Hiển thị các bài đăng có nhãn bệnh lạ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bệnh lạ. Hiển thị tất cả bài đăng

(Kênh 13) – Người ta kháo nhau rằng, hễ gặp đàn ông đi ngoài đường là người phụ nữ này chạy ra vồ, hoặc dựa dẫm gạ tình.


Một thời gian dài ở xã Thọ Thanh (huyện Thường Xuân, tỉnh Thanh Hóa), người ta kháo nhau rằng, hễ gặp đàn ông đi ngoài đường là người phụ nữ này chạy ra vồ, hoặc dựa dẫm gạ tình. Chị thường đi lang thang khắp nơi, sẵn sàng “qua đêm” với bất kỳ người đàn ông nào. Không ít lần sau những chuyến “du hành”, chị lại vác bụng “bầu” trở về…


Cánh đàn ông thấy mặt là… bỏ chạy


Đến ở Xã Thọ Thanh hỏi chị Vũ Thị Hà (SN 1972) “hứng tình”, người dân ở đây đều biết tường tận.


Một người hàng xóm của chị Hà cho hay: “Cô này thần kinh không bình thường, lúc tỉnh lúc mê, nhưng lại rất lăng nhăng hay ngủ linh tinh với đàn ông. Cô ta hay đi lang thang khắp nơi, chắc là để kiếm đàn ông. Chúng tôi rất ít khi thấy Hà ở nhà, chỉ thấy sau một thời gian thì cô ấy lại mang bụng bầu chuẩn bị sinh con”.


Nhiều người độc miệng còn nói: “Không biết cô ta có bị khùng điên gì không, nhưng ở đây ai cũng biết Hà là người đàn bà “lăng loàn”. Hình như hiện nay, cô ấy đang mang bầu đứa thứ 5 đấy”.


Hầu hết những người đàn ông ở xã Thọ Thanh ai cũng đều sợ chị Hà, bởi họ rất hay bị người đàn bà này lao vào vồ vập khi đi trên đường.


Anh T. (42 tuổi), một người trong xã, cho biết: “Tôi có ông bạn sống ở gần đó, anh ta kể rằng, một tối anh ta đi bộ sang nhà ông bạn uống nước. Lúc trở về, anh ta thấy có một người phụ nữ đang ngồi co ro ở góc đường nên đi đến hỏi thăm, chưa kịp đến gần thì cô ta chay đến ôm chầm lấy. Vừa nhận ra cô Hà, anh ta sợ đến nỗi vã mồ hôi, chạy bán sống bán chết về nhà”.


Anh Thân còn kể thêm, có lần nghe một số người bạn thuật lại, ở xóm trên có anh chủ quán thấy chị Hà đi vào xin nước nên nhiệt tình lấy nước cho uống. Uống xong, chị Hà liền nằm ra ghế của quán. Thấy vậy, người chủ quán tưởng chị bị cảm nên vội đến đỡ dậy.


Không ngờ, chị Hà chỉ chờ có thế thì lập tức dựa dẫm, anh chủ quán càng xịch ra thì Hà càng lấn tới. Cuối cùng thấy cô ta làm quá, anh chủ quán buộc phải đuổi ra khỏi nhà”.


Bí ẩn, bệnh lạ, ham muốn, “hiến dâng”, Thanh Hóa


Chị Vũ Thị Hà trầm tư trước cửa nhà.


Theo nhận xét của anh T., những câu chuyện đó chưa kiểm chứng được độ chính xác thực hư nhưng đàn ông ở xã mỗi lần thấy chị Hà là đều tránh xa nếu không muốn mang tiếng dị nghị với hàng xóm.


“Những người đứng đắn, biết cô ta không bình thường thì tránh, còn một số thằng đàn ông “bệnh hoạn”, “dê xồm” thấy cô ta dựa vào là “tới bến” nên hậu quả là Hà cứ lần lượt đẻ ra những đứa con mà không biết cha của chúng là ai, cũng không thấy ai đến nhận cha cả”, anh T., chia sẻ.


Cuộc đời bi kịch của người đàn bà bị phụ tình


Bí ẩn, bệnh lạ, ham muốn, “hiến dâng”, Thanh Hóa


Ngôi nhà neo đơn của mẹ con chị Hà.


Nhắc đến chị Hà, người đàn bà bị cánh đàn ông, những chị phụ nữ có gia đình luôn tìm cách xa lánh, đa số những bậc cao niên trong xã không khỏi xót xa.


Tiếp xúc cùng PV, một vị cao niên trong làng cho biết, Hà là con thứ hai trong gia đình có bốn chị em. Trước kia, chị cũng bình thường như bao người khác, từng là người phụ nữ truân chuyên, thậm chí là “hoa khôi” xinh xắn của xã.


Thuở còn đương xuân, Hà có nhan sắc mặn mà, với bản tính thật thà, thông minh, nhiều thanh niên ở làng trên, xóm dưới, hàng đêm vẫn tìm đến nhà mong nhận được tình cảm từ người đẹp. Nhà Hà nghèo, nhưng vì Hà thông minh nhất nhà nên chỉ có cô là được đi học hết cấp ba, sau đó còn được người ta cho xuống trung tâm huyện Mường Lát (Thanh Hóa) học Trung cấp Nông – Lâm.


Học xong, cô vào Đà Nẵng làm việc, nhưng chỉ được 1 năm thì trở về quê với dự định sẽ đóng góp những kiến thức về cây giống mà mình học được cho người dân trong xã.


Về nhà một thời gian, chị đem lòng yêu một người hàng xóm. Tưởng rằng tình yêu ấy sẽ đơm hoa kế trái và Hà đã yêu hết mình vào trao tất cả những gì mình có cho người đàn ông ấy. Nhưng thật cay đắng, chị đã uổng công “dệt mộng tình”. Ngày chị thông báo có thai, người đàn ông kia hoảng hốt, nhất quyết không công nhận mình là “tác giả”.


Cha mẹ anh ta cũng không công nhận giọt máu mà chị đang mang trong bụng là cốt nhục của họ và còn nói chị lăng nhăng rồi đem về ăn vạ. Thậm chí, “người yêu” còn “dúi” vào tay chị một khoản tiền để giải quyết hậu quả “trái đắng cuộc tình.”


Quẫn trí, đau khổ, muốn phá bỏ cái thai nhưng trước khi có ý định tự tay giết chết con, chị đã tìm đến nhà kẻ “ăn ốc không chịu đổ vỏ” và tạt axít vào mặt gã bạn trai họ “Sở”.


Tuy nhiên, chị không những không thực hiện được kế hoạch mà còn bị bạn trai cũ quay ra đuổi đánh. Cùng đường, chị phải bỏ trốn để tránh sự truy lùng của người yêu và gia đình. Trốn mãi không được, chị quyết định quay về và tìm đến chính quyền xã báo cáo hành động sai trái mà mình đã làm.


Sau khi trình bày lý do và kiểm tra cái thai, chị được xã trả về và gia đình gã người yêu bội bạc cũng không dám tìm đến gây chuyện.


Do cái thai trong bụng đã lớn, hàng xóm đều biết chuyện nên gia đình và mọi người đều khuyên Hà cố gắng giữ lại. Nghe lời mẹ khuyên bảo, chị giữ lại đứa bé nhưng ngặt một nỗi mỗi khi ra đường, chị bị người dân đàm tiếu đủ chuyện.


Khi ấy, chị đã khóc rất nhiều, thậm chí có lúc người ta còn thấy chị ra sông định tự tử, may mắn chị đã được người ta thấy và ngăn lại. Năm 1996, chị sinh được một đứa con trai rất xinh xắn. Ai cũng nói nó giống bố như đúc nhưng chị cũng đành nuốt nước mắt vào trong và chấp nhận nuôi con một mình.


Để quên đi quá khứ và nỗ lực kiếm tiền nuôi con, năm 2000, chị gửi con cho người mẹ già và chị ruột chăm sóc rồi khăn gói vào Đắk Lắk xin làm công nhân cho một công ty lâm nghiệp. Nhờ có trình độ chuyên môn đã từng được học cùng bản tính thông minh, nhanh nhẹn, cần cù, chị Hà đã được cơ quan xét duyệt vào biên chế.


Cuộc đời chị đã gặp nhiều gian truân, tưởng như hạnh phúc sẽ mỉm cười vậy mà số phận càng trớ trêu hơn khi chỉ sau một năm, chị bắt đầu có biểu hiện lạ, thường bỏ bê công việc, cả ngày tha thẩn khắp vườn ươm cây giống, miệng lẩm nhẩm như gọi tên ai đó.


Cực chẳng đã, lãnh đạo công ty phải cho chị nghỉ việc và đưa đi chữa trị. Sau thời gian tích cực giúp chị chữa bệnh, thấy thể trạng, sức khỏe chị dần ổn định, công ty đưa chị trở lại quê nhà ở Thanh Hóa. Về nhà, chị sống khá vui vẻ, tảo tần buôn bán sớm hôm để nuôi mẹ già và con nhỏ.


Chị còn lợp lại được căn nhà mái ngói to hơn, sắm sửa được cho nhà cái ti vi, rồi cái xe đạp. Gia đình và làng xóm ai cũng khen chị là người phụ nữ giỏi giang, biết lo toan…


Ai cũng tưởng rằng rồi chị sẽ quên đi quá khứ và kiếm một tấm chồng làm chỗ dựa. Tuy nhiên chỉ được 2 năm, bệnh cũ tái phát, kể từ đó chị cứ nửa đêm lặng lẽ như một cái bóng thẩn thờ khắp nơi.


Trong những chuyến đi ấy, chị thường “qua đêm” với bất kỳ người đàn ông nào gặp trên đường, nơi “tâm sự” có thể là bãi mía, giữa đồng, bến sông hay gầm cầu. Không biết có phải do bị bệnh hay không, nhưng dường như, trong lòng người phụ nữ đau khổ này luôn cháy lên khát vọng tình yêu, chị sẵn lòng “hiến dâng” thân xác để rồi chỉ được hưởng vị… tình một đêm.


Chuyên gia “hiến kế” chữa bệnh cho người phụ nữ “hứng tình”


Theo bác sĩ Lê Thị Kim Dung, những biểu hiện như thấy đàn ông là vồ lấy hay vô tư ngủ với đàn ông lạ – là biểu hiện của bệnh lý tâm thần. Trường hợp như vậy, ở nước ta cũng gặp rất nhiều, nhất là trong thời chiến tranh. Có những trường hợp, người phụ nữ cởi trần đi ra đường hay cởi đồ khi thấy đàn ông cũng không phải hiếm gặp.


Thông thường, người bị bệnh nói trên có hành vi rất nguy hiểm, họ thường xuyên rơi vào trạng thái ảo giác, hoang tưởng hoặc thay đổi tính cách, hành vi hoàn toàn. Không ít trường hợp, người bệnh không chịu đi khám bệnh. Những người bệnh như vậy cần được đưa đến viện tâm thần chữa trị sớm để bệnh thuyên giảm.


Với những trường hợp này, người thân có thể tranh thủ lúc bệnh nhân đang có một bệnh nào đó như đau đầu, đau chân hay đau bụng… thì đưa đến bệnh viện khám bệnh. Nếu không làm được cách trên, có thể mời bác sĩ chuyên khoa tâm thần đến nhà nói chuyện với bệnh nhân như một người quen đến chơi.


Bác sĩ sẽ có cách tư vấn, giải thích, động viên và bệnh nhân sẽ nghe theo bác sĩ, đồng ý đến bệnh viện. Nếu cách này cũng không hiệu quả thì người nhà có thể đến gặp bác sĩ chuyên khoa tâm thần, kể cho bác sĩ nghe những triệu chứng, biểu hiện bệnh của bệnh nhân để có hướng chẩn đoán bệnh và kê toa thuốc điều trị. Sau đó, tìm cách cho bệnh nhân uống thuốc theo chỉ định của bác sĩ.


Trưởng thôn chua xót xác nhận bệnh lạ của người phụ nữ


Trao đổi với chúng tôi về hoàn cảnh của chị Hà, ông Lê Sĩ Độ, Trưởng thôn 2, xã Thọ Thanh (huyện Thường Xuân, Thanh Hóa) cho biết: “Cô Hà cũng là một trong những đối tượng được quan tâm đặc biệt của xã và được hưởng chế độ trợ cấp dành cho người tâm thần.


Gia đình cô Hà rất khó khăn, cô ấy ở với mẹ nhưng vì mẹ già yếu rồi nên phải tự kiếm lấy cái ăn. Bệnh của cô Hà bắt đầu từ nhiều năm trước khi cô này yêu người hàng xóm có con mà người ta không lấy, sau đó thì bị thần kinh và đi lang thang, nhưng đi đến đâu thì có chửa đến đấy.


Con đầu của cô Hà đã tự đi làm nuôi thân được, hai đứa thì đã được cho đi, còn đứa út mới sinh năm 2013 đang được bà ngoại nuôi. Ngoài bệnh về thần kinh, chúng tôi nghĩ cô ấy có thêm bệnh về sinh lý, thấy đàn ông thì cô ấy cứ sán lại gần.


Chúng tôi là đàn ông mà không ai dám đi một mình đến trao quà cho cô ấy vào các dịp lễ, Tết, phải sắp xếp ba bốn cán bộ nam và ba bốn cán bộ nữ đi cùng.


*** Tên nhân vật đã được thay đổi


TP



Thanh Hóa: Bí ẩn người phụ nữ thường xuyên muốn "hiến dâng"
18 năm bị bệnh hiểm nghèo, tuy với hình hài chỉ như trẻ lên 10 nhưng Bảo hiểu hết những trái đắng cuộc đời.

Phận người hẩm hiu


Sáng 30/8, chúng tôi tìm đến khoa Huyết học bệnh viện Chợ Rẫy TP.HCM, nơi Gia Bảo, người mắc bệnh lạ rụng tay, chân đang điều trị. Anh Bảo nằm trên chiếc băng ca kê ngoài hành lang. Khác với suy nghĩ của chúng tôi, Bảo tuy suy kiệt về hình thể; bàn tay, chân không còn nhưng ứng xử rất lanh lẹ.


Cô Trương Thị Lê Hồng (55 tuổi), người nuôi Bảo từ bé kể: “Nó lanh lắm. Mọi người cứ tưởng nó bị bệnh không hiểu gì. Hồi nãy nó bảo với tôi chắc lần này sẽ khỏi bệnh thật vì bác sĩ đã chẩn ra đúng tên bệnh rồi”.


Bà Hồng chăm sóc Gia Bảo từ khi mới 9 tháng tuổi.

Bà Hồng chăm sóc Gia Bảo từ khi mới 9 tháng tuổi.


Gia Bảo có 3 anh em, Bảo là con đầu lòng. Các anh em của Bảo hoàn toàn khoẻ mạnh, chỉ mỗi mình Bảo chẳng may chịu phận hẩm hiu. Ra đời chưa được bao lâu Bảo được bà nội đón về nuôi. Sau đó bà Hồng chuyển tới ở chung, lãnh luôn trách nhiệm nuôi Bảo.


Bà nội Bảo hỗ trợ cho bà Hồng 300 ngàn mỗi tháng để chăm sóc Bảo. Khi bà nội mất, bố ruột của Bảo cũng gửi cho bà Hồng mỗi tháng 1,5 triệu đồng.


Tuy nhiên, khoảng 1 năm nay do việc làm ăn của bố Bảo không thuận lợi, một mặt còn phải nuôi 2 đứa con nên khoản tiền hỗ trợ 1,5 triệu mỗi tháng không còn nữa.


Dù một mình chèo chống nuôi đứa cháu tật nguyền nhưng bà Hồng chẳng chút kêu ca. Bà nói: “Tôi nuôi nó từ bé nên mến tay, mến chân lắm. Tiền bạc có là gì?”.


Khi Bảo còn bé, bà Hồng hay đưa đi chơi nhưng dạo này thưa hẳn, Bảo không muốn ra ngoài. Có lẽ tại lúc bé Bảo vô tư không để ý, sau này lớn hơn, có nhận thức, mặc cảm với những ánh mắt soi mói của người đời về hình thể bất thường của mình.


Khi được hỏi Bảo có than buồn không, bà Hồng rớm nước mắt: “Nó không nói buồn nhưng nhìn nó tôi biết. Bệnh tật như thế, ai chẳng muốn được sống với cha, mẹ, anh, chị, em ruột. Có lúc nó tủi thân, chỉ im lặng.


Nhiều đêm chứng kiến nó bị cơn ngứa hành hạ, tôi thương lắm. Cách đây 4 năm bố mẹ nó ly dị. Hiện nay mẹ nó đã đi bước nữa và sinh thêm con. Bố nó thương nó, ngày nào cũng ghé qua thăm nhưng nuôi không nổi”.


Hỏi Bảo có mơ ước gì không, thân hình nhỏ bé, khẳng khiu như động đậy, ánh mắt mơ màng đầy suy tư: “Em chỉ muốn khỏi bệnh thôi, ước mơ gì bây giờ hả chị?”.


Chứng bệnh hiếm trên thế giới


Qua hội chẩn liên bệnh viện, các bác sĩ kết luận Gia Bảo bị rụng dần chân tay do mắc phải hội chứng Vohwinkel. Đây là chứng bệnh di truyền đột biến gen hiếm gặp trên thế giới.


Bệnh Vohwinkel bao gồm hai triệu chứng là dày sừng và rụng các chi. Bệnh này có yếu tố di truyền rất hiếm, trên thế giới mới ghi nhận khoảng 30 trường hợp.


Gia Bảo chỉ có một ước mơ duy nhất là khỏi bệnh.

Gia Bảo chỉ có một ước mơ duy nhất là khỏi bệnh.


Dự kiến bệnh nhân sẽ được chuyển sang bệnh viện Da Liễu để điều trị theo chuyên khoa. Hiện nay bệnh nhân đang được dùng thuốc Acitretin giúp bình thường hóa quá trình biệt hóa tế bào làm mỏng lớp sừng ở biểu bì, chống viêm, giảm bong biểu bì, ban đỏ và độ dày của các tổn thương.


Sau 2 ngày dùng thuốc, Gia Bảo cho biết các cảm giác ngứa ở các tổn thương và hiện tượng đóng vẩy sừng trên cơ thể đã giảm rõ rệt.


Bệnh viện cũng đã can thiệp bổ sung truyền 2 đơn vị máu, 1 đơn vị tiểu cầu và tăng cường về dinh dưỡng cho bệnh nhân.


Theo dự kiến, giữa tháng 9, bệnh viện đại học Y Dược TP.HCM sẽ làm khảo sát đột biến gen để truy tìm nguyên nhân gây bệnh. Nếu việc khảo sát cho ra kết quả khác, sẽ phải có thêm những cuộc hội chẩn mở rộng để tiếp tục truy tìm tên căn bệnh.


(BVNN)



Gia cảnh éo le của chàng trai rụng dần tứ chi

Đầu ngón tay, ngón chân nổi sừng bong ra từng lớp, các đốt xương khô dần rồi rụng đi. Tất cả các xét nghiệm kiểm tra “chưa trúng đích”. Bác sĩ đang nghi ngờ chàng trai trẻ mắc phải chứng bệnh Nal De Mellda mới chỉ ghi nhận vài ca trên thế giới.



Bàn tay bàn chân của bệnh nhân đã bị rụng hết

Bàn tay bàn chân của bệnh nhân đã bị rụng hết


Bệnh nhân gặp căn bệnh “chưa từng thấy tại Việt Nam” là Nguyễn Hoàng Gia Bảo (18 tuổi, ngụ tại quận Thủ Đức, TPHCM). Hiện tất cả các bàn chân bàn tay của bệnh nhân đã bị rụng hết, chỉ còn trơ lại phần vẩy sừng đang tiếp túc bong ra từng lớp. Gia đình bệnh nhân lo ngại với sự tấn công dữ dội của bệnh trong thời gian gần đây, vài năm nữa tứ chi của bệnh nhân có thể sẽ không còn.


Ngày 13/8, Gia Bảo được chuyển đến bệnh viện Chợ Rẫy trong tình trạng cẳng chân trái sưng phù, thối rữa. Trước tình trạng trên, bác sĩ đã tiến hành cắt lọc hoại tử, điều trị tích cực cho bệnh nhân. Nhưng qua các xét nghiệm kiểm tra, bệnh viện chưa thể tìm ra căn nguyên của tình trạng tồi tệ mà bệnh nhân gặp phải.


Qua khai thác bệnh sử, gia đình cho biết, khi mới được 4 tháng tuổi, đầu ngón hai bàn tay của Gia Bảo bắt đầu nổi sừng. Em đã được đưa đến kiểm tra tại bệnh viện Nhi Đồng 1 rồi bệnh viện Da Liễu nhưng đều chung một kết luận “bị nấm móng”. Sau thời gian dài điều trị bệnh tình của Bảo mỗi ngày một nặng thêm, tình trạng ngứa, đóng vảy, khô móng tiếp tục xuất hiện tại hai bàn chân. Mọi nỗ lực cứu chữa cho bệnh nhân đều chìm trong vô vọng. Các ngón tay ngón chân của Bảo cứ khô lại rồi rụng từng đốt. Nhiều năm qua, gia đình đã tìm đến những phương pháp chữa trị bằng thuốc nam nhưng không có tác dụng.


Sau khi tiếp nhận trường hợp bệnh nhân Gia Bảo, bệnh viện Chợ Rẫy đã tiến hành các xét nghiệm kiểm tra. BS Nguyễn Đặng Thuận An, khoa Huyết học cho biết: “Bệnh nhân bị nhiễm trùng da, thiếu máu. Bên cạnh đó bệnh nhân cũng bị thiếu hóc môn sinh dục, cơ thể không sản xuất máu được như bình thường. Chúng tôi đang truy tìm nguyên nhân của tình trạng thiếu máu và sang thương. Qua hội chẩn liên chuyên khoa các bác sĩ nhận định bệnh nhân có thể đã mắc phải loại bệnh Na De Mellda mới chỉ ghi nhận vài ca trên thế giới.”


Bác sĩ nghi ngờ bệnh nhân mắc phải chứng bệnh cực hiếm.

Bác sĩ nghi ngờ bệnh nhân mắc phải chứng bệnh cực hiếm.


Dự kiến, bệnh viện sẽ tiến hành khảo sát đột biến gen, sinh thiết da tầm soát bệnh để truy tìm nguyên nhân gây ra tình trạng rụng dần tứ chi của bệnh nhân. Bệnh viện đang lên kế hoạch hội chẩn với các chuyên gia đầu ngành của y tế thế giới với hy vọng sẽ có kết luận chính xác nhất về bệnh tình của nam thanh niên để có hướng điều trị hiệu quả.


(BDT)



Nam thanh niên rụng dần tứ chi không rõ nguyên nhân