Hiển thị các bài đăng có nhãn Sài Gòn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sài Gòn. Hiển thị tất cả bài đăng

(Kênh 13) – Vào chiều ngày 1/3, trong khi đi tập thể dục một số người dân đã phát hiện xác một phụ nữ chết bất thường tại công viên Bình Phú (T.PHCM)



Theo tin tức, khoảng 16h ngày 1/3 người dân đi tập thể dục phát hiện xác một nữ giới trong công viên Bình Phú (phường 11, quận 6, TPHCM).


Phát hiện xác phụ nữ trong công viên ở Sài Gòn - Ảnh 1


Nhiều người dân đã tập trung tại công viên Bình PhúNhận được tin báo, lực lượng chức năng đã có mặt kịp thời khám nghiệm hiện trường và làm rõ sự việc.


Được biết, nạn nhân khoảng 30 tuổi, trên người mặc bộ quần áo màu cam, không mang theo giấy tờ tùy thân.


T.H


 



Phát hiện xác phụ nữ trong công viên ở Sài Gòn

Chợ Bến Thành, nhà thờ Đức Bà, bán đảo Thanh Đa, kênh Nhiêu Lộc – Thị Nghè… hiện lên tuyệt đẹp dưới góc nhìn từ không trung của nhà báo, nhiếp ảnh gia Giản Thanh Sơn.


Với kinh nghiệm hơn 20 năm chụp ảnh từ không trung, nhà báo, nhiếp ảnh gia Giản Thanh Sơn (SN 1957) đang hoàn thành cuốn sách và chuẩn bị triển lãm bộ ảnh đặc biệt: “Khám phá Sài Gòn từ không trung”.


Một số dự án sách và triển lãm khác cũng được anh dự định triển lãm trong thời gian tới như: Đảo và bờ biển Việt Nam nhìn từ không trung, Vòng quanh thế giới, Môi trường thế giới nhìn từ không trung…


Nhà báo, nhiếp ảnh gia Giản Thanh Sơn cho hay, mặc dù anh đã chụp hàng ngàn bức ảnh về nhiều vùng quê trải dài khắp đất nước, các đảo và bờ biển của Việt Nam… từ trên không trung nhưng chưa thực hiện được bộ ảnh nơi anh đang sinh sống.


Trăn trở đó được anh đeo bám từ nhiều năm liền. Mãi đến những ngày giữa tháng 8 vừa rồi anh mới hoàn thành tâm nguyện.


Để chụp được bộ ảnh này, nhà báo, nhiếp ảnh gia Giản Thanh Sơn cho hay, anh được trợ giúp đặc biệt của Trung đoàn không quân trực thăng 917 (Sư đoàn không quân 370).


Anh Sơn thổ lộ: “Mục đích lớn nhất khi tôi thực hiện bộ ảnh khám phá Sài Gòn từ trên không là muốn người dân TP thấy được nơi mình đang sinh sống nhìn từ trên không trung với sự chuyển động , khác lạ…


Và quan trọng hơn, tôi muốn mọi người thấy được TP sau 300 năm đã đổi thay ra sao. Tôi nghĩ chắc ít có ai biết dinh Độc Lập, chợ Bến Thành, đại lộ Điện Biên Phủ hay ngã bảy Lý Thái Tổ… nhìn như thế nào từ không trung”, nhiếp ảnh gia Giản Thanh Sơn chia sẻ.


Được sự đồng ý của tác giả, chúng tôi trích giới thiệu với bạn đọc một số tác phẩm từ bộ ảnh “Khám phá Sài Gòn từ không trung” mà Giản Thanh Sơn dự định sẽ công bố sắp tới.


Vòng xoay Lý Thái Tổ. Vòng xoay này trực diện bởi đường Lý Thái Tổ - Lê Hồng Phong và Điện Biên Phủ.

Vòng xoay Lý Thái Tổ. Vòng xoay này trực diện bởi đường Lý Thái Tổ – Lê Hồng Phong và Điện Biên Phủ.


Khu du lịch Văn Thánh (quận Bình Thạnh), tiếp giáp bởi đường Điện Biên Phủ dẫn ra cầu Sài Gòn.

Khu du lịch Văn Thánh (quận Bình Thạnh), tiếp giáp bởi đường Điện Biên Phủ dẫn ra cầu Sài Gòn.


Bán đảo Thanh Đa (quận Bình Thạnh). Ngày nay vùng đất quen thuộc này có bước phát triển vượt bậc trở thành một bán đảo sung túc, hấp dẫn.

Bán đảo Thanh Đa (quận Bình Thạnh). Ngày nay vùng đất quen thuộc này có bước phát triển vượt bậc trở thành một bán đảo sung túc, hấp dẫn.


Cầu Thủ Thiêm bắc qua sông Sài Gòn, tiếp giáp bởi quận 1 và quận 2, TPHCM.

Cầu Thủ Thiêm bắc qua sông Sài Gòn, tiếp giáp bởi quận 1 và quận 2, TPHCM.


Cảng container trung tâm Sài Gòn. Đây là một trong những cảng container trong thời mở cửa lớn nhất của TP.HCM.

Cảng container trung tâm Sài Gòn. Đây là một trong những cảng container trong thời mở cửa lớn nhất của TP.HCM.


Đại lộ Điện Biên Phủ.

Đại lộ Điện Biên Phủ.


Kênh Nhiêu Lộc – Thị Nghè.

Kênh Nhiêu Lộc – Thị Nghè.


Thảo Cầm Viên Sài Gòn được xây dựng vào ngày 23/3/1846, là nơi bảo tồn động, thực vật có tuổi thọ đứng hàng thứ 8 trên giới.

Thảo Cầm Viên Sài Gòn được xây dựng vào ngày 23/3/1846, là nơi bảo tồn động, thực vật có tuổi thọ đứng hàng thứ 8 trên giới.


Dinh Thống Nhất – nơi thường xuyên diễn ra các sự kiện chính trị - ngoại giao và văn hóa nghệ thuật trong nước và quốc tế.

Dinh Thống Nhất – nơi thường xuyên diễn ra các sự kiện chính trị – ngoại giao và văn hóa nghệ thuật trong nước và quốc tế.


 Nhà thờ Đức Bà Sài Gòn. Tên gọi chính thức là Vương cung Thánh đường, được chính thức khánh thành vào ngày 11/4/1880 bởi đồ án của kiến trúc sư J. Bourad theo phong cách Roman.

Nhà thờ Đức Bà Sài Gòn. Tên gọi chính thức là Vương cung Thánh đường, được chính thức khánh thành vào ngày 11/4/1880 bởi đồ án của kiến trúc sư J. Bourad theo phong cách Roman.


Chợ Bến Thành - Người Pháp cho xây dựng lại ngôi chợ này vào năm 1860. Ngày nay chợ Bến Thành đã được sửa chữa, nâng cấp lại phù hợp với công năng sử dụng, trở thành một trung tâm buôn bán văn minh của TP.HCM.

Chợ Bến Thành – Người Pháp cho xây dựng lại ngôi chợ này vào năm 1860. Ngày nay chợ Bến Thành đã được sửa chữa, nâng cấp lại phù hợp với công năng sử dụng, trở thành một trung tâm buôn bán văn minh của TP.HCM.


 Trụ sở UBND TP.HCM - Tòa nhà được xây dựng từ năm 1898 – 1909 do kiến trúc sư Gardès thiết kế mô phỏng theo kiểu cầu chuông ở miền Bắc nước Pháp. Trải qua bao biến cố của lịch sự, ngày nay tòa nhà trở thành trụ sở làm việc của UBND TP.HCM.

Trụ sở UBND TP.HCM – Tòa nhà được xây dựng từ năm 1898 – 1909 do kiến trúc sư Gardès thiết kế mô phỏng theo kiểu cầu chuông ở miền Bắc nước Pháp. Trải qua bao biến cố của lịch sự, ngày nay tòa nhà trở thành trụ sở làm việc của UBND TP.HCM.


Sân bay Tân Sơn Nhất.

Sân bay Tân Sơn Nhất.


Khám Chí Hòa - Tọa lạc tại số 1 Hòa Hưng (quận 10, TP.HCM), đây là nhà tù được người Pháp xây dựng ngày 16/12/1949, từ thời thuộc địa ở khu vực này còn là ngoại ô Sài Gòn. Ngày nay nơi đây là trại tạm giam thuộc Công an TP.HCM.

Khám Chí Hòa – Tọa lạc tại số 1 Hòa Hưng (quận 10, TP.HCM), đây là nhà tù được người Pháp xây dựng ngày 16/12/1949, từ thời thuộc địa ở khu vực này còn là ngoại ô Sài Gòn. Ngày nay nơi đây là trại tạm giam thuộc Công an TP.HCM.


Đường hầm Sông Sài Gòn – Trong ảnh là mặt trên của đường hầm chui qua sông Sài Gòn từ hướng quận 2.

Đường hầm Sông Sài Gòn – Trong ảnh là mặt trên của đường hầm chui qua sông Sài Gòn từ hướng quận 2.


Nhà báo, nhiếp ảnh gia Giản Thanh Sơn tác nghiệp trên một chuyến bay khi vào không phận Sài Gòn. Ảnh: Xuân Cường (báo QĐND).

Nhà báo, nhiếp ảnh gia Giản Thanh Sơn tác nghiệp trên một chuyến bay khi vào không phận Sài Gòn. Ảnh: Xuân Cường (báo QĐND).


(BVNN)



Ngắm Sài Gòn tuyệt đẹp từ không trung

“Sài Gòn tạp nham, Sài Gòn đẹp lắm, Sài Gòn cái gì cũng có… Đúng rồi, cướp hiếp giết, Sài Gòn cũng có luôn. Nhiều là đằng khác. Ở thành phố này, niềm tin vào tình người, vào cuộc sống bị ăn gần hết rồi!”



40thumb


Chân dung loài động vật ăn niềm tin


Người ta bảo là đi Hà Nội thì cẩn thận chặt chém, còn đến Sài Gòn thì coi chừng cướp giật lừa đảo. Là con dân Sài Gòn suốt 22 năm, mình rất muốn đứng phắt dậy mà phản biện nhưng sự thật xấu xí đó vẫn ngày ngày ngồi chần dần ngay trên mặt báo, trên News Feed của Facebook, thậm chí vài lần ngay trước mặt! Mình đành thở dài đánh sượt mà thừa nhận. Dạo này Sài Gòn tệ nạn nhiều thiệt. Muôn hình vạn trạng luôn! Thủ đoạn càng tinh vi. Quy mô thì mở rộng. Đối tượng rất đa dạng. Thiệt hại thêm nghiêm trọng. Tần suất lại tăng cao!


Cướp giật lừa đảo biến hình thành một con thú tham ăn và lắm trò. Có lúc nó ẩn mình vào bóng tối để chực chờ triệt hạ nạn nhân. Có lúc nó trắng trợn gây án giữa ban ngày. Thâm hiểm hơn, có lúc nó trá hình người lương thiện để kiếm ăn. Hành tung thoắt ẩn thoắt hiện của con quái này khiến cơ quan chức năng đau đầu, khiến người dân bất lực và quay cuồng phó mặc số phận dưới nanh vuốt của nó. Nó bao trùm cả đường lớn lẫn hẻm nhỏ khiến chúng ta ngộp ngạt và sợ hãi. Nó ở đâu? Nó đang giả dạng ai? Lúc nào nó sẽ nhảy bổ vào mình? Một cách thong thả, con quái vật ăn dần niềm tin của người Sài Gòn. Một số cư dân ở đây dần dần trở thành một đám người sợ sệt, lãnh đạm, và bàng quan. Tình người cũng vì vậy mà héo mòn và khan hiếm.


41


42


Thế nó ở đâu ra?


Loài động vật này thực chất là sản phẩm của những bất ổn xã hội. Bất ổn thì lại đến từ tệ nạn. Mà thời buổi này thì cái gì cũng đẻ ra tệ nạn được. Từ những thứ vĩ mô như lạm phát, thất nghiệp, giáo dục, y tế cho đến những biến động nhỏ trong cuộc sống hàng ngày như giá vé xe bus tăng, giá xăng tăng, hay một comment bỡn cợt trên facebook… Lũ này tạo ra những thành phần bất mãn, nhân vật chính của tệ nạn xã hội. Nói ra thì học thuật và khô khan nhưng đó là tất cả những gì mà một thành phố lớn như Sài Gòn thường phải đối mặt.


43


Ngoài ra Sài Gòn còn được xem là miền đất hứa nhưng thật ra nó chả hứa với ai cả. Toàn là người ta tự hứa với lòng, với bà con họ hàng là sẽ đổi đời khi vào Sài Gòn thôi. Dân cư bốn phương, đủ loại vùng miền, tầng lớp, gia cảnh, lý lịch trích ngang… cứ nườm nượp đổ vào Sài Gòn mà kiếm sống. Có người thành công thì giàu nứt đố đổ vách, có người thất bại thì nghèo đến mức ăn tuyết nằm sương. Và không phải ai đói nghèo giữa một thành phố phồn hoa, sung túc cũng đủ bản lĩnh để giữ đôi bàn tay mình trong sạch.


Nói chung, con quái này sinh ra không phải lỗi của một người cụ thể. Nó là một phần của xã hội. Thời nào cũng có nó. Nhưng vấn đề quan trọng nhất là, chúng ta có kiểm soát nó được không, hay phải ngậm ngùi chấp nhận cho nó làm xằng làm bậy?


44


45


Nó đã làm gì? Chúng ta phải làm gì?


Bạn Đại học của tôi cũng toàn sinh viên tỉnh. Bọn nó hay đùa rằng sống ở Sài Gòn vui, nhưng “vui là chín(h), cảnh giác là mười.”


Con thú cướp giật lừa đảo ở Sài Gòn giở nhiều chiêu lắm. Nạn nhân của nó, hên thì của đi thay người (nhẹ thì tiền, điện thoại, xe; nặng thì nhiều khi bị lừa vài tỷ khi mua bất động sản,…). Xui thì cũng nhiều mức độ, có khi mất một phần cơ thể hay tệ hơn là chết mất xác đâu đó ở mấy cánh đồng quận 2. Theo số liệu của các cơ quan chức năng thì trong 5 tháng đầu năm 2013, đã có đến 2500 vụ phạm pháp hình sự xảy ra tại Sài Gòn. Nghe mà hốt hoảng! Bất giác tôi tự cảm thấy mình may mắn khi giờ này còn sống ngồi đây mà gõ những dòng này.


Nhiều lúc vận xui đến từ những tình huống trớ trêu. Đây là kinh nghiệm xương máu của bản thân tôi. Hồi tháng 3, tôi nhiệt tình làm thanh niên nghiêm túc và tham gia chiến dịch Giờ Trái Đất. Các tình nguyện viên trong mắt tôi ai cũng dễ thương và hết lòng trong công việc. Tôi tự hào lắm! Thế mà trong đêm nhạc hội, giữa lúc bầu không khí đang nóng hổi, tôi được bao vây trong vòng tay thân ái và đoàn kết của các bạn tình nguyện viên, tôi bị móc mất bé Samsung chưa tròn 1 tháng tuổi! Đến giờ nghĩ lại tôi vẫn còn tiếc ngẩn ngơ.


46


Rồi một lần tôi đọc trên Facebook một bạn gái kể lại hôm ấy ở đường Nguyễn Văn Cừ, bạn ấy được một đứa trẻ xin quá giang. Nhưng vì cảnh giác nên bạn ấy đã từ chối. Đứa trẻ đành nhở vả một người phụ nữ gần đó. Sau đó người phụ nữ chở đứa trẻ đi. Một lúc sau bạn gái ấy chứng kiến người phụ nữ đó bị chặn xe đánh đập dã man và bị vu cho là cướp xe và bắt cóc trẻ con. Lũ người xấu sau khi đánh cô ta một trận liền cướp xe và xách đứa trẻ bỏ chạy. Nạn nhân thì la hét cầu cứu trong vô vọng, người xung quanh thì ngơ ngác và bất lực, không biết thực hư ra sao.


Giải pháp nào cho những công dân lương thiện?


- Ra đường đừng mang nhiều đồ quý giá.


- Ăn vận giản dị thôi kẻo bị nhầm là thành phần sang chảnh.


- Đừng đi chơi về khuya.


- Đến chỗ đông người phải cảnh giác.


- Đừng có đi một mình nơi đường vắng.


- Đừng nghe lời người lạ.


Chyện này rất đau lòng khi phải nói ra nhưng mà bây giờ đừng có quá tốt bụng với người lạ nữa. Muốn hỏi đường hay nhờ vả gì hãy kiếm công an giao thông hay chốt dân phòng mà nhờ. Biệt tài hóa trang của con quái trộm cướp lừa đảo quá thượng thừa, làm sao chúng ta có thể cảnh giác trước một đứa trẻ như câu chuyện trên chứ?


47


Chúng ta giết nó được không?


Tôi muốn lắm. Nhưng con quái này không phải thứ hữu hình. Muốn giết nó phải bắt đầu từ việc giải quyết những bất ổn xã hội. Nhưng chúng ta đều biết rằng đó không phải chuyện dễ dàng. Thật ra, chưa nơi nào hoàn toàn giải quyết được những vấn đề đó cả. Rõ khổ! Nhiều lúc tôi tự hỏi, có còn tình người ở cái thành phố này không khi thiên hạ chẳng còn ai dám tin ai?


Tuy nhiên tôi tin là dù háu ăn thế nào, con quái vật ăn thịt niềm tin này cũng không thể ngấu nghiến sạch sẽ được niềm tin của người Sài Gòn. Chỉ cần tôi còn nhìn thấy những bình trà đá miễn phí cho người nghèo; còn thấy tấm bảng chỉ đường vào bệnh viện Từ Dũ cho các mẹ dưới tỉnh lên thành phố sinh con; còn thấy một đám đông vực dậy một người vừa bị cướp; còn thấy một lũ sinh viên nhiệt tình tham gia Mùa Hè Xanh, Tiếp Sức Mùa Thi,…; còn thấy quyên góp giúp đồng bào lũ lụt, thì chừng ấy tôi còn tin Sài Gòn vẫn còn nhiều tình người lắm.


48


49


50


Chính những nghĩa cử cao đẹp này góp phần làm ấm lòng người và từ đó phục hồi lại niềm tin vào cái đẹp, vào cuộc sống, vào tình người trong mỗi chúng ta. Thách con quái kia ra tay bao nhiêu bận. Người Sài Gòn chúng ta vẫn thương nhau, vẫn vì nhau mà sống. Cứ ăn đi, con quái, rồi mày cũng sẽ phải biết no chứ!


Bị hại, người ta chửi thì chửi, than thì than. Nhưng người dân ở đây sống chung với lũ mãi cũng quen. Khi được hỏi có cảm thấy ghét và mất niềm tin vào người Sài Gòn không? Họ trả lời: “Đâu phải ai cũng vậy!” Người ta trấn an nhau: “Thôi chắc mình xui”, “Của đi thay người”, hay “Tháng cô hồn nên nó thế.”


Đúng rồi, đang tháng cô hồn đó! Mọi người ra đường nhớ cẩn thận nha.


Và đừng quên là hãy cho Sài Gòn một cơ hội!


Thế Minh


*Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả



Sài Gòn cô hồn

Tận dụng thân hình nóng bỏng, khoác trên người những chiếc áo khoét sâu bó sát để lộ vòng một căng tròn, nhiều mỹ nữ Sài Gòn dấn thân vào các quán bida máy lạnh để tìm kiếm “con mồi”.



Những đêm trắng theo chân các “thiếu gia” đến các tụ điểm bida, PV đã tận mắt chứng kiến những chiêu trò đổi chác tình – tiền của các kiều nữ dựa vào lợi thế hình thể và cả thủ đoạn tinh vi nhằm lừa bịp đấng mày râu bằng những đường cơ bạc triệu.


18


Ma lực đồng tiền 


Đêm về khuya, đường phố Sài Gòn đã thưa thớt xe cộ, tôi cùng cậu bạn bước vào quán bida máy lạnh khá nổi tiếng trên đường Trường Chinh, Q. Tân Bình. Bản nhạc dance dội thình thịch, trên bàn bida, cô gái với chiếc áo 3 lỗ khoét ngực đang múa cơ loạn xạ phô những đường cong nóng bỏng. Cạnh đó, từng tốp thanh niên cởi trần, khói thuốc lá nghi ngút, tay cầm cơ, miệng huýt sáo ra chiều phấn khích trước những vũ điệu nóng bỏng của cô nàng xếp bi. Đang tần ngần đứng nhìn, chợt hai cô gái chân dài ngút tầm mắt tiến lại phía chúng tôi thỏ thẻ: “Hai anh chơi bida lỗ hay phăng”. Chờ tôi cùng người bạn dứt câu trả lời, hai người đẹp trong trang phục váy ngắn đến độ không thể ngắn hơn dẫn chúng tôi đến chiếc bàn trống. Vài chiếc khăn lạnh được bóc ra, hai cô nhanh nhẹn lau mặt giúp khách mặc dù không hề được yêu cầu. Dưới ánh đèn vàng vọt, ánh mắt chúng tôi lại một lần nữa bị hút vào vòng một nảy lửa của cô “đào” xếp bi bàn đối diện. Bằng tư thế không thể nào gợi cảm hơn được nữa, cô ngả người ra sát mép bàn để xếp bi, mặc kệ cánh đàn ông đang ngắm vào vùng “nhạy cảm” của mình. Theo tiết lộ của người bạn đi cùng, cô nàng tên Thủy, quê Bến Tre, thuộc hàng “hot” của quán này vì có nhiều chiêu trò hấp dẫn cánh mày râu đánh ít nhìn nhiều.


Đang mải mê ngắm người đẹp, bỗng một ai đó ôm eo tôi từ phía sau rồi né người sang bên. “Anh làm em hết hồn”, cô gái ưỡn ẹo vuốt người tôi. “Ảnh chưa quen hơi em đấy”, anh bạn tôi đùa rồi quay sang mơn trớn cô “đào” bên cạnh. Chứng kiến cảnh tượng ấy, tôi đã hiểu vì sao trước khi rủ vào đây, người bạn lại dặn trước: “Mày vào cầm cơ vài phút là “đơ” ngay, thể nào tay cũng cứng quèo vì phê”. Mặc dù máy lạnh hoạt động hết công suất, âm nhạc du dương, nhưng tôi cảm thấy nóng trong người và bồn chồn khó tả. Đang cảm giác mình là người thừa thì một cô khác như hiểu ý nên tiến lại phía tôi với hai chai Heniken. Đưa tôi một chai, cô nốc ừng ực rồi cầm cơ chơi cùng. Sau một cú xoay người, vòng ba của cô liên tục đẩy ngược về phía tôi. Chưa hết sốc, tôi lại thấy cô gái bồi thêm một màn nữa bằng cách gập người khoe cơ thể của mình trong chiếc áo hai dây trống trên hở dưới. Cánh mày râu ở bàn kế bên cũng ngừng đánh, mọi ánh mắt tập trung về phía cô gái.


Sau vài cú đánh, tạm dừng những động tác ngả ngớn đầy khiêu khích, cô nàng cất tiếng: “Đến lượt anh đó, anh yêu”. Biết ý đồ của em, sau vài ván, tôi dễ dàng xin được số điện thoại. Qua trò chuyện, em giới thiệu mình tên Quyên, gái quê miệt vườn Cần Thơ. Chẳng hiểu có phải là “bổn cũ soạn lại” hay không, nhưng trong câu chuyện nửa vời với người bạn mới quen, tôi được Quyên kể thật mùi mẫn về thân phận của mình.


Không thiếu những kiều nữ dùng bàn bida để đổi chác tình, tiền.

Không thiếu những kiều nữ dùng bàn bida để đổi chác tình, tiền.


Cô bảo, bản thân từ bé đã chịu quá nhiều thiệt thòi, ít học, gia đình lại đông con nên phải bươn chải mưu sinh quá sớm. Cuộc sống nơi miệt vườn sông nước chìm nổi với những chuyến đò khiến cô bị ám ảnh. Cái nghèo, nỗi vất vả khiến cô gái trẻ đau đáu ấp ủ giấc mơ đổi vận. Rồi một ngày, cô được đám bạn cùng ấp rủ lên Sài Gòn tìm việc. Nghe viễn cảnh tươi sáng nơi phố thị được bạn bè “vẽ”, cô không chút đắn đo gật đầu đồng ý ngay. Nhưng những ngày trên thành phố sau đó, Quyên sớm vỡ mộng. Không bằng cấp, không người thân quen, cô chỉ có thể xin tạm được công việc ở quán cafe, với đồng lương dù có chắt bóp đến mấy cũng chỉ đủ ăn chứ chưa cần nói đến mua sắm vật dụng khác.


Nhờ một người bạn giới thiệu vào làm tại quán bida, ngày đầu cô cũng bỡ ngỡ vì chẳng biết cách cầm cây cơ hay xếp bi là gì. Mỗi khi quán vắng khách, Quyên lại ra bàn tập đánh. Công việc tuy lương cũng chẳng khá hơn những việc trước đây từng làm là mấy, nhưng nhờ có thân hình khá đẹp lại ham học hỏi, Quyên nhanh chóng bắt nhịp. Cô khoe: “Công việc ở đây cũng dễ chịu anh ạ. Em chỉ làm ca 2h chiều đến 12h đêm, còn lại cả buổi sáng em đều ngủ”. Vừa nói, Quyên vừa thò tay vô chiếc áo trễ ngực của mình móc ra một nắm cả chục tờ tiền các mệnh giá. Chống cơ rồi dựa hẳn vào người tôi, cô giả lả: “Em sống cũng nhờ các anh cả đấy, anh xã ạ! Sáng mai anh có làm gì không, qua ăn sáng với em, mình “vui vẻ” với nhau, em ở có một mình hà”. Theo kinh nghiệm chinh chiến của anh bạn tôi, đối với các đào xếp bi, chỉ cần chịu khó “chi đẹp” để làm quen thì chuyện “vui vẻ” sau giờ làm rất dễ dàng và hầu như chưa từng thấy em nào từ chối.


Độc chiêu “câu tiền”


Bóng bida không chỉ lăn trên bàn nỉ xanh cùng những đào xếp bi chân dài mà còn xoáy vào đó những chiêu trò, mánh khóe lừa đảo tinh quái. Trong quá trình tìm hiểu về thú chơi này, chúng tôi tình cờ quen được Hiếu “độ” tại một quán bida trên đường Phan Đăng Lưu, Q. Phú Nhuận. Hiếu có tiếng trong giới bida lỗ với những trò cá độ bịp bợm tinh vi. Nói về chuyện đánh độ, anh ta tiết lộ cho chúng tôi biết nhiều tay cơ nữ còn chuyên nghiệp, sành sỏi bài bạc hơn cả nam giới. Đánh vào tâm lý đàn ông thường thích thú mỗi khi có người nữ xinh đẹp nào đó chơi cùng bên bàn bida, các cô gái này thường trang điểm bắt mắt, ăn mặc sành điệu, nửa kín nửa hở sau đó ngỏ ý được “góp vui”.


“Con mồi” của họ thường là những công tử, quý ông giàu có, non cơ nhưng có tính phóng khoáng. Những lần đánh ban đầu “chào kèo”, các cô gái chuyên đánh bida độ thường giả vờ thua để giữ mối. Sau vài ba ván, “mỹ nhân” mới bắt đầu trổ tài thật sự bằng cách ỡm ờ mớm cho đối thủ để quyết một lần sống mái. Trước khi cuộc tỉ thí bắt đầu, lực lượng chân dài cùng phe với những “sát thủ” cầm cơ này sẽ giả vờ động viên, hô hào khích lệ đối thủ. Khi con mồi lọt bẫy thì chỉ sau khoảng chục cơ, bằng kỹ năng và các ngón đánh thực sự, trong chớp mắt, các cô nhanh chóng luộc túi tiền con mồi một cách vô cùng đơn giản. Hiếu cho biết: “Gái chơi bida ăn tiền kiểu này cũng đủ loại, có những đại gia đam mê bida, hay thích đánh cặp, sẵn sàng bỏ ra vài trăm đô để sở hữu một em chân dài nóng bỏng biết “cầm cần”. Rồi trong các cuộc tỉ thí cùng đám bạn, các đại gia sẽ khoe mẽ với chiến hữu về chiến lợi phẩm của mình”.


Để tận mắt diện kiến các chân dài như Hiếu kể, tôi nán lại và chờ đợi. Hơn 8h tối, hai cô gái mặc váy ngắn cũn cỡn xuất hiện rồi nhanh chóng chọn bàn. Hiếu ra hiệu cho tôi chọn bàn bida lỗ đối diện các người đẹp. Đúng như dự đoán, một cô gái đi bốt cao gót, mặc váy ngắn da beo ôm sát, cầm cơ đứng nhìn chăm chăm sang bàn chúng tôi rồi tiến lại. “Cho em góp vui với”, cô gái lắc lư thân hình nuột nà của mình rồi tiến đến bàn chúng tôi. Màn cá độ bắt đầu với mức cược “một quả” (một triệu đồng – PV). Sau vài lần bị đo ván, cô nàng nhanh chóng gục ngã dưới tay Hiếu “độ”. “Trời ơi, các anh chơi hay quá, em đầu hàng thôi”, nàng nói rồi í ới gọi cô bạn phía bên kia cũng đang hăng say sát phạt cùng hai nam thanh niên. Xoay một hồi vẫn không đào đâu ra tiền trả chúng tôi, cô gái quàng tay qua eo Hiếu, thủ thỉ: “Tí nữa anh đưa em về em “trả” cho nhé”, rồi lấy điện thoại Hiếu nhá số điện thoại qua máy mình và trở về bàn tiếp tục cuộc chơi cùng cô bạn.


Nhìn tôi, Hiếu cười: “Em ấy có tình ý vậy rồi, giờ chú tính sao, anh thì đã quá quen với mấy em này rồi, suốt ngày chỉ lông bông đến các quán bida để rút tiền mấy gã đàn ông thôi. Máy lạnh, nhạc êm, múa cơ là cách tốt nhất để mấy em khoe hàng, chung quy lại cũng vì tiền, siêng ăn biếng làm mà ra cả…”


Từng kiếm được trăm triệu trong một cuộc tỉ thí


Một chân dài tên L., tiết lộ: “Từ ngày gia nhập hội bida độ cùng các chị em, em lên cơ hẳn ra. Nhiều ván, em ăn được cả chục triệu nên mới có tiền mua Iphone với con Vespa LX ấy chứ tiền đâu ra, mồ hôi nước mắt cả đấy anh giai ạ. Chị Huyền bạn em, chị ấy còn đánh giỏi đến mức từng kiếm được cả trăm triệu trong một cuộc tỉ thí kìa. Chỉ có điều tiền dễ kiếm nên cũng dễ mất đi lắm, mỗi lần đi bar, đập đá, tiền lại không cánh mà bay cả, tiếc lắm!”


(BGĐ)



Những cuộc đổi chác tình - tiền của kiều nữ bên bàn bida Sài thành