang cho đến khi đối thủ kiệt quệ, và kích thích khoa học kỹ thuật phát triển phục vụ cho chiến tranh. Sau khi Cộng hòa đập phá để biểu dương và chứng tỏ sức mạnh vai u thịt bắt thì lại đến Dân chủ xây dựng củng cố để phục hồi sức lực, etc.

Cả hai phe Dân chủ và Cộng Hòa như cặp vợ chồng đồng sàng, đồng mộng. Hai trường phái thay nhau để cai trị và xây dựng Hoa Kỳ thành số 1 thế giới tùy theo hoàn cảnh.

Nói thế để quay lại vấn đề kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam. Mấy hôm nay, vấn đề này được đem ra để soạn thảo, tìm định nghĩa chuẩn bị cho đại hội đảng cộng sản Việt Nam vào quý III năm 2016. Có ý kiến nếu để thị trường đi theo đúng quy luật thì sợ bị chệch hướng với định hướng của đảng cộng sản đang cầm quyền ở Việt Nam.

Nhưng, đã là quy luật khoa học thì là cái chung nhất, không thể bóp méo hay định hướng phi khoa học như những nhà lý luận của Việt Nam hiện nay. Kinh tế thị trường là nền kinh tế tuân theo quy luật cung cầu. Bóp méo và định hướng nó như thị trường bất động sản Việt Nam trong 20 năm qua - theo mô hình kinh tế đổi tài nguyên môi trường lấy cơ sở hạ tầng của Trung cộng - thì bây giờ, cả 2 quốc gia Việt Trung đang chết cứng với nợ công và đóng băng bất động sản, mà chưa có giải pháp để tháo gở.

Trong cuộc họp chính phủ đầu tháng 3/2015 có nhiều ý kiến của các nhà lý luận trung ương sợ đi theo kinh tế thị trường thì sẽ chệch hướng luận cương của đảng cầm quyền.

Ông thủ tướng Việt Nam đã phát biểu đúng trong cuộc họp chính phủ ngày hôm qua: "nền kinh tế phải vận hành đầy đủ, đồng bộ theo các quy luật của kinh tế thị trường, theo các tiêu chuẩn phổ biến của nền kinh tế thị trường hiện đại và hội nhập quốc tế; bảo đảm tính đồng bộ giữa thể chế kinh tế và thể chế chính trị, giữa Nhà nước và thị trường; Nhà nước đóng vai trò định hướng, sử dụng các nguồn lực của Nhà nước và công cụ, chính sách để định hướng và điều tiết nền kinh tế…" Nhưng do nền chính trị Việt chưa đi đúng quy luật khoa học xã hội, nên cái định hướng của nhà nước Việt vẫn chưa có bộ lọc đối lập đúng nghĩa; tam đầu chế ở Việt Nam chưa tản quyền, nên sẽ có những định hướng có tính sai lệch trong tương lai là điều hiển nhiên.

Vấn đề của Việt Nam trong đại hội đảng lần thứ 12 không phải là vấn đề lý luận tìm ra cái định nghĩa mà người ta không cần định nghĩa, như phải giải cái bổ đề toán học của Giáo Sư Ngô Bảo Châu đã giải, mà hơn nửa thế kỷ trước đã được thế giới công nhận để khoa học thế giới ngày càng phát triển hơn. 

Vấn đề của Việt Nam là phải thay đổi hình thái chính trị để phù hợp với cái gọi là kinh tế thị trường đúng khoa học, chứ không bị định hướng nền kinh tế lẫn chính trị như hiện nay theo quyền lợi của một nhóm người là chệch hướng và phi khoa học với nhân loại.

Asia Clinic, 15h27' ngày thứ Hai, 09/3/2015
Ông Tập Cận Bình và tấm áp phích quảng cáo về Giấc Mộng Trung Hoa - Ảnh của AFP.

Bài đọc liên quan:

Từ lý thuyết Tam Cương của Khổng Khâu, mấy ngàn năn trước Trung Hoa đã được thống nhất 2 lần: Nhà Hán và nhà Tần. Nền Cộng hòa non trẻ được Tôn Dật Tiên đặt nền móng sau khi hạ bệ hoàng đế cuối cùng của nhà Thanh, khi mà đất nước Trung Hoa bị chia cắt do phương Tây. 

Lần thứ 3 Trung Hoa được thống nhất trở lại gần đây 1949, là do Mao. Nhưng Mao đã phá hủy nền Cộng hòa non trẻ mà Tôn Dật Tiên đã xây dựng sau khi hạ bệ nhà Thanh, để mang Trung Hoa trở lại chế độ phong kiến xưa cũ dưới hình thức cộng sản mang màu sắc Trung Hoa.

Hoàn cảnh chính trị Trung Hoa hiện nay cũng giống như Pháp vào thế kỷ XVIII, khi Nã Phá Luân kéo nước Pháp trở lại nền quân chủ chuyên chế sau khi nền Cộng hòa non trẻ ra đời năm 1789.

Quy luật của triết học đã khẳng định: "kinh tế quyết định chính trị, và chính trị sẽ tác động đến kinh tế". Một nền chính trị đơn nguyên tập quyền như Trung Hoa chỉ là chiếc áo chật khoát trên mình của một gả khổng lồ về kinh tế. 

Vì thế cho nên cách đây 2 năm ông Lý Khắc Cường - thủ tướng Trung Hoa đã đưa ra Chiến lược kinh tế - Likonomics. Likonomics gồm 3 mục tiêu - Không kích thích kinh tế - No stimulus; Giảm nợ - Deleveraging; và Cải cách cơ cấu - Structural Reform. 

Theo tổng kết của World Bank năm 2013 nợ công của Trung Hoa chiếm 121% GDP, nhưng chỉ 1 năm sau, vào cuối 2014, thì theo McKinsey Global Institute khối nợ công này tăng thêm hơn gấp đôi tương đương với 282% GDP Trung Hoa. 

Từ thời loài người có mặt trên trái đất, và biết sống thành cộng đồng đến nay, các hình thái chính trị xã hội loài người thi nhau ra đời. Từ đơn nguyên tập quyền, đến đa nguyên tập quyền, rồi đa nguyên tản quyền, chưa có hình thái xã hội nào tiêu diệt được tham nhũng cường quyền, mà chỉ có đa nguyên tản quyền làm giảm thiểu tối đa tham nhũng cường quyền mà thôi.

Nền chính trị đơn nguyên tập quyền là mảnh đất màu mỡ nhất để nuôi dưỡng tham nhũng cường quyền. Theo Business Insider, chỉ trong 2 năm đả hổ diệt ruồi của ông Tập Cận Bình đã làm cho các quan tham tuồn ra khỏi Trung Hoa đến 1250 tỷ đô la để tìm quê hương mới.

Với những con số trên, sau 2 năm hoạt động Likonomics xem như phá sản, không thể kéo kinh tế Trung Hoa đang đi xuống chưa thấy đáy như tôi đã tiên liệu 2 năm trước trong bài Likonomic tiến thoái lưỡng nan.

Trung Hoa đang chuẩn bị cuộc họp quốc hội để đưa ra chính sách và pháp luật mới cho thời kỳ mới, trong lúc kinh tế lẫn chính trị Trung Hoa đang rối ren. Cách đây 3 hôm, ngày 25/02/2015, Nhân dân nhật báo Trung Hoa giới thiệu một bài xã luận trên trang nhất 2000 chữ, về chiến lược chính trị của ông Tập Cận Bình - Tứ Toàn: Four Comprehensives - nhằm nâng đở kinh tế đang trên đà thất bại của Chiến lược kinh tế của thủ tướng Lý Khắc Cường. 

Tứ toàn là gì? Nó có nghĩa là bốn cải cách toàn diện về kinh tế chính trị để nhằm khôi phục kinh tế Trung Hoa. Bốn toàn diện đó là: Xây dựng thành công xã hội khá giả toàn diện; Cải cách sâu sắc toàn diện; Quản lý đất nước theo pháp luật toàn diện; Quản lý đảng nghiêm ngặt toàn diện, nhằm thực hiện "Giấc mộng Trung Hoa" như lời ông Tập khi đọc diễn văn nhậm chức.

Tất cả những cái gọi là Tứ Toàn của ông Tập đều là những câu khẩu hiệu có tính tuyên truyền hơn là hiện thực. Còn nhớ cách đây gần 20 năm, khi ông cựu thủ tướng Chu Dung Cơ đã từng tuyên bố, nếu chủ tịch Giang Trạch Dân tham nhũng thì ông cũng bắt bỏ tù. Nhưng ông Chu Dung Cơ cũng chỉ ngồi ghế hành pháp của mình chỉ đúng một nhiệm kỳ từ 1998 đến 2003, là về vườn, giờ chỉ ngồi làm thơ dạy đời nói bóng gió, tham nhũng ở Trung Hoa ngày càng tăng.

Gần đây lại có thông tin các tham quan đang đoàn kết lại, đặt mua súng trường bắn tỉa để thủ tiêu ông Tập. Vấn đề thủ tiêu ông Tập không phải là dễ dàng. Nó cũng giống như chuyện ông Tập không thể diệt được tham nhũng ở một nền chính trị đơn nguyên tập quyền.

Không thể có một nền tư pháp đúng nghĩa trong một nền chính trị đơn nguyên tập quyền, vì không thể có tam quyền phân lập, nên cái tam toàn của ông Tập - Quản lý đất nước theo pháp luật toàn diện - là hoàn toàn phá sản khi nó vừa thoát ra khỏi cửa miệng của ông. Chỉ mới đây thôi, ngày 26/02/2015, Tân Hoa Xã đã đưa tin Tòa án nhân dân tối cao Trung Hoa khuyến cáo các nhà tư pháp cao cấp Trung Hoa hãy tránh xa mô hình tư pháp độc lập, thì làm gì có pháp luật ở Trung Hoa?

Cái tứ toàn - Quản lý đảng nghiêm ngặt toàn diện - cũng phá sản khi chưa ráo mực 2000 chữ trên tờ Nhân dân nhật báo Trung Hoa, khi quyền quản lý ấy lại thuộc về đảng cầm quyền. Hay nói cách khác chính đảng cộng sản ở Trung Hoa là đảng độc nhất nắm mọi quyền quản lý và cái trị thì lấy cái gì để quản lý lại đảng cộng sản ở Trung Hoa?

Nhất toàn - Xây dựng thành công xã hội khá giả toàn diện - chỉ là ý tưởng của ông Hồ Cẩm Đào, xã hội văn minh hài hòa. Điều này thì có thể, nhưng cũng chỉ như hiện nay. Nó chỉ dành cho tham quan và chính khách, người dân Trung Hoa không thể có quyền sống, đừng nói đến quyền mưu cầu hạnh phúc.

Nhị tòan - Cải cách toàn diện sâu sắc - chẳng khác nào là một câu chém gió của thế giới ảo internet. Cải cách cái gì, nếu không là đa nguyên tản quyền cho nền chính trị Trung Hoa? Từ 1949 đến nay, nền chính trị Trung Hoa vẫn là đa nguyên, nhưng giả hiệu, vì các đảng phái khác chỉ để làm kiểng, và cũng do đảng viên cộng sản ở Trung Hoa nắm và hoạt động theo cương lĩnh và nghị quyết của đảng cộng sản.

Tóm lại, tứ toàn của Tập Cận Bình bất khả thi, nếu Trung Hoa không chuyển mô hình chính trị từ đơn nguyên tập quyền sang đa nguyên tản quyền.

Asia Clinic, 15h47' ngày thứ Bảy, 28/02/2015

Bài đọc liên quan:

Cuộc đàm phán 3 bên Đức - Nga - Pháp xem như thất bại cho chiến sự Ukraina. Một bên là đại diện EU đưa ra vấn đề xóa bỏ lệnh trừng phạt của Hoa Kỳ và phương Tây đối với Nga. Một bên là Nga đòi mở rộng lãnh thổ phía Đông Ukraina chứ không chỉ chịu dừng ở bán đảo Crimea. Như tôi đã từng viết: "Nếu Hoa Kỳ xem Israel là đồng minh không thể bỏ, thì Nga cũng xem Ukraina là vùng đệm không thể bỏ để nhìn sang phương Tây".  

Cuộc chiến Ukraina với phiến quân miền Đông ngày càng ác liệt. Tình hình trai trẻ Ukraina trốn quân dịch làm ảnh hưởng không nhỏ đến sức mạnh của chính quyền Kiev. Nhưng trên tất cả là nền kinh tế Kiev đang không đủ để kham cho cuộc chiến. Hoa Kỳ buộc phải quyết định cung cấp vũ khí sát thương cho Kiev, đây là mồi lửa châm vào thùng dầu đầy đã được mở nắp. Một hình ảnh, Việt Nam hóa chiến tranh tại Ukraina năm nào đang được ví von.

Tình hình kinh tế Hoa Kỳ có những lạc quan hơn khi có 5 triệu việc làm mới được tuyển dụng khi kết thúc tháng 12/2014. Chỉ số lạc quan kinh tế lên 51.5 điểm. Nhưng những con số của tháng 01/2015 lại cho thấy yếu kém hơn, chỉ số lạc quan kinh tế trở về 47.5; song việc làm ở lĩnh vực phi nông nghiệp lại có nhiều sáng sủa. Nó đã giữ vừng chỉ tệ đồng đô la Mỹ ở mức 94.70 đêm hôm qua. Đẩy giá vàng giảm nhẹ thên $5/ounce chốt giá ở mức $1233.70, và sẽ còn giảm tiếp tục. Giá dầu cũng giảm về $50/thùng đêm qua, mặc dù cả tuần trước giá dầu đã hồi phục khoảng $53/thùng. Tương lai về $40/thùng là hiển nhiên, vì cung đang quá mức cầu, lượng dầu tồn kho của Ả Rập Saudi đang hơn chục triệu thùng, họ đang nổ lực tìm khách hàng.

Sau khi EU từ chối gói cứu trợ với Hy Lạp, hôm qua ông Bộ trưởng Quốc phòng Hy Lạp Pano Kammenos - cũng là nhà lãnh đạo của người Hy Lạp độc lập và các đối tác liên minh cơ sở của Syria - đã tuyên bố úp mở rằng: "Nếu EU không cứu Hy Lạp thì Hy Lạp sẽ tách ra khỏi Eurozone và đi vay tiền của Nga và Trung Quốc để cứu lấy mình." Một tuyên bố chấn động đã làm chao đảo đồng Euro chỉ còn ăn 1.130, và sẽ sụt giảm trong những ngày tới. Một EU bất đồng sẽ là hậu quả khó lườg trong tương lai.

Một United States of European xem như đứng trên bờ vực tan vỡ. Một giấc mộng Hoa Kỳ ở phương Tây đã được các quốc gia cựu lục địa gầy dựng hơn 20 năm qua xem như bong bóng xà phòng. Không những thế, kinh tế phương Tây đang giảm phát trong tháng 01/2015. Ngoài Hy Lạp, còn có Ý và Tây Ban Nha đang chầu chực vay nợ giải quyết khó khăn, nhưng nước Đức số một EU lại giảm phát 0.5%, Pháp còn tồi tệ hơn.

Mặt khác, Nga đang từng bước làm nóng chiến trường ở Ukraina, kể cả đe dọa vũ khí hạt nhân nếu Hoa Kỳ và phương Tây ép người quá đáng. Giá của đồng Rub Nga mấy hôm nay nằm ở mức 65.35 ăn 1 đô la Mỹ. Kinh tế nước Nga kiệt quệ, nhưng uy tín của lãnh đạo Nga đang lên cao vì họ biết thúc đẩy tinh thần dân tộc cực đoan trong việc xâm chiếm Crimea.

Mặc dù kinh tế đang khủng hoảng, với nợ công chiếm 282% GDP, là quốc gia có nợ công lớn nhất toàn cầu. Số liệu tháng 01/2015 cho thấy sức mua người dân Trung Quốc giảm sút trầm trọng, dù đây là dịp tết Nguyên Đán. Tỷ lệ nhập khẩu của Trung Quốc giảm 19.9% so với cùng kỳ năm ngoái, quá thấp với dự đoán là chỉ giảm 3%. Nó bắt buộc chính phủ Trung Quốc phải hạ mục tiêu tăng trưởng xuống còn chỉ 7%/năm cho năm 2015, và hạ lãi suất ngân hàng chỉ còn 2.5%/năm để kích cầu kinh tế. Xây dựng và mở rộng các sân bay quân sự ở Trường Sa. Tiếp tục hoàn thành thêm tàu sân bay thứ hai. Mở rộng các hợp đồng BT và BOT đến các quốc gia Pakistan, Banglades, Sirilanka, Việt Nam đến hàng trăm tý đô la, chủ yếu nhắm vào xây dựng các thành phố cảng của các quốc gia này. Một sự nổi dậy hung hăng của Trung Quốc là điều đáng ngại cho khu vực.

Tuy thế, trên biển Đông, Trung Quốc ngày càng lấn chiếm, mặc dù tình hình giá dầu và khoáng sản ngày càng giảm giá là điều rất có lợi cho họ. Giàn khoan HD 981 đã công bố tìm ra một mỏ dầu khí có trữ lượng hơn 100 tỷ mét khối ở mỏ Lăng Thủy cách bờ biển đảo Hải Nam về phía Nam 150km. Xây dựng và mở rộng các sân bay quân sự ở Trường Sa. Tiếp tục hoàn thành thêm tàu sân bay thứ hai. Đến giờ này xem như toàn bộ biển Đông nằm dưới sự cai quản của Trung Quốc.

Các động thái Trung Quốc đã làm Hoa Kỳ buộc lòng phải xoay trục sang châu Á Thái Bình Dương, sau 40 năm chuyển trục sang Trung Đông. Một cuộc chiếnn tranh lạnh giữa 2 phe tả hữu lại mở ra. Ngoài Hợp tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương - TPP - Hoa Kỳ đang di chuyển các hàng nóng sang Thái Bình Dương, để Ukraina cho EU lo toan, mà Hoa Kỳ chỉ là người hỗ trợ.

Nga gây căng thẳng châu Âu. Trung Quốc gây căng thẳng ở châu Á. Nước Mỹ xa xôi với các đồng minh chiến lược khắp toàn cầu đang chạy đua vào các cuộc xung đột khắp nơi. Các động thái ấy của 2 bên sẽ là ngòi nổ chiến tranh trong tương lai gần. Vấn đề đặt ra là, cho đến nay chiến lược của Hoa Kỳ vẫn là dùng quyền lực mềm để điều khiến thế giới. Các nhà chiến lược Hoa Kỳ đã tuyên bố, không thể dùng súng đạn để nói chuyện với nhau khi thế giới vũ khí hạt nhân đầy khắp quả đất. 

Chỉ cần mỗi bên nhấn thêm căng thẳng, chiến tranh khu vực và sau đó là sự lan tỏa của nó đi khắp nơi. Với chiến lược Hoa Kỳ hiện nay, hy vọng cuộc chiến sẽ không bùng nổ, mà kinh tế sẽ dần đánh quỵ Nga và Trung Quốc chỉ trong thập niên này. Nhưng khi kinh tế bị khủng hoảng thì chiến tranh lại là cách giải quyết tốt nhất cho nhân loại. Điều này đã được lịch sử minh chứng rõ ràng.

Asia Clinic, 8h53' ngày thứ Tư, 11/02/2015
Vậy là con tin người Nhật thứ hai - ông Kenji Goto - đã bị nhà nước Hồi giáo ISIS chặt đầu đêm qua. Nội các Nhật họp khẩn cấp, khi ISIS tung clip thông báo lên mạng, và cho biết Nhật Bản là nước nằm trong danh sách họ đặt mục tiêu khủng bố. Thế giới tả khuynh luôn ác độc và duy ý chí, iSIS là một trong số nhà nước thần quyền tả khuynh cực đoan. 

Hoa Kỳ tuyên bố sẽ cùng Nhật Bản tiêu diệt các chiến binh Hồi giáo của nhà nước Hồi giáo dựng ra.

Cũng trong hộm qua nhà nước Hồi Giáo ISIS đã công nhận thất thủ tại thành phố Kobani, Syria. Nhưng họ tuyên bố là sẽ tấn công chiếm lại nơi này.

Bản đồ thành phố Kobani nằm ở biên giới Thỗ - Syria.

Như chúng ta biết Kobani là thành phố giáp biên giới với Thỗ Nhĩ Kỳ. Thỗ Nhĩ Kỳ là bạn đồng minh của phương Tây và Hoa Kỳ. Thành phố Kobani quan trọng trong huyết mạch lưu thông, và quan trọng hơn nữa là trữ lượng dầu khí ở đây rất lớn, và là nguồn cung cấp tài chính lớn và chủ yếu cho các chiến binh Hồi Giáo. 

Có nhiều lý do mà cho tới nay, nhà nước Hồi giáo vẫn còn tồn tại, trong khi Hoa Kỳ và các quốc gia tuyên bố sẽ ra tay tiêu diệt.

Lý do đầu tiên là, sự tồn tại của các chiến binh Hồi giáo ở vùng biên giới này cũng là một nguồn thu lợi cho Thỗ Nhĩ Kỳ trong cuộc chiến của ISIS với Syria. Nó vừa làm suy yếu Syria - cái gai trong mắt phương Tây, nhưng là chư hầu của Nga tại Địa Trung Hải. Thỗ Nhĩ Kỳ đang cần vực dậy nền kinh tế yếu kém, cuộc chiến này sẽ giúp Thỗ cũng giống như Thái Lan, Singapore và các quốc gia Đông Nam Á đã giàu lên và phát triển trong những thập niên 1960-1970 nhờ vào Việt Nam nội chiến.

Lý do quan trọng nhất và thứ hai là, Thỗ Nhĩ Kỳ và các nước phương Tây Mỹ không tiêu diệt các chiến binh Hồi Giáo, và cắt nguồn cung cấp tài chính của họ ra khỏi thành phố này còn là một lý do phức tạp liên quan tới Nga, Ukraina và Syria. Vì ISIS bán dầu thô bằng tiền mặt, với giá rất rẻ, chỉ < $25/thùng! Một thế trận giằng co cũng vì Mỹ và phương Tây muốn giá dầu xuống thấp hơn nữa, và làm suy yếu Nga hơn nữa trong cuộc chiến này trước khi hạ gục Nga.

Chính vì giá dầu từ các chiến binh Hồi Giáo rẻ mạt, nên sự tồn tại của họ tại Kobani là cần thiết trong chiến lược đánh Nga qua giá dầu thấp của Hoa Kỳ và phương Tây. Ngoài ra, nó cũng giúp một phần rất lớn cho cung cấp dầu và khí gas cho phương Tây trong mùa Đông này.

Muốn khuất phục Syria thì không còn cách nào hơn là phải đánh cái đầu con rắn Nga.

Cuộc chiến giữa chính phủ Syria và chiến binh Hồi giáo của nhà nước Hồi giáo ISIS tại thành phố Kobani

Chiến sự với các chiến Binh Hồi Giáo ISIS sẽ kết thúc khi và chỉ khi Nga thúc thủ trước trừng phạt của Phương Tây và Hoa Kỳ. Lúc đó làm thịt Syria là chuyện rất nhỏ. Tôi tiên lượng thời gian phải tính hết năm 2015 và có thể sẽ đến 2016.

Hãy chờ xem.

Asia Clinic, 11h39' Chúa nhựt, 01/02/2015

Trong công bố cuối tháng 01/2015 của Hoa Kỳ đêm qua, tăng trưởng chỉ đạt 2.6%, thấp hơn dự kiến 3%. Nhưng chi tiêu cá nhân trên toàn nước Mỹ tăng 4.2%, cao hơn dự kiến 4%. Điều này nói lên các khoản đầu tư trong ntha1ng giêng năm mới của Hoa Kỳ giảm sút. Nó đã làm một làn sóng đầu cơ vàng và thúc giá vàng chốt phiên giao dịch cuối tuần tăng $25 cho mỗi ounce. Và chỉ tệ đồng đô la mcu4ng giảm nhẹ chốt ở 94.85, đã đẩy giá dầu tăng mạnh $3.71 cho mỗi thùng, chốt giá cuối tuần là $47.85/thùng.

Giá vàng năm nay rất khó dự đoán vì trong tháng 01/2015 này vàng tăng thêm $100.20 cho mỗi ounce. Trong 1 năm qua vàng tăng $40 mỗi ounce, mặc dù, đó chỉ tệ đồng đô la tăng từ 78 lên > 94 chỉ trong 2 tháng qua, mà giá vàng vẫn cứ tăng. Trong thống kê của tôi 11 năm qua thì, nếu giá vàng tháng 1 hằng năm mà tăng thì cả năm sẽ tăng, tháng 1 giảm thì cả năm sẽ giảm. Hầu như tháng 1 là tháng thể hiện hết tất cả mọi giao dịch của các quốc gia trong cả năm. Nên tôi mới có bài viết Vì sao tháng 01 Tây lịch hằng năm là mốc quan trọng của giá vàng? hồi năm ngoái.

Giá dầu có thể sẽ chỉ giảm về đến sàn khoảng $40/thùng rồi sẽ không giảm tiếp, mặc dù, Ả Rập Saudi tuyên bố chịu đựng được giá dầu thấp đến 8 năm. Vì mốc $40/thùng là mốc mà các công ty sản xuất dầu đá phiến Hoa Kỳ có thể cầm cự được.

Khu vực đồng tiền chung châu Âu giảm sâu, giảm phát -0.6%. Các quốc gia mạnh của khu vực như Đức tăng trưởng chỉ 0.5% trong tháng 1/2015 so với cùng kỳ năm 2014. Đồng Euro mất giá so với đô la Mỹ, đang giao dịch tỷ giá Euro/USD khoảng 1.1320. Tỷ lệ thất nghiệp khu vực này đang giảm, nhưng vẫn ở mức 11.4%. Các quốc gia yếu kém như Hy Lạp, Ý và Tây Ban Nha đang trong cơn bỉ cực trở lại. Mặc dù, ngân hàng trung ương châu Âu tung gói kích cầu 1.100 tỷ đô la trong năm nay, với mỗi tháng khoảng 70 tỷ đô la, nhưng mọi chuyên gia tiên lượng việc giảm giá đồng Euro sẽ không lớn - nằm trong khoảng 1.310 - và nạn thất nghiệp cũng vẫn sẽ ở mức 11.5%.

Nhưng xấu nhất vẫn là tình hình kinh tế nước Nga. Mặc dù họ đã phản ứng bằng cách tiếp tục giảm lãi suất ngân hàng trung ương để cứu nền kinh tế đang suy sụp. Trong khi đó, Fed vẫn duy trì lãi suất thấp để thúc đẩy đầu tư của Hoa Kỳ nhằm tạo đà tăng trưởng cho năm 2015.

Khu vực xấu thứ hai về kinh tế là ở các quốc gia Trung Đông đang vật lộn với xây dựng xã hội mới gồm Iraq, Libya, Syria. Và khu vực các quốc gia đóng cửa cả chính trị lẫn kinh tế như Venezuela, Bắc Hàn, mở cửa he hé một phần như Việt Nam và Trung Hoa do chính trị kiềm hãm kinh tế đang khó khăn. 

Tuy vậy, giá của đồng Rub Nga cứ tiếp tục giảm từng ngày một, một cách vững chắc sau tuyên bố giảm giá tín dụng Nga của các tổ chứng uy tín thế giới hôm 27/01/2015. Cuồi tuần giá đồng Rub Nga chốt ở mức 69.66 Rub ăn 1 đô la Mỹ. Giá trị các đồng bạc khác cũng tăng theo sau khi đã giảm trong những ngày đầu tuần. Duy chỉ có đồng đô la Canada là giảm 0.2%, do tỉnh trạng thất nghiệp của Canada tăng đến 6.7%, và tăng trưởng của Canada chỉ 1.9%, thấp hơn dự đoán là 2.1%

Nước Nhật cũng cho thấy không khả quan khi tăng trưởng trong tháng 01/205 không như mong đợi sau khi đưa ra chính sách tăng thuế ở khu vực doanh nghiệp cuối năm qua. Nước Nhật đang mong mỏi tình hình lạm phát khả quan hờn.5%, để kinh tế Nhật tăng trưởng trở lại, nhưng báo cáo tháng 01/2015 tỷ lệ lạm phát vẫn ở mức < 2%. Bộ sậu ông Abe đang tính chuyện sẽ có những gói kích cầu mới và giữ lãi suất ngân hàng ở mức 0% dài hạn. 

Quay lại Việt Nam, sau khi đã ăn hết tài nguyên trù phú, các dự án FDI, vay ODA cho công trình công cộng và thuế suất sẽ là mục tiêu cho chi thu ngân sách năm 2015 và 2016 của nhiệm kỳ này. Mặc dù theo tính toán thì thu hút được 633 triệu USD trong năm 2015, nhưng do thúc đẩy đầu tư công nên tình hình nhập siêu đã quay trở lại tháng 01/2015 là 522 triệu ông Tơn. Tiên lượng lạm phát sẽ quay trở lại năm nay ở nước ta. 

Mặc dù suất siêu trong năm qua đạt mức kỷ lục 2 tỷ đô la, nhưng nó là hậu quả của tình trạng giảm đầu tư, và giảm sức mua trong dân chúng. Nên mọi hy vọng của năm 2015 là ở sự yếu nớt của thị trường bất động sản vẫn chưa tan băng. Biện pháp tan băng bất động sản ở Việt Nam phải là giảm giá, nhưng bất khả thi, vì nó dính nđến nợ xấu ở ngân hàng cho vay quá mức giá sàn có thể tiêu thụ đối với người dân.

Thói đời nghịch lý là ở đây, kẻ mong lạm phát cao, nhưng không được, người mong lạm phát thấp lại không xong.

Kinh tê Mỹ sẽ tăng trưởng trong một chu kỳ ít nhất 8 năm tới. Chỉ tệ đồng đô la dự kiến tăng trở về chỉ tệ > 100 trong năm nay. Nên đô la Mẽo sẽ là nơi đầu tư tốt nhất trong năm 2015. Vàng và dầu cũng là 2 kênh đầu cơ, nhưng nguy hiểm.

Đồng đô la tăng giá sau 10 năm hạ giá vì những gói QE của Fed, sẽ là nguy hiểm cho các quốc gia lâu nay ổn định trong khủng hoảng như Úc, New Zealand, khi giá đồng Úc từ 0.9 đô la Úc ăn 1 đô la Mỹ thì hôm nay 0.77 đô la Mỹ ăn 1 đô la Úc.

Tất cả những điều trên cho thấy sự giùng giằng giá vàng tăng giảm rất thất thường, bà con nào chơi vàng coi chừng phỏng tay. Song nơi trú ẩn tốt nhất hiện nay vẫn là đồng đô la Mỹ. Vì chu kỳ tăng trưởng Mỹ quay trở lại sẽ kéo dài ít nhất 8 năm. 

Nhưng nguy hiểm nhất là chiến tranh ở các khu vực đang tranh chấp có thể xảy ra vì kinh tế phức tạp ở các cường quốc tả khuynh như Nga, Trung Hoa.

Câu chuyện kinh tế toàn cầu năm nay làm mình nhớ lại câu nói của vị cựu bộ trưởng tài chính Mỹ John Connally năm 1971, khi tổng thống Nixon tuyên bố bỏ bàng vị vàng để cai quản kinh tế toàn cầu như sau: “The dollar is our currency, but it’s your problem” - Đồng đô la là của chúng tôi, nhưng nó lại là vấn đề của các bạn!"

Asia Clinic, 11h39' ngày thứ Bảy, 31/01/2015
Bài đọc liên quan:


Sau 6 năm đảng Dân Chủ năm quyền điều hành quốc gia, Hoa Kỳ đã vượt qua khủng hoảng một cách thần kỳ, khi nền kinh tế Mỹ tăng trưởng nhanh hơn dự kiến, với tốc độ nhanh nhất kể từ năm 2003. Nó đã thúc đẩy mức độ khả quan về tạo ra công ăn việc làm. Nhận lãnh một nền kinh tế có tỷ lệ thất nghiệp khoảng 10% từ tay của đảng Cộng Hòa, nay chỉ còn 5,6%. Nhận lãnh một cuộc đại suy thoái và phá sản hàng loạt tổ chức tài chính lớn như Lehman Brothers vào năm 2008, để hôm nay Tổng Thống Obama có bài phát biểu kiêu hãnh: "Bóng tối khủng hoảng đã qua" hôm 21/01/2015.

Nhìn lại 6 năm nước Mỹ vượt qua đại suy thoái lớn nhất kể từ 1933 đến nay chúng ta có 3 bài học cần đúc kết về Hoa Kỳ suốt trong quá trình hình thành và phát triển của cường quốc này, để chúng ta có hướng đi, mà phải bắt tay vào làm việc với một chương mới - như lời ông Obama nói: "A brighter future is ours to write. Let's begin this new chapter -- together -- and let's start the work right now."

Bài học thứ nhất: một nền chính trị và văn hóa dễ chuyển đổi

Với một nền chính trị đa nguyên tản quyền, trao quyền sở hữu cá nhân đến gần như tuyệt đối dưới sự điều hành của tam quyền phân lập. Nó đã giúp cho thể chế của Hoa Kỳ nhanh thay đổi để đáp ứng với tình hình mới.

Với một nền văn hóa đa dạng của hầu hết các chủng tộc trên thế giới - mà tôi đã viết: Hoa Kỳ là cái sọt rác tinh hoa của toàn cầu. Cho nên nền chính trị đa nguyên tản quyền và tôn trọng sự khác biệt đã giúp cho sự hòa hợp, hòa giải lối sống, phong tục, tập quán khác nhau dưới một nền luật pháp tam quyền phân lập, để thúc đẩy sức mạnh cá nhân của mỗi con người đến tối ưu.

Đảng Cộng Hòa chú trọng đối ngoại, giao quyền cai quản nội địa đến từng tiểu bang. Ngược lại, đảng Dân Chủ chú trọng đối nội, nắm quyền điều hành quốc gia đến từng tiểu bang, đối ngoại là nhằm củng cố kinh tế và sức mạnh của Hoa Kỳ, khi cần.

Nếu 8 năm trước đó, chính quyền của ông Bush con đã chú tâm đến những cuộc chiến chống khủng bố và ở Trung Đông bằng quyền lực cứng; giảm thuế cho giới giàu có để tăng đầu tư đưa đến đóng băng bất động sản và đại suy thoái kinh tế. Ngược lại, 6 năm qua ông Obama đã chú trọng đến giáo dục, y tế, tăng thuế nhà giàu và trung lưu, và chăm lo thúc đẩy kinh tế trong nước Mỹ. Vấn đề đối ngoại chú trọng đến lợi ích kinh tế và quyền lực mềm của Hoa Kỳ, bằng những xoay trục, rút dần quân ở Trung Đông; kêu gọi sự hợp tác với phương Tây và toàn cầu chống khủng bố.

Mỗi chính sách đều có mặt lợi, và mặt hại. Song áp dụng chính sách của mỗi đảng phái nhuần nhuyễn và uyển chuyển đúng thời kỳ lại làm cho nước Mỹ dễ thay đổi, nhằm phù hợp với tình hình mới là "nghệ thuật của sự có thể" mà chỉ Hoa Kỳ mới có. Ngay cả các quốc gia tiên tiến ở phương Tây - cựu lục địa - cũng không thể có được sự đa dạng, phong phú và dễ chuyển đổi như Hoa Kỳ.

Bài học thứ Hai: Tài nguyên vô tận và vô giá của một quốc gia là con người

Với việc tiên phong giao quyền tự trị đại học từ thế kỷ XIX đến nay, và với chính sách chăm lo giáo dục, y tế để tái tạo sức lao động và thúc đẩy hết tiềm năng vô tận của con người, chính quyền Hoa Kỳ luôn cho ra đời những sáng tạo đi trước thời đại.

Với thể chế tư hữu đến mọi người dân, Hoa Kỳ là nơi tạo mọi điều kiện tốt nhất cho công dân Hoa Kỳ phát triển đến tối ưu nhất có thể. Ở Hoa Kỳ, một anh thợ hớt tóc, hay một công nhân phụ hồ cũng có thể sống bằng sự cần cù của mình có đời sống không thua tầng lớp trung lưu làm việc cho chính phủ, hoặc trường đại học.

Sáng kiến tìm ra dầu đá phiến đã được manh nha từ 20 năm trước, hôm nay nó đã biến Hoa Kỳ từ một quốc gia phụ thuộc về năng lượng, do tiêu thụ năng lượng 20% toàn cầu, trở thành quốc gia sản xuất dầu mỏ số 1 thế giới, độc lập với thế giới về năng lượng. Nó đã giúp giá dầu thế giới trong khủng hoảng kinh tế có lúc lên đến 140 đô la 1 thùng, chỉ trong 6 tháng qua giá dầu chỉ còn khoảng 47 đô la 1 thùng. Chưa hết, chế ra một sản phẩm là nguồn năng lượng nhiệt hạch như mặt trời đang là hiện thực, để con người giảm sự lệ thuộc dầu hỏa, khi trữ lượng dầu thế giới đang cạn dần.

Cái văn hóa dễ chuyển đổi làm cho người dân Hoa Kỳ dễ dàng gạt bỏ cái cũ đã lỗi thời, dù đang có thu nhập bền vững, để làm ra cái mới có lợi nhuận cao hơn. Những thế hệ phần mềm Microsoft thi nhau ra đời; những Iphone và Ipad các thế hệ nối tiếp nhau ra đời; những xe hơi sử dụng pin như Tesla Motors ra đời; một thời kỳ mới với phân sinh học cải thiện môi trường, v.v... đã minh chứng nguồn tài nguyên vô tận là con người đã được chính trị và văn hóa giáo dục Hoa Kỳ khai thác triệt để.

Từ 71 năm qua, khi thế giới cánh hữu trao quyền điều hành thế giới, nhiệm vụ rất nặng nề, nhưng tất cả những nhiệm vụ ấy đều được giải quyết tốt là nhờ vào một thể chế chính trị kinh tế Hoa Kỳ biết khai thác sức mạnh của con người trên mọi lĩnh vực.

Bài học thứ ba: Chọn nhân tài để lãnh đạo quốc gia

Hoa Kỳ không thiếu tài nguyên thiên nhiên ân sủng, nhưng họ không như các quốc gia khác như Nga, Trung Hoa, Việt Nam, Nigeria, Venezuela, v.v... chỉ biết chủ yếu dựa vào bán tài nguyên thiên nhiên để phát triển, mà thậm chí họ còn mua thêm sản phẩm như dầu từ các quốc gia khác để dự trữ và tiêu thụ. Sức mạnh của Hoa Kỳ là sức mạnh của sự thịnh vượng do Andrew Carnegie đưa ra vào năm 1889, như một thánh kinh phúc âm cho từng con người sống trên trái đất này - sức sáng tạo và tính nhân bản của con người.

Hoa Kỳ không thiếu nhân tài, vì Hoa Kỳ là cái sọt rác của tinh hoa thế giới quy tụ về. Hoa Kỳ cũng đã trải qua bao đau đớn kéo dài hơn 100 năm thời kỳ phân biệt chủng tộc, chiếm hữu nô lệ. Nhưng Hoa Kỳ cũng là quốc gia tiên phong xóa bỏ chế độ chiếm hữu nô lệ, và cũng là quốc gia đầu tiên của thế giới tiên tiến chọn lãnh đạo quốc gia là người da màu, vì tài năng, và vì quốc gia dân tộc. Họ đã không nhầm khi chọn Obama, vị tổng thống da màu đầu tiên của Hoa Kỳ, để ước mơ của Martin Lutherking trở thành hiện thực.

Không ai giỏi tất cả mọi lĩnh vực ở thế giới mà kiến thức loài người mỗi ngày, mỗi giờ luôn có phát minh như thời chúng ta đang sống. Nhưng một nhà lãnh đạo tài giỏi là biết quy tụ con người tài năng quanh mình, và biết dùng người giỏi hơn mình, để biến nguy nan thành cơ hội cho phát triển.. Vì trong nguy cơ luôn tiềm tàng cơ hội tốt. Obama đã làm được điều này, ông xứng đáng với giải Nobel Hòa Bình đã được trao năm 2009, không chỉ vì ông thuyết phục được nhân dân Mỹ hãy chọn người da màu làm lãnh đạo thế giới nói chung và Hoa Kỳ nói riêng, mà ông còn là một lạnh đạo tài năng đưa Hoa Kỳ ra khỏi vũng lầy đại suy thoái.

Kết

Không phải ngẫu nhiên mà một quốc gia như Hoa Kỳ sau khi ra đời chỉ 168 năm - 1776 đến 1944 - đã trở thành cường quốc số 1 thế giới. Ba bài học quý giá này không chỉ giúp Hoa Kỳ vượt lên trên tất cả các quốc gia khác trên thế giới, mà còn là 3 yếu tố luôn đi theo Hoa Kỳ trong lúc nguy nan, họ biết biến thành cơ hội. 

Asia Clinic, 11h32' ngày thứ Sáu, 23/01/2015
Bài đọc liên quan:

Lược qua

Ý thức hệ là lý thuyết do con người nghĩ ra từ lịch sử và thực tế sinh động. Hình thái xã hội là thực hành đi theo ý thức hệ cũng do con người nghĩ và làm ra nó. Nếu ý thức hệ do các nhà tư tưởng - nhà khoa học xã hội hoặc hiền triết - nghĩ ra, thì hình thái xã hội đi theo ý thức hệ ấy lại là do chính trị gia thực hiện.

Giữa lý thuyết và thực hành có nhiều khoảng cách mà con người quyết định. Trong đó, 2 yếu tố tư hữu và quyền lực của con người làm cho thành quả của thực hành và lý thuyết không thể giống nhau. Đó là sự bất cập của mọi vấn đề, cho nên Johann Wolfgang von Goethe có câu nói nổi tiếng: "Lý thuyết là một màu xám xịt, nhưng cây đời vẫn mãi xanh tươi".

Lược qua thế giới cho đến hôm nay, duy chỉ còn 3 quốc gia đi theo hình thái xã hội đơn nguyên tập quyền: Việt Nam, Bắc Hàn và Cu Ba. Các quốc gia có nền chính tri độc tài khác như Trung Cộng về mặt hình thức vẫn là quốc gia đa nguyên, nhưng các đảng phái khác chỉ là để có tên, có vị với đời. Tuy vậy, để hình thái xã hội chuyển từ đơn nguyên tập quyền chuyển sang đa nguyên tập quyền là một vấn đề rất lớn, dù đó là đa nguyên giả hiệu như Trung Cộng.

Chính vì thế, một xã hội đa nguyên tập quyền do quân đội nắm giữ, như Hàn Quốc từ 1953 đến 1987 hay Miến Điện từ 1974 đến 2011 là một giai đoạn chuyển tiếp rất quan trọng, và có vai trò lịch sử bản lề cho họ đi đến thịnh vượng, tự lực, tự cường không thể tránh khỏi.

Nhìn lại nước Việt

1945 - 1975 - 2015 là 3 cột mốc lớn của lịch sử nước Việt Nam thời hiện đại. Nếu 1945 là một sự lựa chọn, thì 1975 là một sự hiển nhiên, và 2015 là một sự lựa chọn khác. Tất cả 3 dấu mốc thời gian và 3 sự kiện quan trọng đều quyết định từ nhân định, một trong 3 yếu tố quan trọng cho bất kỳ một sự kiện nào: thiên, địa và nhân.

Địa lý Việt Nam như tôi đã viết trong Thoát Trung Luận 1, rất đặc biệt, không cần nhắc lại. Nó góp phần không nhỏ cho ngàn năm đô hộ giặc Tàu và trăm năm đô hộ giặc Tây, 30 năm năm nội chiến từng ngày, để có hôm nay phải làm lại từ đầu bằng sự bắt buộc phải có một sự lựa chọn khác với năm 1945!

Nhân định là điều kiện cần, còn thiên định mới là điều kiện đủ. Vấn đề chính trị Việt Nam - đặc biệt là tự do dân chủ trong một hình thái xã hội đa nguyên tản quyền - là vấn đề rất lớn cần thời gian dài tính bằng nhiều thập kỷ. Vì hoàn cảnh lịch sử và hậu quả của không chỉ do đất nước và con người Việt quyết định mà là của cả 2 ý thức hệ tả hữu trải dài 167 năm qua, nếu tính từ khi học thuyết Marx Engels ra đời - 1848 - 2015. Nó không riêng ở Việt Nam, mà là diễn ra khắp 4 châu lục Âu, Á, Mỹ và Phi. 

Trong 167 năm xuất hiện học thuyết Marx Engels thì mãi đến 69 năm sau - 1917 - học thuyết này mới được hiện thực nó thành hình thái xã hội đơn nguyên tập quyền do một chính trị gia xuất chúng là Vladimir Ilyich Lenin tại nước Nga, sau đó là cả Đông Âu và một số chư hầu đi theo cộng sản khắp các châu lục Á, Phi và Mỹ. Dù hình thái xã hội của Vladimir Ilyich Lenin làm ra là xấu xa và thói nát, nhưng nó vẫn cứ tồn tại 70 năm ở nơi nó sinh ra. Và ngày nay, nó biến thái để tồn tại ở một số quốc gia chư hầu của Xô Viết ngày ấy: Trung Cộng, Việt Nam, Bắc Hàn và Cu Ba.

Ở Việt Nam, học thuyết Marx Engels và hình thái xã hội đơn nguyên tập quyền đã có mặt và hình thành tới hôm nay đã ngót 85 năm - 1930 - 2015. Trong một nghiên cứu xã hội học về lãnh đạo cộng đồng thì, chỉ cần 2% cộng đồng cùng chí hướng biết đoàn kết sẽ lãnh đạo 98% còn lại không có sự đoàn kết và chí hướng. Với gần 4 triệu đảng viên và hơn vài chục triệu thân nhân của các đảng viên cộng sản ở Việt Nam, cùng với mô hình đơn nguyên tập quyền hiện nay, nếu người cộng sản không tự thay đổi, thì dân Việt hầu như vô vọng để làm thay đổi nước Việt thoát cảnh nô lệ Trung Cộng trong tương lai gần.

Kết

Hàn Quốc mất 34 năm để từ đa nguyên tập quyền thoát thai trở thành đa nguyên tản quyền, và sau đó là 18 năm - 1987 - 2015 - để trở thành cường quốc kinh tế nằm trong G 20 ngồi họp quyết định vận mệnh kinh tế toàn cầu hằng năm.

Miến Điện sau khi ra khỏi thuộc địa Anh, họ đã thành cường quốc châu Á từ 1970. Nhưng phong trào cộng sản quốc tế đã biến họ quay về đa nguyên tập quyền vào năm 1974, rồi kéo dài 37 năm, mãi đến 2011, Miến Điện mới bắt đầu hình thái đa nguyên tản quyền như hôm nay. Họ chỉ cần thời gian vài thập kỷ sẽ thành cường quốc kinh tế.

Venezuela đang ngụp lặn trong suy sụp kinh tế do đa nguyên tập quyền mà Hugo Chavez gây ra. Nhưng nhìn về mặt khoa học, Venezuela dễ trở thành cường quốc hơn Việt Nam, khi họ nhìn ra đa nguyên tản quyền là mấu chốt của sự thịnh vượng.

Việt Nam kéo dài 85 năm đơn nguyên tập quyền, và hôm nay đang tụt hậu thua cả Cambodia và Lào, vì văn hóa đạo đức và giếng mối gia đình đã tan vỡ. Như vậy cần bao lâu để Việt Nam có hình thái đa nguyên tập quyền, rồi cần bao lâu nữa từ đa nguyên tập quyền để chuyển sang đa nguyên tản quyền, rồi sau đó, cần bao lâu nữa Việt Nam mới trở thành cường quốc kinh tế để ngồi vào bàn hội nghị quyết định kinh tế toàn cầu như Hàn Quốc hôm nay?

Có lẽ, phải ít nhất một thế kỷ, với điều kiện các chính khách cộng sản thực tâm muốn làm tốt vì quốc gia dân tộc. Nếu không, nước mất nhà tan là tương lai gần chỉ trong một thập niên.

Asia Clinic, 18h03' Chúa nhựt, 18/01/2015