Hiển thị các bài đăng có nhãn tội phạm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tội phạm. Hiển thị tất cả bài đăng

Trong một phút tức giận, người chồng xuống tay sát hại vợ dã man để rồi lãnh án tử hình, để lại nỗi đau vô bờ cho 7 đứa con của họ.




Án mạng kinh hoàng trong đêm


Theo hồ sơ vụ án, Nguyễn Văn Bình (SN 1968) và chị Nguyễn Thị Giang (SN 1971) là vợ chồng đã hơn 20 năm, có với nhau 7 người con, sống tại ấp Ba Tầng, xã Phú Vinh, huyện Định Quán, tỉnh Đồng Nai. Chị Giang là một người hiền lành, chịu khó, làm quần quật suốt cả ngày để có tiền nuôi sống gia đình có tới 9 miệng ăn.


Cuộc sống khó khăn là thế, mặc dù có sức khỏe nhưng Bình chẳng đụng tay vào một việc gì giúp vợ, đã thế còn gia trưởng, vũ phu. Nghi ngờ vợ có tình cảm với người đàn ông khác, Bình thường xuyên uống rượu say rồi trút những trận đòn roi vô cớ lên đầu chị Giang, từng nhiều lần bị chính quyền địa phương phạt hành chính, răn đe vì bạo hành gia đình.


Càng ngày Bình càng trở nên điên cuồng, đánh đập vợ tàn tệ hơn. Không chịu nổi cuộc hôn nhân đầy bạo lực, chị Giang quyết định làm đơn ly hôn, nhưng trong khi đang chờ tòa thụ lý thì bị người chồng xuống tay sát hại dã man.


Bình trả giá cho tội ác bằng bản án tử hình

Bình trả giá cho tội ác bằng bản án tử hình


Khoảng 19h ngày 23/10/2012, vợ chồng Bình lại xảy ra mâu thuẫn, trong lúc 2 người to tiếng thì chị Giang bỏ ra ngoài đường. Cho rằng vợ “coi khinh” mình, Bình tức giận, nảy sinh ý định giết vợ cho khuất mắt.


Hắn liền đi ra sau nhà tìm một đoạn cây dài tiến về nơi vợ ngồi rồi bất ngờ đánh mạnh một cái vào đầu, khiến chị Giang ngã xuống đất bất tỉnh. Bình kéo vợ đến giếng nước cách nhà gần 300m. Khi thấy chị Giang còn thở thoi thóp, Bình liền bóp cổ cho chết hẳn. Sau đó gã về nhà lấy một con dao quay trở lại rạch vào bụng vợ, bỏ xác vào bao tải rồi ném xuống giếng.


 


Ngày 26/10/2012, một người hàng xóm của Bình phát hiện chị Giang chết dưới giếng nên báo chính quyền địa phương. Công an tỉnh Đồng Nai đã vào cuộc điều tra, Bình bị bắt giữ.


Sau đó TAND tỉnh Đồng Nai mở phiên xét xử và tuyên án tử hình với Bình về hành vi “Giết người”. Không đồng ý với phán quyết của tòa sơ thẩm vì cho rằng mức án quá nặng nên Bình làm đơn kháng cáo. Chiều 21/8, TAND Tối cao tại TP.HCM mở phiên xử phúc thẩm, nhận thấy tội ác của bị cáo là dã man, không còn khả năng cải tạo nên HĐXX bác kháng cáo, tuyên y án sơ thẩm.


Bi kịch của 7 đứa con mồ côi


Một buổi chiều cuối tháng 8, chúng tôi tìm về nhà tử tù Nguyễn Văn Bình, căn nhà nằm lẻ loi bên sườn núi. Vợ chồng Bình là điển hình của việc sinh đẻ không có kế hoạch, trong 20 năm chung sống họ có tới 7 người con, đứa lớn 24 tuổi và đã có gia đình, còn đứa nhỏ năm nay mới lên 4.


Em bé mới 4 tuổi đã chịu cảnh mồ côi cả cha lẫn mẹ.

Em bé mới 4 tuổi đã chịu cảnh mồ côi cả cha lẫn mẹ.


Người con thứ 2 là Nguyễn Thị Đào (SN 1991) nghẹn ngào chia sẻ: “Từ nhỏ mấy chị em đã chứng kiến cảnh cha đánh mẹ tàn tệ, cứ thích là đánh chứ không cần lý do. Thương mẹ nên mấy anh chị em tìm cách can ngăn cũng bị cha đánh đập không thương tiếc. Không chịu nổi tính khí tàn bạo của cha nên 3 anh em lớn bỏ học từ sớm đi làm thuê, vừa để lánh mặt cha vừa để phụ giúp mẹ. Cuộc sống tưởng cứ thế trôi qua thì đùng một cái tai họa ập xuống. Mẹ chết, cha giờ đây cũng lãnh án tử hình. Đây là cú sốc quá lớn với cả 7 chị em. Hằng đêm nghe mấy em nhỏ bảo thương mẹ, nhớ cha em chỉ biết cắn chặt môi, đau đớn không nói nên lời”.


Ngày hôm đó, thấy mẹ không có ở nhà, khi con hỏi thì Bình ậm ờ cho qua chuyện. Nghi ngờ có chuyện chẳng lành nên người thân và hàng xóm tổ chức tìm kiếm, 3 ngày sau thì 7 đứa con bàng hoàng, đau đớn khi thấy xác mẹ nằm dưới giếng sâu.


“Lúc đó mấy chị em hận cha lắm, nhưng thời gian trôi qua thì thấy thương nhiều hơn. Tội ác của ông gây ra là không thể tha thứ, nhưng dù gì đó vẫn là cha nên tụi em không thể bỏ được. Hàng tháng mấy chị em vào trại giam thăm cha, rồi chỉ biết ôm cha khóc. Cha cũng rất hối hận vì tội ác đã gây ra với mẹ, mong con tha thứ và căn dặn mấy chị em đùm bọc nhau mà sống, có như vậy ông mới thanh thản ra đi”, Đào nói trong nước mắt.


Bây giờ khi mẹ đã mất, cha lãnh án tử hình, chị gái lại lấy chồng xa không giúp được gì nhiều nên Đào cùng người em kế là Nguyễn Thế Bá (SN 1994) phải làm lụng kiếm tiền thay cha mẹ nuôi em. Hai chị em làm mấy sào ruộng cha mẹ để lại, Đào nhận bóc hạt điều trong thời gian rảnh rỗi, còn Bá thì mở tiệm sửa xe nho nhỏ phụ giúp chị. Cuộc sống vất vả là thế nhưng 2 chị em vẫn cố gắng nuôi 4 đứa em nhỏ ăn học.


Đào làm nhiều việc để có tiền nuôi 4 đứa em ăn học.

Đào làm nhiều việc để có tiền nuôi 4 đứa em ăn học.


Hôm TAND TP.HCM đưa vụ án ra xét xử phúc thẩm, không hiểu vì lí do gì mà mấy chị em không được thông báo nên không lên được để gặp cha. Giờ đây nguyện vọng lớn nhất của chị em Đào là khi cha chấp hành xong bản án, thì được nhận thi thể của cha về mai táng cho tròn chữ hiếu.


 


(BTT)




7 đứa con mồ côi vì mẹ chết, cha bị tử hình

Một ngày cuối tháng 4/2013, chị Lam không thể cầm nổi nước mắt khi được đặt chân lên mảnh đất quê hương sau 18 năm lưu lạc.


Chị nghẹn ngào nước mắt khi hay tin bố đã qua đời vì đau yếu, mẹ thì mắc bệnh tâm thần vì nhớ thương con… Một người em gái của chị cũng là nạn nhân của nạn buôn bán người sang Trung Quốc, đến giờ vẫn bặt vô âm tín.


Nghe lời rủ rê lên biên giới “chăn ngỗng”, hai thiếu nữ sập bẫy mẹ mìn


Chị Trần Thị Lam (SN 1978, ngụ xã Hợp Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An) sinh ra trong một gia đình nghèo, cotới bảy anh chị em. Gia đình đông con nên việc đủ cơm ăn, đủ áo mặc đã khó khăn lắm, vì thế hầu hết chị em chị Lam chỉ được học cho biết mặt chữ, biết con số. Học hết lớp 2, Lam cũng đành từ bỏ đèn sách để ở nhà phụ giúp gia đình mưu sinh.


Em gái chị là Trần Thị Quỳnh (SN 1980), cũng chỉ học đến lớp 3 rồi bỏ đi xách hồ thuê theo bố mẹ. Biết được sự khó khăn của gia đình đông người, không có việc gì làm, một kẻ vờ nhân nghĩa trong xã đã lập kế hoạch để lừa bán sang Trung Quốc hai cô con gái xinh đẹp của gia đình này. Đối tượng vẽ ra như một bức tranh đẹp về một miền đất mới nơi có công việc nhẹ nhàng nhưng mang lại thu nhập cao. Ngỡ rằng đấy là sự thật, gia đình đồng‎ ý.


Hàng ngày ngoài việc đồng áng chị Lam còn mò cua bắt ốc nuôi gia đình

Hàng ngày ngoài việc đồng áng chị Lam còn mò cua bắt ốc nuôi gia đình


Em gái chị Lam đi được vài tháng, lại với những lời đường mật, mụ “cò mồi” biến Trần Thị Lam trở thành nạn nhân tiếp theo.


Chị Lam gạt nước mắt nhớ lại: “Mụ cò mồi ấy nói ra Lạng Sơn chăn ngỗng với mụ ta, một tháng sẽ có 500 nghìn gửi về cho bố mẹ, ăn uống đã có chủ lo, ngoài ra không phải lo bất cứ thứ chi. Thời điểm đó, số tiền đó là quá lớn đối với gia đình tui. Cũng nghĩ là người ta tốt bụng với người nghèo khó như mình, tui đồng ý đi làm cùng. Rồi giờ ra nông nỗi như ri…”,


Cái gật đầu trong giây phút ấy đã đẩy cuộc đời chị vào con đường tối đầy những cạm bẫy. Chị Lam cùng một người bạn gái trong xóm khăn gói ra Bắc “nuôi ngỗng” đến gần… 20 năm sau không thấy tin tức gì về.


Chỉ vài tháng sau khi con đi, thấy nóng lòng như lửa đốt, cha mẹ chị Lam trình báo sự việc lên cơ quan công an nhờ giúp đỡ. Nhưng hai ông bà đợi đỏ mắt vẫn không thấy tin con. Hơn 10 năm trời không tìm được hai đứa con gái đứt ruột đẻ ra, ông bố chị Lam sinh ra bệnh tật, khiến cuộc sống gia đình thêm đảo lộn.


Bà mẹ một vài năm sau cũng hóa điên với nỗi đau mất con, bà đi khắp làng chửi bới kẻ đưa con bà đi và kêu gào tên hai con đến khản cổ… Gần đây, người cha ra đi sau một cơn bệnh. Đến lúc chết ông vẫn chưa được gặp hai đứa con gái mà ông mong mỏi mấy chục năm qua.


Chị Lam nhớ lại, theo lời mụ cò mồi, khi đến nơi làm việc sẽ có quần áo mới. Vì thế người thôn nữ chỉ mang theo hai bộ quần áo đã cũ để mặc thay đổi trên đường đi, còn quần áo lành chị để lại cho các em.


Chị Trần Thị Lam chăm người mẹ già bù đắp những tháng ngày xa cách.

Chị Trần Thị Lam chăm người mẹ già bù đắp những tháng ngày xa cách.


 


Lần đầu tiên ra khỏi nhà, đến mảnh đất Lạng Sơn, Lam không thấy trại ngỗng nào. Sáng hôm sau, đoàn người tiếp tục cho chị lên một chiếc xe ô tô khác đi lên hướng biên giới. Tiếp đó, Lam phải đi bộ hơn một ngày trời đường rừng. Đến một ngôi nhà hoang trên đất Trung Quốc, lúc này mụ hàng xóm của Lam mới lộ rõ bộ mặt thật của kẻ buôn người. Bỏ mặc Lam ngơ ngác, hoảng loạn cho mấy tên bặm trợn cai quản, mụ ra về, không quên quay lại dặn Lam “phải ngoan ngoãn và biết nghe lời”.


Hai lần làm vợ, hai lần bị giam cầm


Nhận ra mình đã bị bán sang Trung Quốc thì đã quá muộn, Lam khóc lóc, van xin nhưng không ích gì. Lam bị nhốt trong ngôi nhà hoang vài ngày, sau đó có một đám đàn ông đứng tuổi đến đây để xem mặt và “mua” vợ. Vì khá trẻ trung, xinh đẹp lại có ngoại hình ưa nhìn nên Lam được một người đàn ông “mua” về với giá 20 triệu đồng tiền Việt Nam.


Đây cũng chính là những ngày tháng đen tối nhất của cuộc đời chị. Chị Lam chua xót kể lại: “Nói là làm vợ nhưng tui bị đối xử chẳng khác gì một đứa ở họ bỏ tiền ra mua về. Mọi việc trong nhà một tay tui làm hết, đi mô cũng có người kè kè theo dõi, kể cả đi… vệ sinh.


Sợ tui bỏ trốn, có khi cả tháng trời hắn không cho tui ra khỏi nhà. Nếu muốn ra ngoài thì hắn đều cho người theo dõi. Có lần tình cờ gặp một người Việt Nam tui mừng lắm, đứng lại hỏi thăm vài ba câu thì về nhà bị hắn đánh cho thừa sống thiếu chết… Rồi từ đó, tui nung nấu cái ý định phải bằng mọi cách trốn thoát khỏi đây…”.


Nhưng cơ hội trốn thoát không nhiều. Chờ mãi đến một lần lão chồng đê tiện rủ bạn về nhà nhậu, hắn say bí tỉ không biết gì, chị Lam mở cửa và chạy trốn. Mừng vì trốn được kẻ hung ác tàn bạo đó, nhưng chị cũng chẳng biết đi đâu khi chỉ có một thân một mình giữa nơi rừng hoang và không một xu dính túi.


Trong lúc đang sắp lả đi vì đói khát, chị gặp một người đàn ông làm nghề đào giếng. Người này đã ly dị vợ, nhận cưu mang chị nhưng với điều kiện chị phải phục vụ và chăm sóc cho ông ta cùng hai đứa con riêng. Không có chọn lựa nào hơn nữa, chị đành nhắm mắt đưa chân tiếp tục cái “kiếp làm dâu xứ người”.


Lần làm “vợ” này, cuộc sống của chị đỡ phải chịu những trận đòn roi hơn nhưng chị cũng phải làm việc quần quật cả ngày, không được đi đâu và làm gì cũng dưới sự giám sát. Rồi chị sinh cho người chồng thứ hai một đứa con nên đỡ bị quản lý hơn.


Chị bảo: “Lão biết không có bà mẹ nào bỏ con cái. Quả thật đã có lúc tôi quên đi cái ý định bỏ trốn về nước vì đứa con chung với chồng. Nhưng khi đêm về lại nhớ bố, nhớ mẹ, nhớ quê hương”…


Trong một lần đi rửa bát thuê ở nhà hàng gần nhà, chị đã gặp được một người phụ nữ tên Hòa (quê ở TP. Vinh, Nghệ An). Vui mừng khôn xiết, chị vừa khóc vừa hỏi thăm cách thức để trở về. Sau khi được người bạn đồng hương giúp đỡ, chị đã dốc toàn bộ số tiền tích cóp được để lén lút trở về quê …


Trở về sau gần 20 năm lưu lạc, chị Lam gần như quỵ ngã khi biết tin bố đã mất hơn chục năm nay, người mẹ đau ốm vì thương nhớ chị và cô em đến mức không còn đủ tỉnh táo để nhận ra con. Mẹ nhìn chị với đôi mắt vô hồn, hoang dại của người điên, mặc cho chị rúc đầu vào ngực mẹ khóc nức nở.


Kẻ lừa bán chị cũng đã bỏ xứ trốn biệt tăm từ thuở nào. Bây giờ, chị sống cùng mẹ và người em trai, cả ngày ngoài làm ruộng, mò cua bắt ốc, chị dồn thời gian chăm sóc mẹ già mong bù đắp được những năm tháng xa cách. Nỗi đau lớn nhất với chị lúc này là cô em gái kém chị hai tuổi đến nay vẫn chưa có chút thông tin nào về cho gia đình kể từ khi bị lừa bán.


Từ ngày trở về, người ta vẫn hiếm thấy được một nụ cười tươi trên khuôn mặt chị. Một gia đình hạnh phúc đối với chị giờ đây vẫn là điều xa vời. Gạt những giọt nước mắt mặn chát, chị Lam nghẹn ngào: “Nếu như trước đây tui tỉnh táo hơn một chút…”.


(BPL)



Cuộc tẩu thoát của người đàn bà bị lừa bán xuyên quốc gia