Hiển thị các bài đăng có nhãn sống thử. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn sống thử. Hiển thị tất cả bài đăng

(Kênh 1) – Bây giờ thì đúng là như thế thật. Anh đòi chia tay sau hơn 6 tháng chúng tôi không có tín hiệu của chuyện con cái.



Yêu 2 năm thì hiến dâng


Cách đây vài tháng, tôi còn vô cùng hạnh phúc trong cuộc tình này. Tôi còn tưởng, mình sẽ có một tương lai tươi đẹp bên người đàn ông mà tôi yêu thương. Vì đó là thời gian yêu đương mặn nồng nhất, là quãng thời gian hạnh phúc nhất từ trước tới giờ mà tôi có được.


Anh là người đàn ông tuyệt vời, là người mà tôi tin tưởng nhất. Những gì anh cho tôi là những kỉ niệm quý giá nhất mà tôi không bao giờ quên được. Thời gian quen nhau rất ngắn, nhưng vì những điều giống nhau, chúng tôi tâm đầu ý hợp và nhanh chóng trở thành người yêu của nhau. Anh lo lắng, quan tâm tôi vô cùng.


Đó là thời gian vất vả của hai đứa. Cả hai đều ở tỉnh lẻ lên thành phố học và lập nghiệp. Ra trường, tôi mơ ước mình xin được một công việc tốt, nhưng cũng chỉ kiếm được công việc bình thường. Tuy nhiên, tiền lương cũng đủ để hai đứa tiêu pha, thuê mướn nhà cửa và trụ lại ở thành phố.


Ngày ngày, anh đến ăn cơm cùng với tôi, tôi làm những việc mà một người phụ nữ, một người yêu có thể làm cho anh. Thời gian ấy dù có khó khăn, nhưng chúng tôi thật sự cảm thấy rất hạnh phúc. Anh cũng luôn nói yêu tôi, hứa hẹn nhiều thứ và tạo động lực cho tôi cố gắng kiếm tiền, cố gắng có công việc tốt hơn để đời sống tốt hơn.


1393346553-nguoiyeudoichiatay-tam-eva

Tôi đã vì lo lắng đi khám thì bác sĩ bảo tôi bình thường, khả năng sinh con tốt, không vấn đề gì. (ảnh minh họa)


Được một thời gian, vì gần nhau quá lâu, cũng nhiều lần có ham muốn thể xác nhưng chúng tôi kìm chế, anh đã ngỏ ý với tôi. Và sau hơn 2 năm yêu nhau, sau nhiều lần giữ gìn bản thân, tôi cũng đã ngã vào lòng anh, cảm thấy yêu anh và đã không ngại trao thân cho anh. Anh cũng hứa, nếu như có bầu, chúng tôi về thưa chuyện với bố mẹ anh và xin cưới. Hai đứa yêu lâu rồi, công việc cũng ổn rồi với lại bố mẹ anh rất dễ nên không phải lo lắng gì.


Mãi không có thai người yêu muốn bỏ


Thế rồi, tôi cũng kiếm được công việc khá hơn sau khi đã có thời gian làm việc và có chút kinh nghiệm. Anh cũng vậy, công việc của chúng tôi thuận lợi hơn nhiều. Cả hai cũng vì thế mà cảm thấy yêu thương nhau hơn, có động lực hơn.


Nhưng mà, thời gian trôi đi, sau nhiều lần quan hệ không dùng biện pháp tránh thai, anh luôn thắc mắc vì sao tôi không thể mang bầu. Tôi kể câu chuyện ngày trước tôi cũng bị bệnh gì đó ở buồng trứng làm anh càng hoang mang. Anh cho rằng, chính vì nguyên nhân đó mà tôi không thể có con.


Thế nên, anh cứ cố gắng ra sức để khiến tôi có bầu. Nhưng mà, kết quả vẫn là con số không. Tôi cũng không rõ có phải mình hay không nhưng mà, nghe câu chuyện lôgic như thế thì có vẻ là do tôi. Thôi thì tôi cũng cứ nói với anh là cố gắng. Thậm chí tôi còn nói với anh là cứ cưới nhau đã, có bầu thì từ từ nhưng nhất định anh không đồng ý. Anh còn bảo ‘không có bầu thì sao cưới được’ khiến tôi thất vọng vô cùng.


Bây giờ thì đúng là như thế thật. Anh đòi chia tay sau hơn 6 tháng chúng tôi không có tín hiệu của chuyện có con. Tôi đã vì lo lắng đi khám thì bác sĩ bảo tôi bình thường, khả năng sinh con tốt, không vấn đề gì. Vậy thì tại sao, hay là tại anh. Nghĩ lại, đâu có cơ sở gì dám chắc tôi khó có con ngoài cái chuyện hồi bé của tôi.


Nhưng đó chắc gì là nguyên nhân chính. Biết đâu đó tại anh. Nhưng dù sao thì, đó cũng là một cách để tôi nhận ra anh là con người thế nào. Mới có thời gian ngắn như vậy mà anh không cố gắng, anh lại đòi chia tay. Nếu vậy, tôi cũng từ bỏ anh, không nuối tiếc vì tôi không thể sống với người chồng thấy khó khăn thì lùi bước như vậy được. Tôi hoang mang vô cùng…


Khánh Trang (Khampha.vn)



Chia tay người yêu vì ‘thử’ mãi không có thai

“Những ngày đầu mới sống chung thì hầu như ngày nào cũng làm chuyện đó, có hôm làm 2 đến 3 lần”…


Trong góc căn phòng nóng bức, tối om là một thân người mệt mỏi, lờ đờ và hốc hác đang nằm vắt lên đống chăn lộn xộn. Trang đang ốm. Cô cố nhổm dậy, uống hớp nước và ăn thìa cháo hành tía tô vừa mua về rồi từ từ kể chuyện… sống thật.


Đã 5 tháng nay, Trang, cô sinh viên một trường đại học ở Hà Nội, bắt đầu cuộc sống thử với bạn trai trong căn buồng chật chội là căn bếp nhỏ của một gia đình trên tầng 3 khu chung cư xập xệ.


Căn phòng hạnh phúc chỉ có hai ô vuông bé tẹo thông gió gọi là cửa sổ. Mỗi lần bật bếp gas nấu cơm, cái ổ này như bị hun, ngột ngạt khó thở. Lúc nấu, người trong nhà đành phải ra hành lang tản mát hóng gió. Nấu xong, phải đợi một lúc mới dám vào nhà ngồi.


Trang kể, dọn về sống cùng nhau là chấp nhận mọi thứ có thể xảy ra và tất nhiên, chuyện quan hệ cũng không thể tránh khỏi.


Không chút ngần ngại, cô chia sẻ: “Những ngày đầu mới sống chung thì hầu như ngày nào cũng làm chuyện đó, có hôm làm 2 đến 3 lần. Không thể tưởng tượng nổi, ở gần nhau, rảnh rỗi lúc nào là tiến hành lúc đó.


Có những hôm sáng đi làm, tối đi học, về đến nhà mệt rã rời chân tay vẫn phải quan hệ.

Có những hôm sáng đi làm, tối đi học, về đến nhà mệt rã rời chân tay vẫn phải quan hệ.


Đâu phải lúc nào mình cũng muốn và hào hứng trong chuyện chăn gối. Những lúc không thích mà vẫn phải gần gũi, cơ thể luôn đau đớn và cảm thấy bị tổn thương”.


Nói như một người đã dạn dày kinh nghiệm sống, từng trải trong tình trường, cô sinh viên năm thứ 2 tâm sự: “Con trai có nhu cầu gấp ba con gái. Không cần biết mình có thích hay không, không quan tâm mình đi về mệt mỏi thế nào, miễn là thỏa mãn được nhu cầu lúc đó là họ thoải mái. Xong đâu đấy, họ quay đi để kệ mình ra sao thì mặc”.


Tình dục như một cách để Trang giữ bạn trai cũng như để nuôi dưỡng tình yêu của hai người và đợi đến ngày một kết thúc tốt đẹp sẽ xảy ra.


Khuôn mặt phờ phạc vì đang ốm, mệt mỏi xúc từng thìa cháo lên miệng, cô kể tiếp: “Không thể thoát được hôm nào chỉ trừ đúng 3 hôm đến tháng, thậm chí anh ấy còn luôn hỏi hết chưa bởi không thể chịu nổi nữa. Tất nhiên bản thân cũng muốn chuyện đó lúc ở bên cạnh người yêu nhưng do mệt mỏi nên thấy chuyện quan hệ nhiều khi là miễn cưỡng”.


Như để chứng minh cho việc uống thuốc tránh thai đều đặn, cô móc trong túi xách một vỉ màu xanh. Dưới mỗi viên thuốc nhỏ tí màu trắng là các thứ trong tuần được viết bằng tiếng Anh. Một viên đã được bóc ra uống.


“50 nghìn một vỉ đấy. Anh ấy đưa tiền để mua. Bây giờ chỉ cần dừng uống là dính ngay. Có lần, gợi ý không uống thuốc nữa, anh gắt lên và bảo không uống, sau này có làm sao, em đi mà tự chịu trách nhiệm. Bây giờ cả hai đều chưa có việc làm ổn định, chửa thì sống ở đâu và sống bằng gì”.


Lý do Trang đưa ra cho cuộc sống trước hôn nhân cũng giống như bao cái gạch đầu dòng trên các diễn đàn mạng hay trong các bài viết đã đề cập, cũng ở chung cho tiết kiệm, ở chung cho tiện cả đôi bên… tuy nhiên, cảm giác ra sao thì chỉ người sống thử mới biết được.


Bạn trai là bộ đội nhưng được phép ra ngoài làm kinh tế. Dặt dẹo và không có việc làm, mọi chi tiêu trông chờ vào đồng lương làm thêm 1,7 triệu đồng một tháng của cô.


“650 nghìn tiền nhà một tháng cộng với tiền xăng và các khoản lặt vặt là 800 nghìn, vậy là còn khoảng 900 tiền ăn cho hai người. Mỗi lẫn đi chợ ít nhất cũng mất 30 nghìn. Hôm nào hết gạo, số tiền ấy còn đội lên nhiều hơn. Nhiều hôm cả hai không còn nổi vài nghìn trong túi, những lúc đó một là anh ấy đi vay tạm tiền bạn hoặc là mình tạm ứng tiền ở chỗ làm.


Có tháng, chưa cầm lương về đến nhà đã gần hết vì trả nợ. Thử tính xem, vài trăm bạc trong vòng một tháng thì tiêu kiểu gì. Tối đi học không có nổi tiền gửi xe. Ra ATM rút tiền mà thấy xấu hổ vì chỉ còn có 10 nghìn. Rút vội cho vào túi rồi đi nhanh để không ai nhìn thấy”.


Chuyện yêu nhau, hai gia đình đã biết nhưng còn chuyện sống chung đã rồi thì chẳng ai biết ngoài hai người. Muốn cưới nhưng theo Trang “còn quá nhiều khó khăn”.


“Đã hết bóng gió rồi đến nói thẳng giục anh bảo bố mẹ qua thưa gửi với gia đình tôi nhưng anh cứ từ từ rồi im im. Vả lại…”. Trang ngập ngừng như không muốn nhắc lại những điều đã nói.


Chỉ còn 10 nghìn đồng ăn đến cuối tháng cho hai người, biết sống sao đây?

Chỉ còn 10 nghìn đồng ăn đến cuối tháng cho hai người, biết sống sao đây?


Với người bạn trai hiện tại, không phải là người đầu tiên cô quan hệ. Cái ngàn vàng đã trao cho một người bạn cùng lớp từ lâu. Đến anh này, dường như Trang đã chắc chắn về một tương lai hạnh phúc, cô quyết định dọn về ở chung.


“Ban đầu cũng lưỡng lự nhưng vì anh ấy ra ngoài làm, phải thuê nhà, tôi cũng thế, tốt nhất là góp gạo thổi cơm chung. Mọi thứ lúc đầu đều bỡ ngỡ, cả việc ngủ cùng nhau nhưng rồi dần dần lại thấy quen. Đến giờ lại lo vì khi người ấy đã hiểu rõ mình rồi, biết rõ mọi thứ, nhìn thấy chán rồi thì chẳng còn gì để khám phá và tìm hiểu nhau nữa. Chẳng biết làm thế nào”.


Biết rằng bỏ là thiệt bởi khó có người đàn ông nào chấp nhận lấy cô gái đã sống thật về làm vợ. Cô đành buông xuôi cho mọi chuyện. Cũng đã có những phút lo lắng vì đã “trót dại” quá nhiều, Trang âm thầm đi xét nghiệm HIV.


“Một hôm thấy ra nhiều khí hư và cũng tiền sử bị viêm nhiễm nên tôi quyết định đi xét nghiệm máu xem sao. Run khi cầm tờ kết quả nhưng thật may, không sao”.


Tâm trạng bế tắc, bất lực hiện rõ trên nét mặt xanh xao và xương của Trang. Thoáng nhìn ra ô cửa sổ nơi có hai chiếc khăn mặt đang treo cạnh nhau trên một chiếc mắc, cô chợt khẽ thở dài rồi trệu trạo nuốt nốt chỗ cháo để còn uống thuốc.


Tên nhân vật đã thay đổi.



Ngày đầu của sinh viên sống thử: Có hôm "làm" đến 3 lần...