Hiển thị các bài đăng có nhãn chính trị liên Triều. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chính trị liên Triều. Hiển thị tất cả bài đăng
Bài đọc liên quan:

Có một mẫu số chung cho tất cả bạn bè và chư hầu của Trung Hoa là nghèo đói và yếu hèn hoặc tưng tửng trong ngoại giao điên khùng của Triều Tiên. Đó cũng là chiến lược của Trung Hoa để kiềm chế, sai khiến và bành trướng kiểu quyền lực mềm đến các chư hầu.

Ở Miến Điện, thế hệ của Thein Shwe bắt đầu thoát Trung Hoa bằng những chuyển đổi chính trị từ năm 1990 với hiến pháp cho phép một đa nguyên chính trị, đến 2005 quyết định dời đô từ Rangoon đến thủ đô hành chính mới mang tên Pyinmana cách thủ đô Rangoon cũ 600 km về phía bắc, và đến năm 2011 ông tổng thống Thein Sein kế vị Thein Shwe làm cuộc thay đổi ngoạn mục cả kinh tế lẫn chính trị, đang làm cho Miến Điện thay da đổi thịt hằng ngày.

Theo tài liệu của World Bank thì, Miến Điện đứng thứ 2 sau Bắc Hàn về sự đánh giá nguy cơ sụp đổ kinh tế chính trị. Và Miến Điện đã buộc phải thay đổi trước khi quá muộn. Trong cuộc thay đổi đó, Miến Điện đã làm cuộc Thóat Trung Luận đẹp mắt làm thế giới ngỡ ngàng và thán phục. Nếu Nam Phi có một Nelson Mandela làm thay da đổi thịt Nam Phi bằng ý chí bất khuất và lòng vị tha, nhân bản, thì ở Miến Điện có một người đàn bà thép Aung Kyi cũng không kém, để đưa Miến Điện có ngày hôm nay.

Hôm qua 13/12/2013, tờ Bưu Điện Buổi Sáng - South China Morning Post - của Trung Hoa ở HongKong đưa tin: North Korea's execution of Kim's uncle Jang will test ties with China: Bắc Hàn tử hình ông Jang để thoát khỏi sự trói buộc của Trung Hoa. Kim Jong Un kết tội dượng rễ của mình bán tài nguyên than đá và đất đai cho Trung Hoa giá rẻ để lo lót tiền hoa hồng môi giới, và quan hệ hữu hảo với Trung Hoa nhằm củng cố vị trí của mình ở Bắc Hàn.

Ông Jang Song-thaek gặp Hồ Cẩm Đào trong chuyến thăm Trung Quốc tháng 8/2012 sau khi Kim Jong Un lên nắm quyền 8 tháng.

Nhưng Tân Hoa Xã của Trung Hoa lại đưa tin từ nguồn Thông Tấn Trung Ương Bắc Hàn - KCNA: KOREAN CENTRAL NEWS AGENCY of DPRK(Democratic People's Republic of Korea) - rằng, ông Jang Song Thaek bị xử tử bằng một phiên tòa quân sự đặc biệt hôm 12/12/2013 vì tội phá hoại đất nước và âm mưu thành lập lực lượng lật đổ chính quyền nhân dân.

Qua sự việc này cho thấy Kim Jong Un không tin tưởng Trung Hoa, và Bắc Hàn của thời đại Kim Jong Un muốn Thoát Trung Luận bằng cách của Kim Jong Un, một thế hệ không ân oán với Trung Hoa bắt đầu. Và mấy hôm nay Trung Hoa quan ngại với hành động này của Kim Jong Un ở tuổi 30, nắm quyền chấp chính chỉ sau 1 năm cha mình qua đời. Đó là điều đáng để chúng ta phân tích cho sự kiện này.

Chỉ sau 1 năm chấp chính Kim Jong Un đuổi sạch các công ty khai thác than đá và đất hiếm của Trung Hoa tại Triều Tiên được Jang Song Thaek bán cho Trung Hoa rẻ mạt. Cho nên Tháng 5/2013 Trung Hoa kêu gọi trừng phạt nghiêm khắc Bắc Hàn buộc Kim Jong Un phải cử đại sứ đặc biệt Bắc Hàn đến Bắc Kinh. Trước sự kiện Kim Jong Un ra lệnh bắt ông Jang Song Thaek 3 ngày, vào ngày 02/12/2013 tổng thống Nga Putin đã ký sắc lệnh trừng phạt Bắc Hàn. Lý do là trừng phạt được cho là vì những hoạt động hạt nhân của Bắc Hàn có thể gây nguy hiểm cho thế giới vì vi phạm những gì Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc đã quy định, nhưng đó có thể là bề nổi của tảng băng chìm là, Kim Jong Un muốn thoát ra khỏi khối cánh tả Nga Trung lâu nay vẫn bảo trợ Bắc Hàn.

Mỗi quốc gia có một hoàn cảnh lịch sử và văn hóa khác nhau có một con đường để chọn lựa cho sự chuyển đổi và Thoát Trung Luận khác nhau. Nếu Bắc Hàn chịu sự bao biện, hỗ trợ cả trong chiến tranh liên Triều, đến cả kinh tế từ hột gạo đến từng giọt xăng dầu từ 1953 đến nay, thì Miến Điện hoàn toàn khác, họ tự chuyển sang quân phiệt chuyên chế sau 1975, khi mà trào lưu cộng sản lan rộng khắp thế giới.

Để thoát Trung Hoa, Miến Điện đã chọn con đường trí tuệ của mình nhờ vào thế hệ 194x có kinh nghiệm, có kiến thức và có tầm nhìn, nên con đường đi của họ êm đềm hơn, do ân oán lịch sử với Trung Hoa không sâu đậm. Ngược lại, ở Bắc Hàn do quan hệ sâu đậm và 2 đời lãnh đạo nặng nợ với Trung Hoa, nên cách Thát Trung Hoa của Bắc Hàn mang màu sắc khác, song Kim Jong Un là thế hệ được đào tạo tốt ở quốc gia tư bản giãy chết. Nhưng cả 2 đều có chung một điểm là mọi quyền hành đều tập trung về một cá nhân quyết định để tự cứu mình, và cứu cả một đất nước trong khi kinh tế suy sụp có thể làm cho chính trị sụp đổ theo.

Lễ kỷ niệm 66 năm ngày Thiếu Nhi của Bắc Hàn cho thấy quyền lực của Kim Jong Un đang ở đỉnh cao tối thượng đến cả nhiều thế hệ trẻ, già ở Bắc Hàn.

Nhưng so với Miến Điện, Bắc Hàn có một lợi điểm tối quan trọng mà các quốc gia chư hầu quanh Trung Hoa không có được là, Bắc Hàn sản xuất được bom hạt nhân. Một vũ khí lợi hại mà bất kỳ quốc gia nào cũng phải kính trọng, mặc dù Bắc Hàn không được phép sản xuất bom hạt nhân theo hiến chương của Liên Hiệp Quốc có từ sau chiến tranh thế giới II. Nó giúp cho Bắc Hàn có thể tự chủ và độc lập với bất kỳ cường quốc nào, khi Bắc Hàn có được một chiến lược kinh tế vĩ mô và vi mô tốt cho tương lai.

Tên lửa tầm xa mang đầu đạn hạt nhân của Bắc Hàn là mối đe dọa cho thế giới đối nghịch, và cũng là sức mạnh tự chủ của Bắc Hàn, mà không cường quốc nào có thể hăm dọa hay khống chế được. Nó được xuất hiện trong cuộc diễu binh vào ngày ký kết ngưng chiến 2 miền Liên Triều lần thứ 60 - 27/7/1953 - 27/7/2013 vừa qua.

Vẫn còn quá sớm để nhận định rằng Kim Jong Un sẽ làm được gì cho Bắc Hàn. Có thể thanh trừng nội bộ gia đình trị của mình là để củng cố quyền lực sau khi lên nối ngôi ở một xã hội phong kiến tập quyền như Bắc Hàn, chứ chưa chắc là một cuộc Thoát Trung Hoa như chúng ta suy đoán. Nhưng cũng có thể Kim Jong Un đã có những mối quan hệ tốt với phương Tây trong quá trình du học, và khi thời cơ đến Kim Jong Un bắt đầu đốn cổ thụ, cắt đứt những chiếc rễ đã được Trung Hoa cài cắm vào Bắc Hàn để thao túng chính trường Bắc Hàn.

Vấn đề đặt ra là, Bắc Hàn chỉ Thoát Trung Hoa, nhưng vẫn giữ chế độ phong kiến tập quyền kiểu mới như 2 thế hệ trước đó của gia đình họ Kim, hay là Bắc Hàn muốn Thoát hoàn toàn ra khỏi chế độ chính trị mà lâu nay đã làm cho Bắc Hàn điêu đứng về kinh tế lẫn chính trị vì bị cả thế giới bao vây.

Có 3 khả năng cho tương lai Bắc Hàn qua những gì đã diễn tiến trong thời gian ngắn Kim Jong Un chấp chính.

Có khả Bắc Hàn trong tương lai gần là, Bắc Hàn sẽ đi theo con đường cải tổ kinh tế của Việt Nam và Trung Hoa đang đi để tự cứu lấy mình, và chính trị vẫn giữ nguyên trạng, bằng cách đánh đổi về vấn đề hạt nhân. Và bán đảo liên Triều vẫn chia cắt. Nhưng với khả năng này, bước tiếp theo bắt buộc Triều Tiên phải cải tổ chính trị cho phù hợp với kinh tế mở cửa, nếu không, Bắc Hàn buộc phải quay lại làm chư hầu của Trung Hoa khi kinh tế suy sụp do chính trị thối nát gây ra như các quốc gia khác ở khu vực.

Khả năng thứ hai khó diễn ra là có một cuộc động loạn chính trị ở Bắc Hàn lật đổ triều đại họ Kim. Vì quyền lợi ăn chia đã được chia đều cho quân đội và an ninh Bắc Hàn, ngay cả người quyền lực đã có công đưa Kim Jong Un lên chấp chính như ông Jang Song Thaek, mà cũng bị tử hình thì Kim đệ tam không dễ lung lay.

Ông Jang Song-thaek bị bắt ngay tại cuộc họp của đảng lao động Bắc Hàn hôm 05/12/2013 và đã bị tòa án quân sự tử hình hôm 12/12/2013 vừa qua.

Khả năng thứ ba là Bắc Hàn sẽ cải tổ kinh tế lẫn chính trị như Miến Điện để tự lực, tự cường với việc đánh đổi vấn đề hạt nhân là hầu như không thể xảy ra. Nhưng nếu có xảy ra thì thời gian đòi hỏi ít nhất 3 thập kỷ tới bằng sự chuyển động từ từ như Miến Điện đã làm.

Nhưng dù khả năng nào diễn ra đi nữa, thì Bắc Hàn đang đi trên con đường không lùi lại với Nga Trung như hai thế hệ nhà họ Kim trước đây. Và cuộc Thoát Trung Hoa của các chư hầu đang chuyển động ngoài tầm kiểm soát của Trung Hoa. Liệu còn bao nhiêu chư hầu nữa của Trung Hoa sẽ tiếp bước theo cách riêng của mình?

Asia Clinic, 10h24' ngày Thứ Bảy, 14/12/2013
Bài đọc liên quan:
+ Bá Kiến, Chí Phèo và chiến tranh tiền tệ
+ Washington và nghệ thuật của sự có thể
+ Vạn lý trường chinh với Trung Hoa
+ Mọi điều bạn biết về Trung Hoa đều sai lầm
+ Tư duy tranh chấp biển Đông
+ Lựa chọn nào cho Việt Nam

Hai tháng nay, hầu hết các trang báo trên toàn thế giới quan tâm với bao bài viết về cuộc chiến trên bán đảo Triều Tiên. Chỉ cần là cú search từ khóa "Triều Tiên" thì chỉ trong vòng 0.29 giây cho ra 11.400.000 kết quả

Trong khi đó, xem giá dầu trong 2 tháng qua thì không mảy may rung động, thậm chí còn hạ giá trên thị trường toàn cầu. Hơn thế nữa, giá vàng trong 30 ngày qua giảm hơn 20USD/oz. Nó ngược với quy luật của chiến tranh xảy ra ở khu vực xung yếu của toàn cầu. Dân kinh tài ở NYSE - New York Stock Exchange - và toàn cầu có chiếc mũi rất thính, khi ở đâu đó trên thế giới, mà nơi đó là huyết mạch giao thông, họ sẽ không để yên giá dầu và giá vàng ngơi nghỉ. Nó cũng làm cho giá vàng của nước Việt lâu nay nổi tiếng cao nhất thế giới cũng giảm theo mạnh.

Đầu năm 2013, một cú ngoại giao bóng rổ của một vận động viên bóng rổ Mỹ đã về hưu gặp lãnh đạo trẻ Kim Chính Ân. Cách đây 2 năm, lại có một chuyến ngoại giao bóng rổ do ông phó tổng thống Mỹ dẫn đầu viếng thăm Trung Hoa, trong đó, có xảy ra ẩu đả giữa 2 nhóm vận động viên Mỹ Hoa, có lẽ vì Trung Hoa giật mình nhớ lại cái ngoại giao bóng bàn cách nay 42 năm để Mỹ bàn giao Đông Dương cho Trung Hoa cai trị cho đến hôm nay, thông qua Thông cáo Thượng Hải. Bóng bàn là đưa bóng ghi điểm, nhưng bóng rổ thì mỗi lần ghi điểm thì banh úp sọt.

Nhưng không hiểu tại sao, đã giật mình vì cái ngoại giao bóng rổ, nhưng cách đây 2 tháng Trung Hoa lại đồng thuận với Mỹ về việc tăng lệnh cấm vận đối với Bắc Hàn? Trong đó, có việc khóa tài khoản của những cá nhân và công ty có làm ăn với Bắc Hàn.

Có lẽ, chính cái đồng thuận của Trung Hoa với Mỹ này là cái cớ để chính quyền Bắc Hàn điên cuồng tuyên bố chiến tranh, hăm he Mỹ, Nhật Bản, Hàn Quốc, và kể cả các nhà ngoại giao quốc tế đang ở Bình Nhưỡng nên di tản trước khi mọi việc sẽ xảy ra.

Cũng có lẽ vì Bắc Hàn nổi trận lôi đình mà, đã giúp Mỹ và đồng minh Nhật, Hàn cùng nhau lập hàng rào tên lửa tầm trung quanh Trung Hoa, đến nỗi không cần bất cứ cái ký kết nhì nhằng gì, như cái vụ hàng rào tên lửa tầm trung ở Đông Âu, bị Nga phản đối.

Một công đôi việc, tự dưng lại thấy rõ vai trò ngoại giao bóng rổ của một cựu vận động viên bóng rổ to lớn hơn cả nhà ngoại giao trường lớp, có vai vế ở nhà nước Mỹ. Một lúc, Hoa Kỳ làm chia rẻ mối giao hảo gắn bó giữa Trung Hoa và Bắc Hàn từ 60 năm qua, mà Trung Hoa đã cung cấp cho Bắc Hàn từ hạt gạo, đến giọt dầu. Đã thế, hàng rào tên lửa bao quanh Trung Hoa lại phù hợp với Chiến lược Xuyên Thái Bình Dương - TPP: Trans-Pacific Stratergic Economic Partnership Agreement - của Mỹ đã đưa ra cách nay hơn 2 năm.

"Politics is the art of the possible" - Chính trị là nghệ thuật của sự có thể - câu nói nổi tiếng của cố thủ tướng Đức Otto Von Bismarck - đã được người Mỹ sử dụng rất thành công từ thế chiến thứ nhất đến nay, và nó đã giúp họ lên ngôi bá chủ toàn cầu từ sau đệ nhị thế chiến.

Năm 2011, cũng chỉ bằng thủ thuật chính trị với 2 bài phát biểu của ông Obama và bà Hilary Clinton ở Bắc Phi, thùng dầu của dân cùng khổ khu vực này bùng cháy, khi một cái chết của một anh thanh niên da màu bị chính quyền đánh đập, đã làm nên cuộc cách mạng hoa Nhài, thổi bay tất cả các nhà độc tài ở Bắc Phi và Trung Đông trong chớp mắt.

Thế nhưng, chính quyền Bắc Hàn đã tuyên bố sẽ phóng tên lửa vào ngày 10/4/2013, song cho đến bây giờ đã qua một ngày tình hình vẫn yên ắng, giá dầu hạ, giá vàng rơi, các nhà ngoại giao vẫn bình chân ở Bình Nhưỡng, dân lao động nước ngoài vẫn cần cù làm ăn ở Nam Hàn, chưa chịu di tản vì chiến tranh.

Có một câu chuyện truyền khẩu của dân Nam Hàn rằng, hễ cứ đến mùa thu hoạch lúa mì, Bắc Hàn thường rạch mặt ăn vạ để xin ăn người "anh em thù hận" Nam Hàn và thế giới, vì sợ dân chúng sẽ nổi cơn thịnh nộ do mất mùa, thiếu đói. Nên dân Nam Hàn chỉ coi lời hăm dọa của Bắc Hàn nhẹ tựa lông hồng.

Nhưng ở một thế khác, dân biết chuyện cho rằng, nếu chiến tranh xảy ra thì ngôi vị số một thế giới của Mỹ có thể sẽ không còn, sau sự sụp đổ tòa nhà WTC do al Qedae đánh sập đã là đòn chí mạng của Hoa Kỳ. Cho nên cuộc pháo kích vào đảo Yeonbyeong ngày 23/10/2010 Nam Hàn phải cố ngậm bồ hoàn làm ngọt, và tiếp tục viện trợ Bắc Hàn, vì người Mỹ không muốn chiến tranh để giải quyết Liên Triều. Mà vấn đề Liên Triều cần giải pháp như nước Đức thống nhất với cái giá khoảng 3.000 tỷ đô la Mỹ.

Trong toàn bối cảnh ấy, câu chuyện chiến tranh liên Triều là không thể xảy ra. Một tương lai hợp nhất liên Triều là có thể, nhưng ngày hợp nhất còn tính bằng thập niên. Vì qua câu chuyện này, nhà lãnh đạo trẻ Bắc Hàn - Kim Chính Ân - có thể sẽ có tinh thần cấp tiến hơn, để thay đổi hình thái kinh tế và chính trị Bắc Hàn, và ông cũng không quên lời căn dặn của cha mình: "Trung Hoa là bạn chí thân, nhưng cũng là kẻ đáng sợ nhất, đừng tin".

Asia Clinic, 16h38' ngày thứ Năm, 11/4/2013

Bài viết cùng tác giả:+ Những ngày cuối cùng của Gaddafi 

Bài đọc liên quan:

Bài viết gốc: The Ghost of North Korea

Bài viết của bà Yuriko Koike, cựu Bộ trưởng Bộ Quốc phòng và Cố vấn An ninh Quốc gia Nhật Bản, cựu chủ tịch Đảng Dân chủ Tự do của Nhật Bản, và hiện đang lãnh đạo phe đối lập trong Quốc Hội.

TOKYO - Lúc 7:39sáng ngày 13 tháng 4, giờ địa phương, Bắc Hàn đã bắn một tên lửa (mà nó được gọi là một vụ phóng vệ tinh) trong sự phản đối của gần như toàn bộ cộng đồng quốc tế. Trong một cách ngoan cố đó của Bắc Hàn, thế giới có cách của nó, bởi vì tên lửa đã phát nổ một phút sau khi cất cánh, mảnh vỡ của nó rơi vô hại xuống biển.

Bắc Hàn thường im lặng sau những lúc như vậy: "thất bại" không tồn tại trong từ điển chính trị của Bắc Hàn, do đó, thất bại này có thể không được báo cáo hoặc thảo luận. Phương tiện truyền thông của đất nướcnày thường xuyên che đậy bất kỳ những thất bại nào bằng những ca khúc thiết tha lòng yêu nước, ca ngợi khoa trương cho chế độ.

Nhưng lần này lại khác. Đằng sau những cảnh tượng ở Bắc Hàn thất bại. Trong những tuần tới, chúng ta có thể sẽ thấy một cuộc thanh trừng những người chịu trách nhiệmvề việc phóng tên lửa. Thật vậy, cuộc sống của các kỹ sư và nhà khoa học liên quan đến nhiệm vụ khởi động tên lửa có thể như mành treo chuông.

Hơn nữa, Bắc Hàn không thể phủ nhận sự thất bại này, bởi vì chế độ đã mời các phương tiện truyền thông quốc tế tham dự sự kiện - thậm chí cho phép các phóng viên nước ngoài vào phòng kiểm soát nhiệm vụ - để hợp pháp hóa nó như là một vụ phóng "vệ tinh" và không phải là một cuộc thử nghiệm vũ khí. "Thất bại" không thể che dấu được, do đó, nó đã nhanh chóng được thừa nhận.

Những gì đã được coi là một kỷ niệm ngày sinh lần thứ 70 của Kim Chính Nhật(1), ngày 15 tháng 4, và bắt đầu chế độ mới dưới sự lãnh đạo của người nối ngôi ông, đứa con trai út, Kim Chính Ân, kết thúc là một màn buồn thảm. Thường dân tại Bình Nhưỡng nói với truyền thông nước ngoài, như một cái máy rằng, "thành công được sinh ra từ sự thất bại lặp đi lặp lại".

Đó là một ý kiến cảm tính. Các vụ phóng tên lửa được cho là một di sản của Kim Chính Nhật, người nhiệt thành tin tưởng rằng sự tồn tại của Bắc Hàn cần phải phát triển vũ khí hạt nhân và sinh hóa. Vì vậy, các vụ phóng tên lửa không thành công có lẽ có nghĩa là nối lại thử nghiệm hạt nhân theo sau những thử nghiệm trong những năm 2006 và 2009, là không thể tránh khỏi.

Tuy nhiên, các nguyên tố phóng xạ, chẳng hạn như Krypton-85 hoặc Xenon-135, không được phát hiện trong bầu khí quyển sau những kiểm tra trước đó. Cũng như miền Bắc gọi tên lửa gần đây, một "vệ tinh", một vụ nổ dưới lòng đất gây ra bởi những chất nổ thông thường không thể được sử dụng như là một con bài mặc cả, trừ khi nó được gọi là một "thử nghiệm hạt nhân". Một cuộc thử nghiệm hạt nhân kế tiếp tương đương với 500-1.000 tấn thuốc nổ đã được đảm bảo bỡi Bắc Hàn có thể sẽ thực hiện sớm.

Việc ra mắt không thành công lần này cũng đánh dấu cho sự thất bại an ninh của Bắc Hàn, khi một chiến lược gia Hàn Quốc có được các đơn đặt hàng cuối cùng về di chúc của Kim Chính Nhật ở Bắc Hàn. Những chỉ thị trong di chúc này tầm thường đến mức được gọi chỉ là công việc của gia đình họ Kim. Di chúc chỉ ra rằng "các lời giáo huấn phải được thực hiện bởi Kim Kyong Hui" (em gái Kim Chính Nhật), "Kim Kyong Hui và Kim Chính Ân cần phải bảo bọc gia đình," và rằng "Kim Kyong Hui phải nắm lấy sự quản lý tất cả các tài sản hoàng tộc Kim trong và ngoài nước".

Phương tiện truyền thông nước ngoài thường tập trung vào vai trò của Kim KyongHui là vợ của người nắm quyền cai trị bên trong Bắc Hàn Jang SungTaek(2), nhưng, là em gái của Kim Chính Nhật, bà ta đã kiểm soát một cách chắc chắn trong quá trình thay đổi nhân sự Bắc Hàn kể từ cái chết của anh trai mình. Trong bảng thứ tự 232 thành viên của ban lễ tang của Kim Chính Nhật, bà đứng vị trí số 14, chồng của ở vị trí 19. luôn được xếp hạng cao hơn chồng trong những biên bản chính thức. Thật vậy, Jang Sung Taek được đưa vào hàng Tướng lĩnh là quyết định của .

Vấn đề là Kim Kyong Hui sức khỏe kém, do nhiều năm nghiện rượu. Hơn nữa, bà ta có tính khí thất thường và luôn tự nhận mình là nhân vật trung tâm, cho nên thậm chí Kim Chính Nhật cũng đã từng nghi ngờ và bắt giữ bà ta để kiểm tra. Do sức khỏe yếu kém của mình, không hiểu làm thế nào bà ta sẽ có thể tiếp tục tư vấn cho Kim Chính Ân, giữa một rừng các nhân viên quân sự trong những của thập niên 1970s và 1980s đã từng hỗ trợ triều đại trước. Kim Chính Ân cần cố vấn gần gũi với lứa tuổi của mình hơn, nhưng không có ai ở trong tay lúc này.

Những mối quan tâm đến triều vua hiện nay dường như là tối quan trọng cho chế độ. Đầu cơ đang gia tăng, ví dụ, cho dù Kim Sol Song(3) - con gái thứ hai của người vợ thứ ba của Kim Chính Nhật sẽ được chỉ định vai trò khi Kim Kyong Hui không còn có thể thực hiện nhiệm vụ của mình.

Trước khi qua đời, Kim Chính Nhật đã nhắc đi nhắc lại rằng, nên xây dựng ít nhất ba lò phản ứng hạt nhân. Ông cũng cảnh báo rằng Trung Hoa, mặc dù là đồng minh thân cận nhất của Bắc Hàn, nhưng cũng là nước đáng để thận trọng nhất. Bắc Hàn, ông nhấn mạnh, không cho phép tự bán mình cho Trung Hoasử dụng.

Khi Kim Nhật Thành ("Lãnh tụ Vĩ đại Đời đời") qua đời vào năm 1994, Kim Chính Nhật đã dựa vào lời dạy của cha mình để củng cố quyền lực của mình. Thật vậy, không có cách nào biết được là liệu ý tưởng và chính sách trong suốt triều đại của Kim Chính Nhật có thực sự là của Kim Nhật Thành hay không. Có lẽ "Mười nguyên tắc để thành lập hệ thống Một Tư Tưởng" của Kim Chính Nhật nên được xem như là một tài liệu chính thức có quy định hướng dẫn làm theo khi nào, ở đâu, và bỡi ai. Trong trường hợp đó, người kế thừa ông, con chim non Kim Chính Ân chưa đủ lông, có thể khẳng định được hướng đi để làm theo lời ông.

Bắc Hàn thường xuyên tấn công bằng quân sự vào cộng đồng quốc tế xung quanh. Nhưng lại chính Bắc Hàn tự đẩy mình xoay quanh bởi những lời huấn thị của một bóng ma, việc này lại thuận tiện để sử dụng bởi những người vẫn còn phụ trách ở Bình Nhưỡng. Liệu thế giới còn lại còn cho phép Bắc Hàn thời hạn bao lâu nữa để nó tự đẩy mình quanh một bóng ma?

@Project – Syndicate 2012

Ghi chú của người dịch:
1. Sinh nhật lần thứ 70 của Kim Chính Nhật: Đúng nó là ngày 16/02/2012 chứ không phải ngày 15/4/2012. Mà ngày 15/4/2012 là ngày sinh nhật thứ 100 của Kim Nhật Thành. Có lẽ tác giả và tòa soạn đã nhầm lẫn ở điểm này.

2. Jang Sung Taek: Em rễ của Kim Chính Nhật và là chồng của Kim Kyong Hui. Người nắm chức vụ phó chủ tịch ủy ban quốc phòng quốc gia Bắc Hàn, chỉ đứng sau Kim Chính Nhật và hiện chỉ đứng sau lãnh tụ trẻ 28 tuổi, Kim Chính Ấn.

3. Kim Sol Song: là người chị cùng cha khác mẹ của Kim Chính Ân. Theo như di chúc của Kim Chính Nhật để lại thì cô con gái này sẽ kế thừa vị trí quản lý tài sản của hoàng gia nhà họ Kim ở Bắc Hàn, khi bà em gái của Kim đệ nhị không còn khả năng kiểm soát tình hình. Song người con giá này của Kim Chính Nhật cũng chỉ mới xuất hiện hình ảnh trong đám tang của ông. Bắc Hàn là một xứ sở của những bí hiểm đến huyền thoại của loài người ở thế kỷ văn minh này.

BS Hồ Hải dịch – Asia Clinic – 7h35' Chúa Nhật, 22/4/2012