Hiển thị các bài đăng có nhãn tấm gương sáng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tấm gương sáng. Hiển thị tất cả bài đăng

(Kênh 13) – Sáng nay, 3-3, thầy trò Trường THCS Lương Sơn, huyện Bắc Bình, tỉnh Bình Thuận bùi ngùi tiếc thương và cảm kích trước tấm gương học sinh Chung Thị Kim Vân, sinh năm 2001, lớp 6A5 đã dũng cảm xả thân cứu một em nhỏ thoát đuối nước và em đã vĩnh viễn ra đi.


Ảnh minh họa

Ảnh minh họa


Vào khoảng 12 giờ trưa hôm qua, chủ nhật, 2-3, trong lúc nô đùa cạnh hố nước sâu 12 m do Công ty Trường An thi công công trình tưới tiêu Khu Lê – Bắc Bình móc lên làm công trình, do sơ ý, bé Trần Tiến Đạt 5 tuổi đã rơi xuống hố.


Vân đang chơi gần đó, thấy bé Đạt vẫy vùng trong nước, em lao xuống nước đẩy được bé Đạt vào bờ còn em thì bị đuối sức chìm xuống hố sâu. Bà con gần đó vừa lo xốc nước hô hấp cho bé Đạt vừa lặn tìm đến 15 giờ thấy được xác em Vân.  Hiện tại chưa có động thái gì từ phía đơn vị thi công công trình này.


Em Chung Thị Kim Vân là một học sinh ngoan hiền được thầy cô yêu thương và bạn bè quý mến, rất đáng được biểu dương cho thiếu nhi Bắc Bình học tập.


Lê Ngọc Ánh 



Dũng cảm xả thân cứu em nhỏ, nữ sinh lớp 6 chết đuối

(Kênh 13) – Với thân hình nhỏ bé, cao 80 cm, nặng 22kg, không ai nghĩ rằng cô gái 31 tuổi Nguyễn Thị Thu Thương trở thành giám đốc của một trung tâm dạy nghề, có thu nhập hơn 40 triệu/tháng.


Không cam chịu số phận


Sinh ra là con thứ trong gia đình nghèo đông anh chị em, bố là công nhân xây dựng, mẹ làm nông nghiệp và sửa chữa quần áo tại nhà, Nguyễn Thị Thu Thương là người duy nhất trong gia đình bị mắc bệnh xương thủy tinh bẩm sinh.


Không đầu hàng trước số phận, từ bé Thương đã đòi đi học. Thương luôn tự nhủ: “Mình bị bệnh về xương nhưng đầu vẫn bình thường. Còn suy nghĩ được thì mình cố gắng học một nghề gì đó để có thêm thu nhập, bớt đi gánh nặng cho bố mẹ”.


Lúc đầu, Thương đòi đi học nghề nhưng bố mẹ không cho. Sau nhiều lần thuyết phục thì bố mẹ cũng đồng ý cho cô học làm sản phẩm thủ công đơn giản. Từ đấy, cô đã mày mò tự làm ra các sản phẩm với mẫu mã sáng tạo đa dạng, phong phú như đèn bàn, áo len, lọ hoa… Sau một thời gian, nắm bắt được nhu cầu thị trường sản phẩm tranh quấn giấy nghệ thuật, Thương quyết định mở rộng quy mô.


Năm 2008, Thương thành lập trung tâm đồ thủ công mỹ nghệ cho riêng mình. Do không có điều kiện thuê cửa hàng ở mặt đường, Thương đã mở trang mạng điện tử Thuongthuong.net để quảng bá cho sản phẩm của trung tâm.


Nguyễn Thị Thu Thương bên sản phẩm tranh giấy.

Nguyễn Thị Thu Thương bên sản phẩm tranh giấy.


Thương chia sẻ: “Lúc đầu tôi không bán được hàng. Tôi tìm nguyên liệu cũng rất khó vì các thương hiệu giấy ở Việt Nam không sản xuất loại đáp ứng được yêu cầu để làm sản phẩm tranh. Giai đoạn sau sản phẩm bán không được giá, chưa đủ cạnh tranh được với các cơ sở sản xuất khác. Có những thời điểm tôi tưởng chừng như gục ngã, thấy nản lòng, muốn bỏ cuộc. Nhưng với sự ủng hộ của gia đình, tôi luôn cố gắng vượt qua”.


Hỗ trợ người khuyết tật


“Sau khi tham gia chương trình Nick Vujicic ở Việt Nam, ý định thành lập trung tâm hỗ trợ người khuyết tật có việc làm của tôi lại trỗi dậy. Tôi muốn làm gì đó giúp đỡ cho những người khuyết tật có một cuộc sống hạnh phúc, không còn cô đơn mặc cảm, hội nhập với xã hội tự tin hơn”, Thương nói.


Người khuyết tật làm việc tại trung tâm của Thương.

Người khuyết tật làm việc tại trung tâm của Thương.


Lan Hương là một thành viên của trung tâm. Trước khi đến đây cô từng bị trầm cảm, không muốn tiếp xúc với ai, nhưng nay có công việc ổn định và một gia đình hạnh phúc với người chồng là người khiếm thị. Mối nhân duyên này cũng nhờ Thương mai mối qua lớp học làm tranh giấy.


Văn Hướng (18 tuổi, quê ở Tuyên Quang), một học viên mới của trung tâm bị liệt chân bẩm sinh. Sau khi biết đến trung tâm, Hướng đã tìm đến đây để học nghề và có một công việc ổn định, tự nuôi sống bản thân.


Nói về những dự định sắp tới, Thương cho biết: “Tôi khá lo đầu ra cho sản phẩm, các bạn khuyết tật sức yếu, làm chậm nên không thể cạnh trạnh với các đơn vị sản xuất khác, tôi mong bán được sản phẩm với giá cao, có sự quan tâm của các đơn vị xã hội”.


Kỳ tích của cô gái xương thủy tinhCô gái xương thủy tinh (nặng 18kg và cao 80cm) Nguyễn Thị Thu Thương tâm sự về con đường để trở thành một “Anh hùng thầm lặng”.


PV



Cô gái xương thủy tinh và điều kỳ diệu

(Kênh 13) – Là người duy nhất của Việt Nam vượt đại dương bằng bè mảng, đến nay đã hơn 20 năm trôi qua, song ông Lường Viết Lợi (55 tuổi) quê Sầm Sơn (Thanh Hóa) vẫn còn nhớ mãi về ký ức đó.


110 ngày vượt đại dương


Đến nay ông Lợi đã ở cái tuổi cuối chiều, song ông vẫn còn nhớ mãi kỷ niệm của thời trai trẻ dám để cả vợ và 3 đứa con thơ ở nhà để cả gan vượt đại dương bằng bè mảng với nhóm người ngoại quốc.


Gặp chúng tôi ông Lợi vui lắm, ông vui vì từ cái ngày ông vượt đại dương bằng bè mảng (năm 1993) đến nay đã 20 năm trôi qua ông mới được kể lại câu chuyện thừa sống thiếu chết 110 ngày lênh đênh trên biển.


Ông Lợi đang kể lại cuộc hành trình vượt đại dương bằng bè mảng của mình.

Ông Lợi đang kể lại cuộc hành trình vượt đại dương bằng bè mảng của mình.


Rót chén nước chè mời khách, ông Lợi kể cho chúng tôi nghe câu chuyện vượt đại dương của mình.


Vào năm 1993, ngày ấy gia đình ông Lợi nghèo lắm. Nghề chính của ông là làm mộc, song những ngày rảnh rỗi ông lại theo bố đi biển. Một hôm có một người ngoại quốc có tên Tim Xeevorin người Ailen là một nhà hằng hải mà cũng là nhà văn nổi tiếng đến Việt Nam đề cập vấn đề với ông được làm bè mảng để vượt đại dương.


Khi nghe xong câu chuyện, bản thân ông Lợi cho rằng người ngoại quốc kia “điên rồ”, bởi ông nghĩ chẳng có cái bè thô sơ nào mà lại vượt được đại dương như vậy, lại rất mạo hiểm có thể bỏ mạng bất cứ lúc nào ở biển khơi.


Ban đầu ông Lợi nghe xong cũng chùn bước, nhưng Tim nói  di chỉ văn hóa ở châu Mỹ gần giống với di chỉ văn hóa Đông Sơn, Tim cho rằng từ lục địa xa xôi người ta đã vượt đại dương bằng chiếc bè thô sơ để giao lưu kinh tế, văn hóa, ông muốn dùng thực nghiệm để trả lời cho câu hỏi đó.


Vậy là ông Lợi nhận lời làm bè mảng cùng Tim để vượt đại dương. Ông kể, ngày đó ông và hàng chục bà con cùng gia đình tham gia đóng bè. Chiếc bè đầu tiên đóng nhỏ, ghép bằng 50 cây luồng để đem thử thách trong sóng gió biển cả. Chiếc này ông Lợi được giao phụ trách phần mộc và kiểm tra, đôn đốc.


Hình ảnh chiếc bè mảng vượt Thái Bình Dương.

Hình ảnh chiếc bè mảng vượt Thái Bình Dương.


“Ngay từ chiếc thứ nhất tôi đã rất hứng thú về hành trình vượt đại dương bằng bè mảng của Tim nên tôi nêu nguyện vọng được đi cùng đoàn thám hiểm và được chấp nhận” – ông Lợi mừng vui nhớ lại thời khắc đó.


Sau khi đã thử thách chiếc bè đầu tiên, Tim bắt tay vào làm bè lớn chiều dài 20 mét, rộng 6 mét, cao gần 1 mét được ghép 4 lớp (mỗi lớp luồng, mỗi gỗ) tổng cộng 500 cây luồng.


Đến ngày 16/3/1993, chiếc bè làm xong, ông Lợi được giao nhiệm vụ đưa chiếc bè ra Hòn Gai (Quảng Ninh). Bè được chiếc tàu hải quân kéo đi mất hai ngày, ở đó bè được lắp buồm. Sau 10 ngày buồm làm xong, bè được cẩu lên một chiếc thuyền của Việt Nam chở sang Hồng Kông, tại đây chuẩn bị đầy đủ hành lí để lên đường.


Đối mặt với tử thần


Ngày 17/5/1993, chiếc bè mảng mang quốc kỳ Ailen và Việt Nam bắt đầu vượt chặng đường đầu tiên Hồng Kông – Đài Loan, ông Tim làm trưởng đoàn, ông Rô bác sĩ người Anh, ông Giép Phi, ông Mác là người Hồng Kông cùng đi.


“Chặng đường này đoàn gặp 4 trận bão. Một trận lớn khiến cột buồm bị gẫy, 5 người vật lộn mãi mới có thể khắc phục được. Khi đến Đài Loan mọi người đã lên cảng hết, chỉ còn duy nhất tôi không được lên bờ.


Họ cho rằng tôi là người vượt biên trái phép, lúc này mấy người Tây đấu tranh cho tôi, họ còn bảo đây là bè của người Việt Nam làm nên phải có người Việt đi cùng để sửa chữa nên tôi mới được lên bờ”, ông Lợi nhớ mãi.


Tại Đài Loan, NiNa (người Nhật) đã lên bè đi cùng đoàn. Ngày 5/8, bè bắt đầu cuộc hành trình vượt đại dương đi Mỹ. Dự định chuyến đi 100 ngày nhưng phải mất 110 ngày mới tới nơi. Trên đường đi, NiNa ở lại Nhật Bản.


(Ảnh tư liệu do ông Lợi cung cấp).

(Ảnh tư liệu do ông Lợi cung cấp).


Chặng đường này ông Lợi bị đau ngực, ông Tim bị cánh buồm đập vào người gẫy cả hai xương sườn phải nằm liệt suốt một tuần trời.


“Việc ăn ngủ, sinh hoạt trên bè chúng tôi có thực đơn hằng ngày, phân công nhau nấu cơm và rửa bát, rất bình đẳng, còn ban đêm thì thay ca nhau trực, cứ ngủ 2 giờ thì thức 4 giờ, lúc nào cũng có 2 người thức trực”, ông Lợi kể.


Ông Lợi kể tiếp, trong chuyến vượt đại dương này đoàn của ông liên tục bị hỏng bè, có những lúc đứt nối làm ông phải ngâm mình dưới nước cả ngày để buộc lại lạt. Sóng to, mưa lớn liên tục đe dọa đến tính mạng.


“Tôi còn nhớ như in hai lần cả đoàn thoát chết, đó là lần trời tối bè đi không có đèn báo hiệu suýt nữa bị tàu trọng tải lớn đâm vào. Tôi phải đánh lái hết cỡ mới lách được, khi tàu lớn đến nơi thì đã sát mạn bè.


Cú thứ hai là gặp nhóm cướp biển, bọn chúng leo lên bè, nhưng do trên bè không có của cải gì nên chúng tha cho, không thì cũng bỏ mạng rồi”, ông Lợi kể.


Đến ngày 29/9, bè đến hải phận Mỹ. Bè đi gần đến đất liền thì gặp gió đông, suốt 10 ngày bè bị đi giật lùi, khi còn cách đất liền khoảng 1000 dặm thì bè không thể tiến thêm chút nào nữa, tàu Mỹ phải ra đón vào đất liền.


Ngày 25/11/1993, đoàn thám hiểm đã đi tàu Nhật về Tokyo, sau đó các thành viên về nước mình. Còn ông Lợi trở về Hồng Kông sau đó bay về sân bay Nội Bài sau 6 tháng hành trình tính điểm xuất phát từ Hồng Kông.


Bà Đàm Thị Thái, Phó phòng Văn hóa – Thông tin, TX Sầm Sơn cho biết, tỉnh Thanh Hóa đã đồng ý cho phục dựng lại bè mảng để giới thiệu khi du khách đến du lịch Sầm Sơn như một nét văn hóa truyền thống của địa phương.


Ông Lợi cũng chia sẻ, ông sẵn sàng phục dựng lại bè mảng khi TX Sầm Sơn và tỉnh Thanh Hóa đồng ý.


Phạm Hương



Gặp người Việt vượt đại dương bằng bè mảng