Hiển thị các bài đăng có nhãn lịch sử. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn lịch sử. Hiển thị tất cả bài đăng

"Không có ngược đãi sau 30/4" - phó giáo sư Vũ Quang Hiển.

Hôm nay nghe bài phỏng vấn của BBC với ông phó giáo sư Vũ Quang Hiển về chuyện chính quyền cộng sản Bắc Việt đã đối xử với nhân dân của Việt Nam Cộng Hòa sau ngày 30/4/1975 một cách láo toét, thì mới thấy hết chính sách tuyên truyền của chế độ công sản là bản sao của cựu bộ trưởng tuyên truyền Phát Xít Đức Joseph Goebbels:

"Chân lý là hàng ngàn lần nói láo" - Joseph Goebbels



Một thời người Đức Quốc Xã nói láo, và chính quyền của Hitler đã bị cả thế giới 2 phe tả hữu phải cùng nhau tiêu diệt.

Thế thì người cộng sản còn muốn nói láo đến bao giờ, khi những câu chuyện ở Trại Cổng Trời, và bao nhiêu trại huấn nhục cải tạo khắp các tỉnh thành với chữ K, Z, etc mang bí số như K1, K2, K3, K4... Kn, Z30-D, etc. Những con người đã bị tù đày, hãm hại cả chục năm, gia đình ly tán, bất hạnh. Sau đó buộc phải thả ra vì cả thế giới lên án chế độ cộng sản tàn độc, vô nhân tính. Họ đã được Hoa Kỳ thực hiện chính sách nhân đạo cho đi di tản theo diện HO - Humanitarian Organization (Tổ chức nhân đạo) - vẫn còn đó, thì ông phó giáo sư trả lời như thế nào với những câu: "Tôi nghĩ..." của ông?

Trại giam Cổng Trời từ năm 1959 và sau đó là 1976 dành cho các chính khách và nhân dân miền Nam Việt Nam sau 30/4/1975


Trại Cải-Tạo Hàm Tân Z30-D của CSVN & Cố Thiếu Tá Lê Hữu Cương vào năm 1984, và sau đó ông đã chết không rõ lý do, và chết ở đâu?

Năm 2001, tờ báo Orange County Register của Mỹ đăng một loạt bài với cái tên: "Camp Z30-D: The Survivors - Trại tù Z30-D: Những người còn sống sót" về trại tù cải tạo của cố Thiếu Tá Lê Hữu Cương ở Việt Nam. Kết quả tìm hiểu của tờ báo từ năm 1975 đến năm 2001 cho biết ước tính một triệu người bị giam giữ mà không có cáo buộc chính thức hay được xét xử, và 165.000 người chết. Có cả báo giấy còn lưu trữ ở đây. Vậy ông Hiển trả lời như thế nào về bằng chứng này?

Hơn 1 triệu người Việt phải bỏ đất nước ra đi từ 30/4/1975 đến 1990, mà trong cuộc nội chiến trước đó có thể chết vì bom đạn, họ vẫn không bỏ đất nước ra đi, là vì cái gọi là, "không có ngược đãi sau 30/4" của ông phó giáo sư Vũ Quang Hiển đấy chăng?

Saigon 1988 – Đón người thân “học tập cải tạo”(!) từ miền Bắc trở về tại ga Sàigòn
(Cựu Đại Tá Nguyễn Công Vĩnh – Cựu SVSQ/TVBQGVN/K5)

Ông phó giáo sư Vũ Quang Hiển là một nhà khoa học lịch sử của trường đại học quốc gia Hà Nội, nhưng khi ông trả lời phỏng vấn ông không đem chứng cứ lịch sử thật ra để trả lời, mà ông lập đi, lập lại nhóm từ: "Tôi nghĩ...". Tôi/anh/chị/ông/bà nghĩ là cụm từ cảm tính, chủ quan, phi khoa học, chứ không phải là cụm từ dành cho khoa học, khách quan và biện chứng ông Vũ Quang Hiển ạ. Thế thì ông trả lời dùm tôi nước mắt, và hình ảnh Ông Cựu Đại Tá Nguyễn Công Vĩnh – Cựu SVSQ/TVBQGVN/K5 sau 13 năm bị chính quyền Bắc Việt bỏ tù, và được thả ra năm 1988 như tấm hình đầu tóc bạc phơ này như thế nào?

Và người tù thế kỷ Nguyễn Hữu Cầu là chuyện gì đây ông Hiển?

Ngày 20/04/15 - PHÓNG SỰ TỪ VIỆT NAM: Tâm tình của người tù thế kỷ Nguyễn Hữu Cầu

Ông phó giáo sư Vũ Quang Hiển trả lời như thế nào về lịch sử thuyền nhân Việt Nam phải bỏ đất nước ra đi, rồi bị cướp biển, cá biển giết hại, đến bây giờ vẫn còn những nghĩa địa của họ ở khắp các quốc gia Đông Nam Á, đến nỗi trong tiếng Anh phải có thêm từ: Boat People - thuyền nhân vượt biển của Việt Nam - như phim tài liệu lịch sử sau đây:

Tị nạn Việt Nam - Bến bờ tự do

Lịch sử dân tộc Việt hơn 2600 năm, chiến tranh chiếm hơn một nửa thời gian, nhưng chưa bao giờ dân Việt bỏ nước ra đi, dù có ngàn năm đô hộ giặc Tàu, hay 100 năm đô hộ giặc Pháp, và 30 năm nội chiến từng ngày. Chỉ sau 30/4/1975, người Việt cộng sản cai trị dân Việt, mà dân Việt thà hy sinh mạng sống trên biển cả, trước cướp biển để ra đi là lý do gì, hỡi ông phó giáo sư Vũ Quang Hiển nghĩ? Ông có biết đây là một vết nhơ, nỗi nhục của dân tộc Việt suốt lịch sử dân tộc không bao giờ rửa sạch không, thưa ông Hiển?

Cho đến hôm nay, tháng tư đen của 40 năm sau ngày 30/4/1975 ấym vẫn có 50 người Việt phải vượt biển, bỏ nước ra đi, để người Úc phải trả về, không biết ông Hiển có thấy nhục không?

Ông Vũ Quang Hiễn nghĩ cảm tính rằng không có ngược đãi đối với dân miền Nam Việt Nam, nhưng bao nhiêu thế hệ thanh niên Việt Nam bị đuổi ra khỏi trường học, đẩy đi kinh tế mới nơi rừng sâu, nước độc với bút phê vào tấm lý lịch cá nhân là: "thành phần không hợp tác với cách mạng, không được đào tạo!", mà chính ngay người viết bài này là nhân chứng cụ thể?

Tôi cũng không hiểu sao với cách làm việc phi khoa học của ông Vũ Quang Hiển, mà ông lại lấy được học hàm phó giáo sư? Với cái học hàm ấy, ông sẽ còn phá nền giáo dục Việt Nam đến bao giờ nữa, khi nó đã tụt hậu từ 1-2 thế kỷ? Và những thế hệ được ông Hiển đào tạo sẽ là những con người hay con gì?

Là phó giáo sư ông nói láo trắng trợn, trơ trẽn, không còn liêm sĩ như thế này trước cộng đồng thế giới, không biết về nhà ông sẽ nói và dạy bảo gì với con cháu của ông, hả ông Vũ Quang Hiển?

Nếu đem bằng chứng khoa học khách quan ra để chứng minh ông phó giáo sư Vũ Quang Hiển nói láo, và làm khoa học lịch sử theo cảm tính, chủ quan không giá trị thì vô số bằng chứng, mà không thể đưa ra hết được. Nên tôi chỉ muốn nói với chính quyền cộng sản Việt Nam đương đại rằng, nhân chứng lịch sử bao thế hệ vẫn còn sống. Tài liệu lịch sử với thời đại thông tin toàn cầu vẫn còn lưu mãi đến khi nào trái đất còn sự sống rằng, chính quyền cộng sản Việt Nam đã đối xử tồi tệ với người dân Việt Nam như thế nào? thì đừng nói láo nữa. Khi nói láo trở trẽn thì công cuộc dân vận, địch vận của chính quyền cộng sản chỉ đi đến sụp đổ không lâu, vì mất lòng tin dân chúng.

Ông Hiển trả lời như thế nào về lời phê của ông Phói trưởng ban tuyển sinh thi đại học cho trường hợp người con có cha là Thiếu Tá Công Binh đang bị chính quyền cộng sản bắt đi học tập cải tạo, Xét không cho đi học trường Đại học như trên vào ngày 14/8/1979. Ngày này là có kết quả đậu đại học của các thí sinh hằng năm.

Nói láo nó đã là điều tai hại làm cho đất nước Việt sau 40 năm bị xâm lược bởi cộng sản đã tụt hậu xuống hàng thấp nhất khu vực Đông Nam Á, mà ông thủ tướng đương đại phải công nhận. Nói láo nó đã làm ra nhiều thế hệ Việt Nam là những con cừu không có tư duy, chưa đủ hay sao mà ông Vũ Quang Hiển còn tiếp tục làm sử công nói láo?

Mỗi lần ngày quốc nhục 30/4/1975 đến là mỗi lần những người đại diện cộng sản ở Việt Nam lại nói láo. Nói láo đã trở thành hành động phản động chống lại nhân dân và lịch sử đất nước, và nó cũng là mồ chôn chính những người cộng sản trong tương lai gần.

Tôi gọi ngày 30/4 là ngày quốc nhục bởi vì thoát khỏi nội chiến và thực dân Pháp, thì dân ta lại vào tay đế quốc cộng sản Liên Xô từ 1976 đến 1990, sau hiệp định Thành Đô 1990 thì dân và nước ta lại rơi vào tay đô hộ kiểu mới của Trung Cộng, mà lịch sử hôm nay đã quá rõ trên từng sự kiện chính trị, kinh tế và cả văn hóa.

Dân nâng thuyền cộng sản lên trong sóng gió, thì dân cũng là người lật thuyền cộng sản trong biển lặng bình yên. Hỡi bè lũ cộng sản phản động, đừng nói láo nữa.

Asia Clinic, 8h35' Chúa nhựt, 19/4/2015

Mấy hôm nay nhiều bạn gửi cho tôi bộ phim tài liệu dài 1h37' về "Những ngày cuối cùng của Nam Việt Nam" tối qua mình mới có thì giờ để xem. Được biết phim này là 1 trong 5 phim hay nhất đang được chọn đề cứ trao giải Oscar được trao vào ngày 23/02/2015 giờ Việt Nam sắp tới, về thể loại phim tài liệu.

Xem phim mà nước mắt cứ lăn tròn. 40 năm những ký ức cứ trào về bất tận. Một thời được sống và được mưu cầu hạnh phúc đúng nghĩa làm người.


Đau nhất là khi đọc bức thư của ông cố tổng thống Mỹ, Richard Nixon gửi cho ông cố tổng thống Việt Nam Cộng Hòa, Nguyễn Văn Thiệu có đoạn kết của lá thư, để nhằm thuyết phục chính phủ Việt Nam Cộng Hòa ngồi vào bàn đàm phán ký kết hiệp định Paris 1973 như sau: 

"Shoud you decide, as I trust you will, to go with us, you have my assurance of continued assistance in the post-settlement period and that We will respond with full force should the settlement be violated by North Vietnam. So once more I conclude with an appeal to you to close ranks with us." - Ông nên quyết định, như những gì tôi tin tưởng, là ông sẽ cùng với tôi đi trên một con đường, mà nơi ấy ông có sự bảo đảm của tôi về sự hỗ trợ thời kỳ sau hiệp định và chúng tôi sẽ đáp trả bằng tất cả sức mạnh quân sự của Hoa Kỳ nếu Bắc Việt vi phạm hiệp định Paris.Vì vậy, một lần nữa, tôi kêu gọi ông hãy sát cánh với chúng tôi." 


Thư của ông Richard Nixon gửi cho ông Nguyễn Văn Thiệu

Lời hứa ấy của ông cố tổng thống Richard Nixon đã chỉ là lời hứa hảo, mà chính quyền Nam Việt Nam đã không tin, nhưng trong lúc đơn thân độc mã, buộc Nam Việt Nam, một lần nữa phải ký vào lần thứ hai một hiệp định mà biết chắc rằng, Bắc Việt sẽ vi phạm nó, như đã từng vi phạm vào hiệp định Geneve 1954! 

Tình hình thế giới và trong nước Việt hôm nay đang làm tôi nhớ lại tình hình năm 1974, khi Trung Hoa xâm lược Hoàng Sa của Việt Nam Cộng Hòa đang đơn độc sau hiệp định Paris. Và tình hình này cũng không khác với năm 1988, khi Trung Hoa lấn chiếm 7 đảo bãi đá ngầm ở Trường Sa từ Việt Nam Cộng Sản. Nước Việt, trong lúc Liên Xô đang đóng quân tại cảng Cam Ranh, và tàu chiến ngoài biển Đông, nhưng không cứu giúp đồng minh Việt Nam. Việt Nam đang trở lại một thời kỳ đơn thân độc mã khác sau khi vĩ tuyến 17 bị xóa 40 năm. 

Trung Hoa thì rình rập, lừa nước đục thả câu để xâm chiến bờ cõi, hải phận nước Việt, mặc dù Trung Hoa là đồng minh chiến lược của Việt Nam. 

Việt Nam và Hoa Kỳ thì chưa đủ sự xác tín sau 20 năm bình thường hóa quan hệ, vì những gì lịch sử đã để lại, sau 2 lần bội ước ở hiệp định Geneve 1954 và Paris 1973 của người cộng sản. 

Nước Nga có quan hệ đồng minh chiến lược với Việt Nam thì đang trong cơn khốn đốn về kinh tế, và không đủ sức để giữ được những gì có được ngay tại nước Nga, thì làm sao giúp được gì cho Việt Nam, một khi Trung Hoa lấn chiếm lãnh thổ và biển đảo của nước Việt?

Nước mắt người Việt yêu nước cứ chảy dài, nhưng số phận dân tộc và nước Việt cứ mãi như quá khứ ngàn năm nô lệ dưới gót giày của Trung Hoa - một nàng Kiều muôn thuở.

Asia Clinic, 8h17' ngày thứ Hai, 09/02/2015
Nước mắt chính trị gia sau khi giết oan hàng triệu người trong Cải cách ruộng đất từ 1953 đến 1957 - làm tay sai theo lệnh của ngoại bang - tại Miền Bắc Việt Nam

Năm nay ngày Cách mạng Tháng Tám hầu như không ai quan tâm, từ chính quyền đến người dân. Điều này cho thấy đã đến lúc không còn ai tin vào ngày này là ngày cách mạng. Vì cách mạng là thay cũ, đổi mới, với cái mới tốt đẹp hơn. Nhưng từ ngày 19/8/1945 đến nay đất nước và người dân Việt ngày càng mất gốc từ văn hóa đến kinh tế. Nên tôi xin lưu lại 3 clip điển hình này để cho mai hậu về lịch sử thật Việt Nam từ ngày có cuộc cướp chính quyền của Việt Minh - 19/8/1945.

Cải cách ruộng đất ở miền Bắc từ 1953 đến 1957 không khác Cải tạo công thương nghiệp ở miền Nam vào cuối thập niên 1970, sau khi Bắc Việt thôn tính miền Nam vào ngày 30/4/1975. Nó là những đòn đánh mà cộng sản Việt Nam làm tay sai theo lệnh của Liên Xô và Trung Cộng để cho quyền lợi của 1 nhóm người Việt làm tay sai cộng sản quốc tế.

Đánh Nhân văn Giai phẩm là cú đánh cuối cùng của chế độ cộng sản Bắc Việt nhằm triệt hạ cuối cùng từ kinh tế sang văn hóa và chính trị của tay sai cộng sản Việt Nam phải làm theo lệnh của Liên Xô và Trung Cộng nhằm thực hiện nhiệm vụ quốc tế cộng sản giao phó.

Bộ phim "Chúng tôi muốn sống" là bộ phim lịch sử có thực của chế độ cộng sản Bắc Việt. Nó mô tả đầy đủ sự độc ác, và tội ác của cộng sản ở Việt Nam với nhân dân và tổ quốc, để hôm nay Việt Nam đang dần trở thành nô lệ cho Trung Cộng.


Võ Nguyên Giáp với cầu vai 2 bên là cờ Liên Xô và cờ Trung Cộng do họa sĩ Chóe - Nguyễn Hải Chí - vẽ đăng trên báo Sài Gòn trước năm 1972 ở miền Nam Việt Nam. Điều này rất đúng khi ông cựu bộ trưởng ngoại giao cộng sản ở Việt Nam nhắc lại câu nói của ông Lê Duẩn: "Chúng ta đánh VNCH là đánh cho cả Liên Xô và Trung Quốc". Sự thật lịch sử phơi bày ai là tay sai ngoại bang, để hôm nay đất nước rơi vào vòng nô lệ Trung Hoa.

Có lẽ, không cần phải nói nhiều, mà chỉ cần bỏ ra 2 giờ đồng hồ để xem phim là đủ.

Asia Clinic, 16h12' ngày thứ Ba, 20/8/2014


Bài đọc liên quan:

Vào tháng Sáu năm nay tôi viết loạt 3 bài Thoát Trung Luận. Trong đó, ở bài Một, tôi đề cập đến địa chính trị, lịch sử, cơ hội để Thoát Trung. Điểm lại tình hình hiện nay, trong lịch sử từ 1950 đến nay chưa bao giờ Việt Nam có được điều kiện để thoát được Trung Hoa như hiện nay, vì nhiều lý do.

Điều kiện cần để thoát Trung Hoa

Đầu tiên là đảng cộng sản Trung Hoa đang thoái trào vì cách cai trị kiểu phong kiến tập quyền của nó. Từ đó dẫn đến nhà cầm quyền Trung Hoa hiện nay là một hệ thống tham nhũng, tàn ác hơn cả súc vật.

Mặc dù Tập Cận Bình đang cố gắng vùng vẫy để củng cố hệ thống chính quyền cộng sản Trung Hoa, nhưng ông ta không thể nào rửa sạch hết vết nhơ mà cộng sản đã làm vấy bẩn chính quyền độc tài này. Khắp nơi, trong dân chúng từ Tây Tạng, đến Nội Mông, Tân Cương những tổ chức xã hội, và Hồi giáo cực đoan đang quấy phá, thậm chí đến việc cảm tử để đòi quyền độc lập, mặc dù chính quyền của Tập ra sức tàn sát nhân dân. Đó là chưa nói kinh tế Trung Hoa đang dính vào nợ xấu, và phần ăn chia không còn nữa cho sai nha cộng sản, sẽ là quả bom nổ tung cộng sản Trung Hoa bất kỳ lúc nào.

Việc Tập đả hổ để cứu đảng ăn chia sẽ là điều kiện tốt phá vỡ 2 cái phàm là của Mao. Nó có nghĩa là, sự đoàn kết của cộng sản Trung Hoa nhờ việc thông qua bất kỳ đảng viên cộng sản nào cũng có phần ăn để giữ vững sự đoàn kết trong đảng, như gìn giữ con ngươi của chính con mắt của người cộng sản, sẽ bị xâm phạm. Lúc đó, có thể sẽ là một cuộc chia rẻ lớn trong nội tình Trung Hoa.

Hàng chục ngàn người biểu tình ủng hộ cuộc bỏ phiếu cho người đứng đầu ở Hồng Kông hôm 17/8/2014 - Ảnh của Credit Alex Hofford/European Pressphoto Agency

Lá cờ đầu của việc đòi tách ra khỏi Trung Cộng là Hồng Kông - một quốc gia 2 chế độ theo mô hình của Đặng Tiểu Bình đã vạch ra - để tiếp nhận Hồng Kông từ Anh Quốc vào năm 1997. Nhưng sau 17 năm cầm quyền, Trung Cộng đang siết dần nền dân chủ đã hình thành 100 năm của Hồng Kông. Đây sẽ là nơi nổ phát pháo cho một Trung Cộng lập lại lịch sử cuối đời nhà Thanh - chia 5 xẻ 7. Hôm 17/8/2014 vừa qua Tập sợ Hồng Kông tách ra khỏi Trung Hoa lục địa, nên cho cả chục ngàn dư luận viên đi biểu tình ủng hộ chính phủ cộng sản tại Hồng Kông.

Khi Trung Cộng bị chia 5 xẻ 7 thì không có cơ hội nào tốt hơn để Việt Nam thoát Trung Cộng như nhà Nguyễn đã vững bền suốt từ 1802 đến 1945 ở Việt Nam.

Thanh niên tiến bộ ở Hồng Kông đang muốn Hồng Kông thoát khỏi con đường cộng sản hóa theo kiểu Trung Cộng - một quốc gia hai chế độ.

Điều kiện đủ để thoát Trung Hoa

Nhưng việc Trung Hoa bị chia 5 xẻ 7 chỉ là điều kiện cần để cho Việt Nam thoát Trung Hoa. Điều kiện đủ để Việt Nam thoát Trung Hoa là, Việt Nam phải thoát khỏi cộng sản cầm quyền. 

Nhìn lại lịch sử từ 1944 đến 2014, Việt Nam luôn lệ thuộc Trung Hoa mà không thể thoát được cũng vì Bắc Việt đã làm tay sai cộng sản Trung Hoa sau khi Trung Hoa bị Mao lấy từ Tưởng Giới Thạch. Nếu không có ngày 01/10/1949 thì chắc chắn cộng sản sẽ không có mặt trên đất Việt Nam cho đến nay, và nhấm chìm dân tộc vào vòng nô lệ Trung Hoa mới.

Lịch sử đã chứng tỏ cộng sản Việt Nam làm tay sai cho Liên Xô và Trung cộng.

Muốn thoát cộng sản, thì ngay từ bây giờ, những người mang danh cộng sản, nhưng thực chất là những kẻ ăn chia trên quốc gia dân tộc phải ý thức được rằng, nhân dân Việt Nam luôn bao dung và tha thứ lỗi lầm làm tay sai Trung Hoa từ 70 năm qua của cộng sản.

Gần đây, một số sự kiện cộng sản Trung Hoa và Việt Nam dựng lên chuyện giàn khoa 981 trên biển Đông, tương kế, tự kế Trung Hoa lấn chiến và xây sân bay trên đảo Gạc Ma để kiểm soát toàn bộ biển Đông, là một giọt nước làm tràn ly cho sự rạn nứt của 2 quốc gia cộng sản láng giềng. Bên cạnh đó, khủng hoảng kinh tế Việt Nam do chế độ phong kiến tập quyền giả danh cộng sản gây ra là, ván cờ bắt buộc chính quyền Việt Nam phải thay đổi, nếu muốn còn nắm ghế ăn chia.

Những người nhân danh cộng sản ở Việt Nam đã và đang chạy đua thời gian để làm lành với kẻ thù số 1 - Hoa Kỳ. Nhưng bên cạnh đó, sự mất đoàn kết của nội bộ cộng sản ở Việt Nam cũng không kém phần sinh tử từ Hội nghị trung ương 6 khóa XI đến nay.

Những chuyến ngoại giao con thoi gần đây của Việt Nam và Hoa Kỳ là dấu hiệu chính quyền cộng sản ở Việt Nam đang đi từng bước để thoát khỏi Trung Hoa. Nhưng không thể thoát Trung Hoa nếu chính quyền Việt Nam không thoát khỏi chế độ cộng sản giả danh kiểu phong kiến tập quyền của Trung Hoa, được cộng sản ở Việt Nam sao chép về như hiện nay. Vì ở cả Trung Hoa và Việt Nam hiện nay không có người cộng sản, và không có chủ nghĩa cộng sản, mà chỉ là giả danh cộng sản của những kẻ cơ hội tồn tại đã một phần tư thế kỷ qua.

Làm gì Việt Nam đi lên?

Ai cũng có thể thấy, cách duy nhất để thoát Trung Hoa là bằng mọi giá, mọi phương pháp để cho nội bộ Trung Hoa mất đoàn kết, và biến Trung Hoa bị chia 5 xẻ 7.

Thoát Trung Hoa rồi, Việt Nam phải thoát khỏi chế độ phong kiến tập quyền giả danh cộng sản, để xây dựng một xã hội công bằng, văn minh.

Sẽ vô cùng khó khăn, và có lẽ sẽ không thoát kiếp nô lệ Trung Hoa, nếu những người cộng sản Việt Nam hiện nay vẫn còn tư duy như ông Trần Nhật Quang trong clip này

Nếu không có 2 điều kiện trên, thì Việt Nam sẽ mãi đắm chìm trong kiếp nhược tiểu. Nhưng để làm được điều này, ở Việt Nam phải có một Than Shwe và một Thein Sein hun đúc ở trong một nhân vật đang nắm quyền trong hệ thống cộng sản ở Việt Nam, và chắc chắn Việt Nam sẽ đi chậm hơn Miến Điện 20 năm, thì mới không đổ máu.

Chính trị là nghệ thuật của sự có thể, ai sẽ là người có thể làm được điều này trong vòng 10 năm tới, nếu không, nước Việt sẽ không còn cơ hội ngóc đầu.

Asia Clinic, 17h45' ngày thứ Hai, 18/8/2014
Sau cái gọi là "thắng lợi" tại Hiệp Định Paris ngày 27/01/1973, thì, ngày 19 Tháng 11 năm 1973, Mao Trạch Đông đã tiếp Chủ tịch Mặt trận Giải phóng Miền Nam Việt Nam Nguyễn Hữu Thọ và bà Nguyễn Thị Bình Bộ trưởng ngoại giao của Mặt Trận Giải phóng Miền Nam Việt Nam tại Văn phòng Trung ương đảng cộng sản Trung Cộng, để ăn mừng việc tay sai của Mao đã hoàn thành nhiệm vụ được giao! (Hình của Science Human)
Bài đọc liên quan:

Còn một ngày nữa là kỷ niệm 60 năm Hiệp Định Genève lịch sử - 20/7/1954 - 20/7/2014 - cũng cần lược qua một số điểm lịch sử thực cho thế hệ trẻ tương lai có cái nhìn chân thực. Lược sử lại để hiểu vì sao hôm nay đất nước chúng ta đang trong cái thế, như thế Tề Thiên Đại Thánh, tài giỏi, đau thương, nhục nhằn, bi kịch vì mắc phải cái vòng kim cô tròng vào đầu, nên đành chịu thế nhược tiểu. Lược lại sử thật để rút ra bài học xương máu cho hiện tại và tương lai.

Nhưng nếu ngắt lịch sử chỉ 60 năm từ 1954 đến 2014, mà không lùi thêm 10 năm, từ 1944 đến 2014, thì sẽ không có cái nhìn có đầu, có đủa, khách quan, trung thực, và cũng không nhìn được hết thiên thời, địa lợi, và nhân hòa của dân tộc Việt, để có hôm nay, Trung Cộng thực hiện chiến sách vết dầu loang.

Không hiểu và yêu đúng lịch sử thật, ắt sẽ không có lòng yêu nước đúng đắn. Vì thế bài viết này phải có cái tựa 70 năm lược sử Việt là vậy.

Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân với nhiệm vụ chính trị hơn là quân sự

Ngày 22 Tháng 12 Năm 1944 cụ Hồ thành lập Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân, và giao cho cụ Võ Nguyên Giáp phụ trách, nhờ vào sự tài trợ của Hoa Kỳ với đội tình báo SS, tiền thân của CIA ngày nay cùng 200 ngàn đô la Mỹ. Cũng trong ngày ấy, tại khu rừng thuộc huyện Nguyên Bình (Cao Bằng), Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân đã chính thức làm lễ thành lập gồm 3 tiểu đội, với 34 chiến sĩ được chọn lọc từ những chiến sĩ du kích Cao - Bắc - Lạng do Võ Nguyên Giáp trực tiếp chỉ huy. Đây là đơn vị chủ lực đầu tiên của lực lượng vũ trang cách mạng và là tiền thân của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Nhưng đến ngày 02/9/1945, chỉ 8 tháng 10 ngày sau khi thành lập, thì cụ Hồ tổ chức cướp chính quyền của vua Bảo Đại, với chính phủ Ông Trần Trọng Kim để tuyên bố độc lập, chỉ bằng cuộc nổi dậy của nông dân, mà hoàn toàn không có đủ lực lượng quân đội, nên không có chuyện đổ máu, mà chỉ bắt đầu bằng việc phá kho thóc, và cướp diễn đàn của chính phủ Trần Trọng Kim tại Hà Nội.

Đứng về mặt thiên thời, thì lúc này chiến tranh thế giới II kết thúc, phe Phát Xít Đức, Ý, Nhật thất bại. Nhật đang hất cẳng Pháp ở Đông Dương, nhưng bị thua trận. Pháp suy sụp sau chiến tranh thế giới II. Thời cơ đến. Lòng dân một hướng dưới sự kêu gọi của cụ Hồ, lại thêm một trận chết đói 3 triệu dân, nên nhân hòa không lúc nào bằng. Địa lợi là, lúc này bên Trung Hoa, cuộc cách mạng xã hội do Tôn Trung Sơn phát động xóa bỏ nền quân chủ phong kiến, lập nên nền Cộng Hòa cũng đang trên con đường thành công.

Hòa hợp hòa giả dân tộc chỉ là mưu lược để làm nhiệm vụ Quốc tế Cộng sản giao phó

Nhưng, sau khi cướp chính quyền, phe đồng minh thân Hoa Kỳ đã phát hiện ra cụ Hồ là người của Quốc Tế 3 cộng sản, chỉ làm nhiệm vụ cho Quốc tế cộng sản qua lời tự thuật của Linh mục Cao Văn Luận - Bên giòng lịch sử. Nên, ngày 11/11/1945, cụ Hồ lập tức tuyên bố giải tán đảng cộng sản, nhưng thực tế là, rút lui vào hoạt động bí mật. Sau đó, tương kế tựu kế với cái gọi là hòa hợp hòa giải dân tộc, đa nguyên, đa đảng giả hiệu, kêu gọi thành lập chính phủ liên hiệp đa đảng phái với những Việt Nam Quốc Dân Đảng, Đại Việt Quốc Dân Đảng, v.v... đi đến tổng tuyển cử vào ngày 06/01/1946, và thành lập quốc hội, để ngày 02/3/1946 họp, và đề cử cụ Hồ làm chú tịch nước Việt nam Dân Chủ Cộng Hòa.

Cho đến nay, nước Việt trong 70 năm qua đã có 5 lần hiến pháp - 1946, 1959, 1980, 1992 và 2013 - nhưng càng về sau hiến pháp nước Việt càng làm mất quyền công dân, và quyền hành của đảng cộng sản cầm quyền ăn chia càng to lớn. Hiến pháp 1946 ra đời phục vụ tốt nhất cho vì dân, do dân, và của dân. Nhưng hiến pháp 1946 chưa bao giờ được tôn trọng. Người ta nói, hiến pháp 1946 đã chết, và vô giá trị ngay khi Cải cách ruộng đất, Đấu tố tư bản tư doanh, và Nhân văn Giai Phẩm ở miền Bắc từ 1953 đến 1957. Nhưng thực chất, hiến pháp này đã chết ngay năm 1946, sau khi cụ Hồ ký Hiệp định Sơ bộ ngày 06/3/1946, rồi cụ lên đường sang Pháp để đàm phán vào ngày 31/5/1946, là ngày mà hiến pháp 1946 bị tử hình! Vì sau khi cụ Hồ sang Pháp, ở nhà, bộ nội vụ dưới sự chỉ đạo của cụ Võ Nguyên Giáp đã làm nên vụ án Phố Ôn Như Hầu tiêu diệt hầu hết các thành viên đảng phái ngoài đảng cộng sản trong quốc hội 1946. Và khi cụ Hồ quay về, và bắt đầu kêu gọi toàn quốc kháng chiến - do Pháp chỉ muốn chiến - vào 03/11/1946, thì quốc hội của nước VNDCCH chỉ còn các thành viên của đảng cộng sản nắm quyền hành. 

Loạt phim giả sử vụ án Phố Ôn Như hầu năm 1946 đo đài truyền hình công an Việt nam làm lại

Qua đó, chúng ta thấy về bản lĩnh, và thủ đoạn chính trị thời loạn, những ngày đầu, tay không tất sắt, cụ Hồ đã tỏ ra ra một chính khách tài năng, và sắp đặt mọi việc quá kỳ tài, không ai có thể chối cãi được.

Nhưng cũng vì thế mà, sau khi tuyên bố toàn quốc kháng chiến, buộc lòng cụ Hồ phải rút lui lên rừng để làm cuộc trường kỳ kháng chiến, chờ thời cơ chín muồi trở lại, chứ không thể nắm được giang sơn. Vì người Pháp đã trở lại dưới sự hỗ trợ của Hoa Kỳ, và Hoa Kỳ đã nhìn thấy cụ Hồ là người của cộng sản làm nhiệm vụ bành trướng bản đồ chủ nghĩa cộng sản xuống Đông Nam Á, và cả Úc Châu. Nên Hoa Kỳ cắt viện trợ cho cụ Hồ, nhảy vào Đông Dương, hỗ trợ và chuẩn bị thay chân Pháp, nhằm chặn đứng làn sóng cộng sản tràn ngập Đông nam Á.

Cụ Hồ phải rút lên rừng để bảo tồn lực lượng, chờ thời cơ, và gầy dựng lực lượng vì quân đội của VNDCCH hoàn toàn chưa có. Nên cụ Hồ đang chờ đợi từ sự giúp đỡ của Liên Xô. Nhưng, lúc này, con đường viện trợ của Liên Xô phải đi ngang qua Trung Hoa, vì thế, từ cuối năm 1946 đến cuối năm 1949, hầu như là thời gian khó khăn nhất của đảng cộng sản do cụ Hồ lãnh đạo. Những tưởng, rừng núi phía Bắc sẽ là nơi cụ Hồ sống những ngày còn lại khi tuổi đã lục tuần - 1890 - 1949. Vì với chiến dịch Việt Bắc Thu Đông 1947, cụ Hồ hiểu mình không đủ sức đương đầu với Pháp.

Thời cơ và thành công của đảng cộng sản ở Việt nam

Nhưng trời bất dung nước Việt, ngày 01/10/1949, Mao Trạch Đông hốt trọn cơ đồ của Tưởng Giới Thạch, và tuyên bố, thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Sự kiện này như cơ hội hùm thêm cánh cho cụ Hồ. Với quá khứ là thiếu tá Bác Lộ Quân với cái tên Hồ Quang của đội quân của Mao, cụ Hồ trở thành một nhà ngoại giao đại tài để có sức người, sức của, quân trang, quân dụng viện trợ từ Trung Cộng của Mao để làm nên cuộc thử lửa, Chiến dịch Biên giới Cao Bắc Lạng vào Ngày 07 Tháng 7 Năm 1950.

Thắng lợi của Chiến dịch Biên Giới, cụ Hồ hiểu rằng, thời cơ đã tới, và cuộc chiến Điện Biên Phủ kháng Pháp bắt đầu từ thời điểm này, dưới sự hỗ trợ của Trung Cộng, và cả Liên Xô, nhờ vào thời kỳ 1928 - 1933 cụ đã từng là thành viên của Quốc tế Cộng sản tại đây, cụ đã được đào tạo tại trường Chính trị Phương Đông.

Nhân hòa đã có, vì không chết bom đạn thì cũng chết đói đối với người nghèo. Còn đối với trí thức và nhà giàu, đang hừng hực khí thế thoát vòng nô lệ giặc Pháp 100 năm đô hộ. Cùng sự ủng hộ tuyệt đối của Trung Cộng và Liên Xô, địa lợi hơn hẵn Hoa Kỳ và Pháp. Thiên thời Trung Hoa của Tôn Dật Tiên trở thành Trung Cộng của Mao, là đồng minh cộng sản, thì còn gì hơn. Và cái gì đến đã đến, thắng lợi tại Điện Biên Phủ vào ngày 07/5/1954, thì 75 ngày sau, Hiệp Định Genève được ký kết, dưới sự ủng hộ của Mao, và Liên Xô, một nửa giang sơn nước Việt về tay cộng sản, nếu chưa nói là lệ thuộc Trung Cộng để tiếp tục làm nhiệm vụ quốc tế cộng sản bằng xương máu dân tộc Việt qua lời của cụ Lê Duẩn nói với cụ Nguyễn Mạnh Cầm: "Chúng ta đánh Mỹ là đánh cho cả Liên Xô và Trung Quốc!".

Phần lịch sử từ 1954 đến 1975 là 20 năm nồi da nấu thịt của người Việt, mà miền Nam Việt nam chỉ lo phòng thủ và xây dựng kinh tế. Miền Bắc cộng sản đã cài cắm người vào tận nách của Việt nam Cộng Hòa với những Vũ Ngọc Nhạ, Phạm Xuân Ẩn, Nguyễn Thành Trung, v.v... không sao kể hết. Nhưng chúng ta hãy điểm qua một số vấn đề sau để thấy vì sao hôm nay đất nước ta phải chịu khiếp nhược trước Trung Cộng, và chính quyền cộng sản không nương tay với đồng bào, xem đồng bào là kẻ thù địch, như báo chí, truyền thông vẫn ra rả suốt ngày trong 70 năm qua.

Những lý do miền Bắc thành công trong việc xâm lược miền Nam, và Việt nam vào thời kỳ Bắc thuộc mới


Chúa vào Nam, con cũng vào Nam. Một dấu hỏi lớn là, ai đã tạo ra phong trào này, tới nay lịch sử chưa làm rõ.

Thứ nhất là, khi Hiệp định Gioneve ký kết, Bắc Việt đã cài cắm người ở lại miền Nam tự do, dân chủ. Đồng thời, với phong trào "Chúa vào Nam, con chiên cũng vào Nam" - mà cho đến nay lịch sử chưa xác minh được bên nào đã đưa ra, Bắc cộng hay Việt Nam cộng hòa? Miền bắc đã cài cắm những người theo Thiên Chúa giáo nhưng là người cộng sản đã di cư từ Bắc vào nam trong phong trào "Chúa vào Nam..." này, vào đến Dinh Tổng Thống của Việt Nam Cộng hòa. Nên mọi đường lối, bí mật của VNCH hầu như được bày ra cho miền Bắc rõ, như rõ con bài tẩy của ván bài xì tố. Và chính Bắc Việt đã phá vỡ Hiệp Định Genève để xâm lược miền Nam theo lệnh của Quốc tế cộng sản giao phó.

Trong khi đó, ngoài cụ Diệm ra, hầu hết các tướng lĩnh VNCH đều xuất thân từ phong trào Việt Minh của cụ Hồ, họ bỏ hàng ngũ của cụ Hồ đi theo Chính nghĩa Quốc gia - kể cả cụ Thiệu! Và trong số đó, không thiếu những thành phần làm gián điệp cho Bắc Việt.

Thứ hai là, khi nhìn thấy việc Mỹ sẽ vào miền Nam, và lật đổ cụ Diệm - một chí sĩ yêu nước đúng nghĩa với việc xây dựng một nước Việt tự lực, tự cường - thì cụ Hồ cho thành lập một chi nhánh của đảng cộng sản ở miền nam vào năm 1960: Mặt trận Giải phóng miền Nam Việt Nam - MTGPMNVN. Nhiệm vụ của MTGPMNVN là 3 mũi giáp công, tuyên truyền dân vận, địch vận, khủng bố, và chiến tranh du kích bám thắt lưng địch mà đánh, vừa đánh vừa đàm phán.

Cái bắt tay chiến thắng của Bắc Việt và Hoa Kỳ thông qua 2 ông cùng chia đôi giải Nobel Hòa Bình năm 1973 - Lê Đức Thọ và Henry Kissinger - nhưng là cái kết thúc của tổ chức MTGPMNVN và VNCH, và là lúc dân tộc Việt bắt đầu thời kỳ Bắc thuộc lần thứ 18!

Phải nói thành công của Bắc Việt vào ngày Hiệp định Paris - 27/01/1973 - ký kết và xâm lược miền nam thì công lớn hơn 50% là do MTGPMNVN làm tốt nhiệm vụ của mình khi miền Bắc giao phó. MTGPMNVN vừa như một chính phủ thứ 3, nhưng đứng về phía Bắc Việt trong cuộc đấu thầu với VNCH ở miền Nam trong gói thầu ở Hiệp định Paris. Ai cũng rõ, hai đánh một, không chột cũng què.

MTGPMNVN còn phá nát đạo Phật dưới một chiến lược vô đạo của Bắc Việt, bằng những thầy tu giả danh để hoạt động. Nền văn hóa Việt hôm nay vô đạo và phi nhân tính, một phần rất lớn là "công lao" của tổ chức này.

MTGPMNVN xúi giục, dụ dỗ con nít sinh viên, thầy tu miền Nam Việt Nam xuống đường chống chính quyền, gây chia rẽ sự đoàn kết chính quyền VNCH, và gây Quỹ về nhân lực, vật lực cho đội quân chủ lực miền Bắc vào Nam.

Hòa thượng Thích Quảng Đức tự thiêu tại Sài Gòn phản đối chính quyền cụ Diệm vẫn còn là một nghi án là có phải tự thiêu thực sự, hay bị cho thuốc ngủ trước tự thiêu?

MTGPMNVN còn làm một nhiệm vụ rất hiệu quả là, các nhóm biệt động thành như những bậc thầy của Hồi giáo cực đoan bây giờ, như phong trào Hamas, al Qedea, Taliban đang hoành hành khắp mới trên thấ giới. Họ đánh bom khách sạn, vũ trường, rạp cinema khi có những lãnh đạo trung cao của VNCH đi xem, hoặc ủy lạo. Họ khủng bố những thương gia VNCH phải đóng góp cho cách mạng, nếu không đóng góp sẽ bị bỏ bao bố thả sông hoặc bắt đi biệt tích...

Trong khi đó, ở miền Bắc, Liên Xô và Trung Cộng tài trợ cà người lẫn của, nhưng cả thế giới không hay biết, nhờ vào một chế độ bao cấp tem phiếu về kinh tế, hộ khẩu về chính trị. nên cả thế giới đã hiểu nhầm miền bắc là chính nghĩa, miền nam là phi nghĩa, vì Mỹ đả công khai nhảy vào miền Nam. Thậm chí đến cô đào Jane Fonda. Ngày 2-11-1965, tại Washington, ngay trước cửa tòa nhà làm việc của Bộ Quốc phòng Mỹ, một sự kiện đã gây xúc động hàng triệu trái tim người Mỹ, và toàn thế giới. Ấy là khi anh Norman Morrison, 31 tuổi, tự thiêu phản đối chiến tranh Việt Nam, khi con gái của anh Emily chỉ 18 tháng tuổi. cũng chỉ vì ngây thơ chính trị, và nghe lời nói láo của cộng sản, để phản đối Mỹ làm đồng minh của VNCH.

Bảng tin The Sun đưa tin trang nhất cuộc tự thiêu của Norman Morrison

Hai lần đảng cộng sản Bắc Việt phá bỏ hiệp định đình chiến - Genève 1954 chia đôi đất nước, và Paris 1973 để 2 bên tự dựng xây theo con đường của riêng mình. Lần đầu đất nước Việt mất một nửa về tay Trung Cộng Lần thứ 2, cả nước Việt nằm trọn trong tay Trung Cộng. Và bây giờ chiếc thòng lọng dần siết họng cả dân tộc, khi Trung Cộng đang tiến chiếm biển Đông bằng những giàn khoan dầu án ngữ mặt tiền ra thế giới của Việt Nam. Về đối nội, đảng cộng sản chưa bao giờ thực hiện lời hứa với dân. Về đối ngoại, đảng cầm quyền luôn thực thi đường lối Bắc thuộc do Trung Cộng vạch ra, công hàm 1958 về biển, mất Hoàng Sa 1974, mất Trường Sa 1988, và Hội nghị Thành Đô 1990. Đồng thời, phá bỏ mọi Hiệp định có tính quốc tế đã cam kết đi đến hòa bình. Nay giang sơn Việt hoàn toàn lệ thuộc Bắc phương. Đó là công lao của cộng sản đối với nước Việt từ 1944 đến 2014!

Bài nói chuyện về cuộc chiến Việt Nam của ông Bruce Herschensohn của Trường Chính Sách Công thuộc Pepperdine University, California thật là rõ ràng và hay. 

Trên đây là yếu tố bên trong nước Việt của 20 năm nồi da nấu thịt, nhưng điều quan trọng nhất là, yếu tố bên ngoài - khách quan - là Hoa Kỳ không muốn thắng trong cuộc chiến để mất một thị trường to lớn là Trung Cộng. Hơn nữa, Hoa Kỳ đã tương kế tựu kế tiêu diệt đối thủ chính là Liên Xô, nên phải lôi kéo Trung Cộng về mình chống lại Liên Xô, để rảnh nợ Thái Bình Dương, sang cứu đồng minh không thể bỏ ở Trung Đông - Israel - đang ngụp lặn với Hồi giáo cực đoan, luôn tiện chiếm giếng dầu thế giới.

Kết

Tất cả các sự kiện lịch sử 70 năm qua xoay quanh một nhân tài kiệt xuất là cụ Hồ, với kim chỉ nam là sách lược Tôn Tử - Dĩ bất biến ứng vạn biến - để đưa đất nước Việt đi theo con đường chủ nghĩa cộng sản theo tôn chỉ của quốc tế cộng sản 3.

Cái gì đến đã đến. VNCH thua trận, và Việt Nam sa vào vòng tay tên sở khanh Trung Cộng. "Công lao" ấy thuộc về ai, để hôm nay, chiếc vòng kim cô bị tròng vào đầu từ sau ngày 01/10/1949 đến nay, cộng sản ở Việt nam đã thực thi lệnhh của phương Bắc ngày càng siết hệp dần chiếc vòng kim cô ấy trên đầu mình, và dân tộc. Dân tộc Việt đầu nhức như búa bổ, nhưng không làm gì được, nếu không có những phong trào tự lực, tự cường cho dài hạn như Go West Foundation?

Thế kỷ XX, Việt Nam xuất hiện một cụ Hồ xuất chúng trong chính trường, nhưng để lại cái vòng kim cô cho dân tộc với Bắc phương. Liệu thế kỷ XXI, ai sẽ là người xuất hiện để lèo lái con thuyền Việt Nam qua sóng gió của hơn ngàn năm Bắc thuộc? Việc nay, không dễ đến trong tương lai gần, nếu dân khí, và tầm nhìn của người Việt như hôm nay.

Tư Gia, 0h35' ngày thứ Bảy, 19/7/2014
Bài đọc liên quan:
+ Phép thử chính trị
+ Ao làng biển Đông

Hôm nay ngồi xem lại clip Thông tấn xã trung ương Bắc Hàn - KCNA: KOREAN CENTRAL NEWS AGENCY of DPRK(Democratic People's Republic of Korea) - đăng tải hồi tháng 7/2012 - khi mà ông cựu TT Lee Myung Bak còn tại nhiệm - về câu chuyện ông Ro Su Hui sau khi vượt biên giới vĩ tuyến 38 để tham gia ngày giỗ 100 ngày sau khi Kim Jong Il qua đời. Ông Ro Su Hui là Phó chủ tịch Ủy ban Thống nhất Nam Bắc Hàn của chính quyền Nam Hàn. Ông Ro đã được ông chủ tịch cửa khẩu Pomminryon bên phía Bắc Hàn là Choe Jin Su đưa tiễn về lại Nam Hàn sau giỗ 100 ngày của Kim Chính Nhật. 

Khi sang bên phía Nam Hàn ở cửa khẩu Pomminryon, ông Ro Su Hui hô khẩu hiệu rằng: "Đả đảo nhóm những kẻ phản bội Lee Myung Bak". Khi ông sang lại Nam Hàn thì ông bị an ninh Nam Hàn bắt đi. Dân Bắc Hàn đứng bên kia cửa khẩu Pomminryon vẫy cờ thống nhất Liên Triều và hô khẩu hiệu: "Hãy để Ông Ro Su Hui về nhà!" và "Chính quyền bảo thủ của Mỹ và Nam Hàn phải ngưng hành động vi phạm nhân quyền một lần nữa khi bắt Phó Chủ tịch Ro Su Hui!"

Qua đó ta thấy có 3 điều cần suy nghĩ:

1. Cả ở Nam và Bắc Hàn điều có những người mong muốn thống nhất Liên Triều. 

2. Mặc dù sống ở một chế độ tự do dân chủ của Nam Hàn, nhưng vẫn có những công dân có chức tước kính trọng ông cố chủ tịch Kim Jong Il, đặc biệt với ông Ro Su Hui là phó chủ tịch Ủy ban Thống nhất Liên Triều là người am hiểu rất rõ tiến trình đàm phán để thống nhất Liên Triều, thể hiện sự kính trọng và mong muốn thống nhất Nam Bắc Hàn. Chẳng những thế, ông Ro Su Hui còn tỏ thái độ gọi tổng thống Hàn Quốc lúc bấy giờ là thành phần phản động. Nó chứng tỏ, không phải chỉ Kim Chính Nhật có lỗi trong việc thống nhất Nam Bắc Hàn, mà chính phủ diều hâu Lere Myung Bak cũng góp phần vào việc Nam Bắc Hàn không thống nhất được.

3. Vấn đề Liên Triều thống nhất không phải chỉ 2 chính quyền của Bắc và Nam Hàn quyết định, mà có thể Trung Hoa, Mỹ và Nga là những cường quốc quan trọng quyết định. Cũng giống việc miền Bắc Việt Nam nuốt Nam Việt Nam cũng do Mỹ Nga và Trung Hoa quyết định trên bàn cờ chính trị thế giới.

Câu chuyện Nam Bắc Hàn thông qua chỉ một clip 2'21", nhưng nó nhắc chúng ta một nguyên tắc cơ bản của các quốc gia nhỏ bé rằng không bao giờ có độc lập tự chủ thực sự, khi có chung đường biên giới với 1 cường quốc bẩn thỉu. Ngay cả Nam Hàn hiện nay là đồng minh Hoa Kỳ, có nền kinh tế hùng cường đứng thứ 12 toàn cầu với chỉ dân số và diện tích chỉ bằng 1/2 so với Việt Nam, nhưng cũng không quyết định được sự thống nhất quốc gia anh em bị chia cắt.

Clip của Thông tấn Trung Ương Bắc Hàn quay lại cảnh ông Ro Su Hui - phó chủ tịch Ủy ban Thống nhất Liên Triều của Nam Hàn - phản đối chính quyền Nam Hàn tại cửa khẩu Pomminryon và bị bắt khi về bên nay Nam Hàn

Ngày ấy, lịch sử phân tranh Nam Bắc Việt cũng có những cuộc đi đêm giữa chính quyền Hồ Chí Minh ở Bắc Việt với chính quyền Ngô Đình Diện ở Nam Việt, thông qua những cuộc gặp gỡ giữa ông Ngô Đình Nhu và ông Phạm Hùng ở khu rừng Tánh Linh thuộc tỉnh Bình Tuy - bây giờ là huyện Tánh Linh tỉnh Bình Thuận. Cả hai phía Nam Bắc Việt Nam đều muốn hòa bình thống nhất. Nhưng lý do vì đâu mà không thành. Cuối cùng, lịch sử đã ghi dấu dòng họ Ngô bị Hoa Kỳ giật dây để tướng Minh lớn thủ tiêu và lật đổ.

Khi chính quyền đệ nhị Cộng Hòa sụp đổ vào ngày 30/4/1975. Những ai nhức nhối với lịch sử nước Việt trong nội chiến đều hiểu rõ: Hoa Kỳ, Nga và Trung Hoa đóng vai trò quyết định việc Bắc Việt "thắng" Nam Việt thông qua cuộc mua bán giữa Mao Trạch Đông và Nixon trong Thông Cáo Thượng Hải 1972. Và sau đó là, ký kết Hiệp định Paris 1973 với nội dung Hoa Kỳ rút quân về nước, hai miền Nam Bắc phân chia ranh giới, ngưng chiến để dân chúng làm ăn. Nhưng Bắc Việt đã vi phạm Hiệp Định Paris, và Hoa Kỳ làm lơ để Trung Hoa chiếm lấy Hoàng Sa vào năm 1974. Sau đó là 30/4/1975 lịch sử làm dấu mốc nhân dân Việt Nam thoát nội chiến, nhưng toàn Đông Dương lại mắc vào một cổ 3 tròng: chính quyền Hà Nội, Liên Xô cũ và Trung Hoa, sau khi đã nồi da xáo thịt hơn 5 triệu sinh linh nước Việt. Quả là đau lòng!

Nam Bắc Hàn rồi sẽ thống nhất dưới triều đại Kim đệ Tam - Kim Chính Ân. Nhưng để đi đến thống nhất sẽ là sự mặt cả giữa tam quốc phân tranh: Nga, Hoa Kỳ và Trung Hoa là điều chắc chắn. Song vấn đề là, khi bỏ Nam Việt Nam để lấy Trung Hoa chống lại Liên Xô, và 18 năm sau Liên Xô Đông Âu sụp đổ, thì bây giờ, để đổi lấy thống nhất Liên Triều, Hoa Kỳ phải đổi lại cái gì cho Trung Hoa? Liệu có phải là Biển Đông và Đông Dương một lần nữa được đưa vào làm vật thế chấp, khi mà biển Đông chỉ là cái ao làng, và Việt Nam chỉ là con cờ không giá trị đối với Hoa Kỳ trong lúc này?



Chính vì thế mà, chúng ta không lấy làm lạ gần đây Việt Nam và Trung Hoa rất thân thiện trong cả việc nhất định không sửa đổi hiến pháp 2013, và nhiều chuyến viếng thăm con thoi giữa 2 bên, những lời hứa Việt Nam trung thành với Trung Hoa, và kể cả việc Việt Nam từ chối gia nhập TPP. Và một điều đáng lưu ý là người Nga bỏ của chạy lấy người ở cảng Cam Ranh tháng 6/2001, thì 12 năm sau họ quay lại cảng Cam Ranh, trong khi đó, từ thời TT Bush vào tháng 12/2007, ông Đô Đốc tư lệnh Thái Bình Dương - Robert Lucius - đã khẳng định: Hoa Kỳ dứt khoát là không quan tâm đến cảng Cam Ranh.

Nếu như vật thế chấp của các chính trị gia ở các nước nhược tiểu là nhân dân, hoặc con cái của vua quan triều đình của quốc gia này, thì vật thế chấp chính trị toàn cầu cho các cường quốc lại là chính các quốc gia nhược tiểu. Đó là nỗi đau của các dân tộc có quốc gia cùng đường biên giới với các cường quốc gian hiểm và bẩn thỉu như Trung Hoa, Nga và Hoa Kỳ.

Chính quyền nhược tiểu độc tài thì dùng dân đen làm vật thế chấp chính trị trong bang giao với cường quốc mà họ cho là kẻ thù không đội trời chung. Nhưng các cường quốc lại ngồi lên đầu các chính quyền nhược tiểu độc tài để thế chấp cả giang sơn dân tộc của các quốc gia nhược tiểu và độc tài ấy.

Asia Clinic, 16h08' ngày thứ Tư, 18/12/2013
Bài đọc liên quan:
+ Bài toán nan giải cho kinh tế Trung Hoa
+ Likonomics tiến thoái lưỡng nan
+ Trung Hoa không chốn dung thân
+ Trào lưu thoát Trung Hoa của các chư hầu đang chuyển động?

Đầu năm nay tôi có viết 2 bài về tình hình ngoại giao giữa Hoa Kỳ với Trung Hoa và Bắc Hàn, trong đó, tôi đặc biệt nhấn mạnh về ngoại giao bóng rổ. Bài thứ nhất vào tháng 3/2013: Bày binh bố trận, và bài thứ hai vào tháng 4/2013 là bài Liệu có chiến tranh trên bán đảo liên Triều?

Không biết mọi người có còn nhớ tháng 8/2011 ông phó TT Biden sang thăm Trung Hoa bằng Ngoại giao bóng rổ ở Bắc Kinh mà, lúc ấy ông Hồ Cẩm Đào còn tại vị, và vận động viên Trung Hoa đánh vận động viên của Georgetown University mà không rõ vì sao, nhưng chắc chắn các lãnh đạo cao cấp 2 nước Mỹ Trung hiểu được nguyên nhân tại sao có vụ ẩu đả này, mọi người còn nhớ không?

Sau khi Kim Chính Ân lên ngôi thì vận động viên bóng rổ về vườn Dennis Rodman được Kim Chính Ân mời sang thăm 2 lần, trong đó có một lần dự sinh nhật của Kim Chính Ân không?

Xưa khi cuộc nội chiến Việt Nam đến hồi cuối, trước khi Nixon sang gặp Mao cuối năm 1972, thì các vận động viên Hoa Kỳ và Trung Hoa gặp nhau bằng ngoại giao bóng bàn vào tháng 4/1971. Sau ngoại giao bóng bàn Hoa Kỳ xóa cấm vận Trung Hoa. Sau nữa là Nixon gặp Mao ký kết Thông Cáo Thượng Hải bàn giao Đông Dương cho Trung Hoa cai quản, để Mẽo lấy Trung Hoa tiêu diệt Liên Xô. 18 năm sau, năm 1990, Liên Xô và Đông Âu tan rã. Gấu Nga như mãnh thú trúng tên cho đến nay vẫn chưa hồi phục sức mạnh ngày nào.

Ngoại giao bóng bàn là giao banh qua lại để thắng đối phương, nên cú giao bóng Đông Dương cho Trung Hoa và trả bóng Liên Xô và Đông Âu của Trung Hoa cho Hoa Kỳ là một trận bóng bàn của thế kỷ XX long trời lở đất. Nó cứu vớt hơn nửa tỷ nhân loại thoát ách gông cùm cộng sản ngay tại cái nôi của cộng sản được sinh ra.

5 trong 7 đại trưởng lão của Kim Chính Nhật - bố của Kim Chính ân - những người đã giúp Kim Chính Ân vững vàng trên ngai vàng lại bị Kim Chính Ân hạ bệ, và kể cả tử hình. Trong hình: bên phải từ số 1-8: Kim Jong-un, Jang Song-taek, Kim Ki-nam, Choe Tae-bok, Ri Yong-ho, Kim Yong-chun, Kim Jong-gak và U Dong-chuk (Ảnh: AP)

Lần này ở Bắc Hàn, những biến đổi chính trị về mặt nhân sự mà, có đến 5 trong 7 người trong những vị bô lão chính đi cạnh quan tài ông Kim Chính Nhật - cha của Kim Chính Ân - bị hạ bệ, trong đó có dượng rễ đầy uy quyền của Kim Chính Ân bị xử tử. Hơn thế nữa, tất cả các công ty khai khoán của Trung Hoa bị Kim Chính Ân đuổi về nước sau chỉ 8 tháng nắm quyền. Nó làm cho ông ngoại trưởng Vương Nghị của Trung Hoa phải hỏi ý kiến ông Lavarov của Nga về tình hình Bắc Hàn, là điều hiếm thấy xưa nay. Vì Bắc Hàn là phênh giậu, cũng là nơi nhận viện trợ của Trung Hoa kể từ 1953 đến nay từ giọt xăng đến hột gạo. Thế giới muốn biết tình hình Bắc Hàn đều phải hỏi Trung Hoa, nhưng lần này lại khác.

Giả thiết rằng, Kim Chính Nam anh cả Kim Chính Ân đang ở Hongkong Trung Hoa được Jang Song Thaek và Trung Hoa sắp xếp để lật đổ Kim Chính Ân, để về chấp chính Bắc Hàn, là một giả thiết đáng tin cậy. Đó là lý do để Kim Chính Ân giết dượng rễ của mình. Vì sau khi Jang Song Thaek bị tử hình, thì con trai của Kim Chính Nam đang học ở Đại học Paris phải bỏ trốn. Có phải vì thế mà, Kim Chính Ân mới đoạn tuyệt với Trung Hoa?

Cách đây 2 hôm, tôi viết bài: Trào lưu thoát Trung Hoa của các chư hầu đang chuyển động? Hôm nay tôi hồi cứu lại ngoại giao bóng rổ của Hoa Kỳ, Trung Hoa và Bắc Hàn, khi mà sau khi bắt dượng rễ của mình 2 ngày thì Kim Chính Ân thả cựu quân nhân Hoa Kỳ trong thời chiến tranh liên Triều bị bắt hồi tháng 10/2013 - ông Merrill Newman.

Trong cách chơi bóng rổ, hai đối thủ ghi điểm bằng cách bỏ banh và rổ kiểu úp sọt. Nó như một hành động mà Hoa Kỳ muốn nhắn gửi với Trung Hoa rằng, kỳ này tao hạ mày bằng cách úp sọt thông qua chư hầu của mày là Bắc Hàn. Thông điệp này có thể cho thấy Bắc Hàn sẽ được hưởng ân sủng bằng sự trao đổi như ngày xưa Trung Hoa được ân sủng của Hoa Kỳ, để hôm nay trở thành nền kinh tế lớn thứ 2 thế giới, và là đối thủ đáng sợ nhất của Hoa Kỳ ở vị trí cầm đầu thế giới trong tương lai.

Từ 2004 cho đến nay, cuộc chiến tranh tiền tệ, hàng hóa và cả quyền lực mền lẫn quyền lực cứng giữa 2 phe tả hữu mà, đứng đầu là Nga Trung với Hoa Kỳ và đồng minh phương Tây diễn ra rất quyết liệt.

Cuộc chiến giữa đồng đô la và nhân dân tệ giằng co tỷ giá suốt 10 năm qua. Việc gây khó dễ Liên Minh châu Âu về cung cấp khí gas mùa Đông của Nga không hề đơn giản, ngay cả hôm nay dân Ô Khắc Lan - Ukraina - biểu tình chống chính phủ thân Nga buộc chính phủ phải nhượng bộ, đang diễn ra cũng là một trong những nước cờ trên bàn cờ tranh bá đồ vương của 2 phe tả hữu.

Hàng giá rẻ của Trung Hoa đã chiếm lĩnh thị trường toàn cầu, và thu hút tất cả các nhà tư bản đa quốc gia đổ xô đến Trung Hoa để kiếm lợi nhuận. Các nhà đại tư bản Hoa Kỳ và phương Tây ngày càng giàu nhờ nhân công rẻ mạt của Trung Hoa bao nhiêu thì, chính phủ của họ lại nghèo đi bấy nhiêu, để nước Mỹ phải ngưng hoạt động, và các thành viên EU trên bờ vực phá sản.

Trung Hoa đã thành công khi biến đất nước mình thành công xưởng của toàn cầu. Kinh tế Trung Hoa đã tăng trưởng thần kỳ với 30 năm liên tục, mỗi năm 10% tăng trưởng để đồi lại ô nhiễm môi trường và bất công xã hội. Trung Hoa cướp việc làm của thế giới còn lại của Hoa Kỳ và phương Tây. Nạn thất nghiệp của các quốc gia này tăng nhanh.

Hậu quả của những quốc gia có tỷ lệ dịch vụ chiếm tỷ trọng cao trong nền kinh tế, như Hoa Kỳ và phương Tây là, khủng hoảng kinh tế do nhập khẩu, do không có công ăn việc làm. Cái gì đến đã đến là khủng hoảng kinh tế Hoa Kỳ 2008, kéo theo đại khủng hoảng kinh tế toàn cầu. Liên minh châu Âu điêu đứng, Ý, tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Hy Lạp trên bờ vực phá sản. Đây lại là nguyên nhân để Trung Hoa suy yếu. Một vòng xoắn suy thoái kinh tế toàn cầu đang quay.

Hoa Kỳ và phương Tây giật mình, tháng Mười năm 2010, Hoa Kỳ sử dụng sáng kiến của 4 nước thành viên Singapore, Brunei, Chile và New Zealand đã ký kết với nhau vào tháng 6/2005 để đưa ra chiến lược châu Á Thái Bình Dương - TransPacific Partnership - TPP. Tháng Bảy năm 2013, Hoa Kỳ và Liên Minh Châu Âu bàn thảo chiến lược xuyên Đại Tây Dương - TransAtlantic Partnership - TAP. Hai gọng kiềm bắt đầu siết chặt, những thông tin hàng Trung Hoa độc hại được tung ra, cả thế giới tẩy chay hàng hóa có xuất xứ từ Trung Hoa. Nhưng cốt lõi vẫn là Hoa Kỳ và Liên minh châu Âu khủng hoảng kinh tế, nên thị trường xuất khẩu của Trung Hoa giảm mạnh.

Ngoài ra, chính sách đầu tư, ưu đãi thuế và trẻ hóa lao động của Hoa Kỳ cho sau 2018 - khi mà thế hệ Baby Boomers sẽ về hưu - đang lôi kéo các nhà đại tư bản Hoa Kỳ quay về lại bản quốc. Chương trình thắt lưng buộc bụng của Châu Âu cũng làm giảm sản lượng công nghiệp của Trung Hoa. Trung Hoa đang cải tổ để đối phó những nước cờ bao vây của Hoa Kỳ và phương Tây bằng Hội nghị Trung ương lần 3 của nhiệm kỳ Tập - Lý: Tăng tiêu thụ nội địa, giảm nợ xấu, ngưng cung cấp tín dụng cho đầu tư công ở các chính phủ địa phương, với cái gọi là Likonomics trong lưỡng đầu thọ địch, trong bất ổn nội bộ cộng sản Trung Hoa, bất ổn sắc tộc và bất bình đẳng giàu nghèo, giai cấp đến tột đỉnh như hiện nay.

Hãy thử tiên đóan tương lai gần, Kim Chính Ân chịu ngồi vào đàm phán để giải giáp vũ khí hạt nhân để đổi lấy xóa cấm vận, mở cửa, để được các nhà đầu tư nước ngoài vào đưa Bắc Hàn ra khỏi sự lệ thuộc kinh tế với Trung Hoa. Vì mới gần đây, sau khi đổi các công ty khai khoán Trung Hoa ra khỏi Bắc hàn, Kim Chính Ân đã ký hợp đồng 25 năm với Tập đoàn Korea National Resources Trading Corporation của Hàn Quốc về việc thành lập một liên doanh Pacific Century Rare Earth Mineral Limited để khai thác mỏ đất hiếm "Jeonju" là một động thái có thiện chí không chối cãi.

Hãy tiên đoán tương lai gần, lương công nhân ở Trung Hoa tăng cao. Trung Hoa không còn là mãnh đất màu mỡ để các nhà đại tư bản đổ xô và kiếm lợi nhuận.

Hãy tiên đoán tương lai gần, phênh giậu của Trung Hoa không còn nữa, ngoại trừ nền kinh tế định hướng xã hội chủ nghĩa mang hình bóng Trung Hoa ở phía Nam.

Đó cũng là lúc thấp thoáng bóng dáng của 2 cuộc ngoại giao bóng rổ bắt nđầu chuyển động như Thông cáo Thương Hải 1972, như Hiệp định Paris 1973, như làn sóng cộng sản khắp toàn cầu vào giữa cuối thập niên 1970s, và sau đó là cộng sản sụp đổ ngay trên quê hương sinh ra nó. Liệu thời gian để có ngày ấy là bao lâu? Khi Liên Xô mất 18 năm để sụp đổ, thì Trung Hoa sẽ mất bao lâu để tan rã như cuối đời nhà Thanh? Tất cả đều bắt đầu từ Bắc Hàn, một quốc gia bí hiểm, nghèo khổ có những chính sách ngoại giao bất thường, nhưng đủ làm cho các cường quốc phải âu lo. Và liệu sinh mạng của Kim Chính Ân có được bảo toàn cho đến lúc đó?

Tư Gia, 22h 05' ngày Thứ Hai, 16/12/2013
Bài đọc liên quan:

Có một mẫu số chung cho tất cả bạn bè và chư hầu của Trung Hoa là nghèo đói và yếu hèn hoặc tưng tửng trong ngoại giao điên khùng của Triều Tiên. Đó cũng là chiến lược của Trung Hoa để kiềm chế, sai khiến và bành trướng kiểu quyền lực mềm đến các chư hầu.

Ở Miến Điện, thế hệ của Thein Shwe bắt đầu thoát Trung Hoa bằng những chuyển đổi chính trị từ năm 1990 với hiến pháp cho phép một đa nguyên chính trị, đến 2005 quyết định dời đô từ Rangoon đến thủ đô hành chính mới mang tên Pyinmana cách thủ đô Rangoon cũ 600 km về phía bắc, và đến năm 2011 ông tổng thống Thein Sein kế vị Thein Shwe làm cuộc thay đổi ngoạn mục cả kinh tế lẫn chính trị, đang làm cho Miến Điện thay da đổi thịt hằng ngày.

Theo tài liệu của World Bank thì, Miến Điện đứng thứ 2 sau Bắc Hàn về sự đánh giá nguy cơ sụp đổ kinh tế chính trị. Và Miến Điện đã buộc phải thay đổi trước khi quá muộn. Trong cuộc thay đổi đó, Miến Điện đã làm cuộc Thóat Trung Luận đẹp mắt làm thế giới ngỡ ngàng và thán phục. Nếu Nam Phi có một Nelson Mandela làm thay da đổi thịt Nam Phi bằng ý chí bất khuất và lòng vị tha, nhân bản, thì ở Miến Điện có một người đàn bà thép Aung Kyi cũng không kém, để đưa Miến Điện có ngày hôm nay.

Hôm qua 13/12/2013, tờ Bưu Điện Buổi Sáng - South China Morning Post - của Trung Hoa ở HongKong đưa tin: North Korea's execution of Kim's uncle Jang will test ties with China: Bắc Hàn tử hình ông Jang để thoát khỏi sự trói buộc của Trung Hoa. Kim Jong Un kết tội dượng rễ của mình bán tài nguyên than đá và đất đai cho Trung Hoa giá rẻ để lo lót tiền hoa hồng môi giới, và quan hệ hữu hảo với Trung Hoa nhằm củng cố vị trí của mình ở Bắc Hàn.

Ông Jang Song-thaek gặp Hồ Cẩm Đào trong chuyến thăm Trung Quốc tháng 8/2012 sau khi Kim Jong Un lên nắm quyền 8 tháng.

Nhưng Tân Hoa Xã của Trung Hoa lại đưa tin từ nguồn Thông Tấn Trung Ương Bắc Hàn - KCNA: KOREAN CENTRAL NEWS AGENCY of DPRK(Democratic People's Republic of Korea) - rằng, ông Jang Song Thaek bị xử tử bằng một phiên tòa quân sự đặc biệt hôm 12/12/2013 vì tội phá hoại đất nước và âm mưu thành lập lực lượng lật đổ chính quyền nhân dân.

Qua sự việc này cho thấy Kim Jong Un không tin tưởng Trung Hoa, và Bắc Hàn của thời đại Kim Jong Un muốn Thoát Trung Luận bằng cách của Kim Jong Un, một thế hệ không ân oán với Trung Hoa bắt đầu. Và mấy hôm nay Trung Hoa quan ngại với hành động này của Kim Jong Un ở tuổi 30, nắm quyền chấp chính chỉ sau 1 năm cha mình qua đời. Đó là điều đáng để chúng ta phân tích cho sự kiện này.

Chỉ sau 1 năm chấp chính Kim Jong Un đuổi sạch các công ty khai thác than đá và đất hiếm của Trung Hoa tại Triều Tiên được Jang Song Thaek bán cho Trung Hoa rẻ mạt. Cho nên Tháng 5/2013 Trung Hoa kêu gọi trừng phạt nghiêm khắc Bắc Hàn buộc Kim Jong Un phải cử đại sứ đặc biệt Bắc Hàn đến Bắc Kinh. Trước sự kiện Kim Jong Un ra lệnh bắt ông Jang Song Thaek 3 ngày, vào ngày 02/12/2013 tổng thống Nga Putin đã ký sắc lệnh trừng phạt Bắc Hàn. Lý do là trừng phạt được cho là vì những hoạt động hạt nhân của Bắc Hàn có thể gây nguy hiểm cho thế giới vì vi phạm những gì Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc đã quy định, nhưng đó có thể là bề nổi của tảng băng chìm là, Kim Jong Un muốn thoát ra khỏi khối cánh tả Nga Trung lâu nay vẫn bảo trợ Bắc Hàn.

Mỗi quốc gia có một hoàn cảnh lịch sử và văn hóa khác nhau có một con đường để chọn lựa cho sự chuyển đổi và Thoát Trung Luận khác nhau. Nếu Bắc Hàn chịu sự bao biện, hỗ trợ cả trong chiến tranh liên Triều, đến cả kinh tế từ hột gạo đến từng giọt xăng dầu từ 1953 đến nay, thì Miến Điện hoàn toàn khác, họ tự chuyển sang quân phiệt chuyên chế sau 1975, khi mà trào lưu cộng sản lan rộng khắp thế giới.

Để thoát Trung Hoa, Miến Điện đã chọn con đường trí tuệ của mình nhờ vào thế hệ 194x có kinh nghiệm, có kiến thức và có tầm nhìn, nên con đường đi của họ êm đềm hơn, do ân oán lịch sử với Trung Hoa không sâu đậm. Ngược lại, ở Bắc Hàn do quan hệ sâu đậm và 2 đời lãnh đạo nặng nợ với Trung Hoa, nên cách Thát Trung Hoa của Bắc Hàn mang màu sắc khác, song Kim Jong Un là thế hệ được đào tạo tốt ở quốc gia tư bản giãy chết. Nhưng cả 2 đều có chung một điểm là mọi quyền hành đều tập trung về một cá nhân quyết định để tự cứu mình, và cứu cả một đất nước trong khi kinh tế suy sụp có thể làm cho chính trị sụp đổ theo.

Lễ kỷ niệm 66 năm ngày Thiếu Nhi của Bắc Hàn cho thấy quyền lực của Kim Jong Un đang ở đỉnh cao tối thượng đến cả nhiều thế hệ trẻ, già ở Bắc Hàn.

Nhưng so với Miến Điện, Bắc Hàn có một lợi điểm tối quan trọng mà các quốc gia chư hầu quanh Trung Hoa không có được là, Bắc Hàn sản xuất được bom hạt nhân. Một vũ khí lợi hại mà bất kỳ quốc gia nào cũng phải kính trọng, mặc dù Bắc Hàn không được phép sản xuất bom hạt nhân theo hiến chương của Liên Hiệp Quốc có từ sau chiến tranh thế giới II. Nó giúp cho Bắc Hàn có thể tự chủ và độc lập với bất kỳ cường quốc nào, khi Bắc Hàn có được một chiến lược kinh tế vĩ mô và vi mô tốt cho tương lai.

Tên lửa tầm xa mang đầu đạn hạt nhân của Bắc Hàn là mối đe dọa cho thế giới đối nghịch, và cũng là sức mạnh tự chủ của Bắc Hàn, mà không cường quốc nào có thể hăm dọa hay khống chế được. Nó được xuất hiện trong cuộc diễu binh vào ngày ký kết ngưng chiến 2 miền Liên Triều lần thứ 60 - 27/7/1953 - 27/7/2013 vừa qua.

Vẫn còn quá sớm để nhận định rằng Kim Jong Un sẽ làm được gì cho Bắc Hàn. Có thể thanh trừng nội bộ gia đình trị của mình là để củng cố quyền lực sau khi lên nối ngôi ở một xã hội phong kiến tập quyền như Bắc Hàn, chứ chưa chắc là một cuộc Thoát Trung Hoa như chúng ta suy đoán. Nhưng cũng có thể Kim Jong Un đã có những mối quan hệ tốt với phương Tây trong quá trình du học, và khi thời cơ đến Kim Jong Un bắt đầu đốn cổ thụ, cắt đứt những chiếc rễ đã được Trung Hoa cài cắm vào Bắc Hàn để thao túng chính trường Bắc Hàn.

Vấn đề đặt ra là, Bắc Hàn chỉ Thoát Trung Hoa, nhưng vẫn giữ chế độ phong kiến tập quyền kiểu mới như 2 thế hệ trước đó của gia đình họ Kim, hay là Bắc Hàn muốn Thoát hoàn toàn ra khỏi chế độ chính trị mà lâu nay đã làm cho Bắc Hàn điêu đứng về kinh tế lẫn chính trị vì bị cả thế giới bao vây.

Có 3 khả năng cho tương lai Bắc Hàn qua những gì đã diễn tiến trong thời gian ngắn Kim Jong Un chấp chính.

Có khả Bắc Hàn trong tương lai gần là, Bắc Hàn sẽ đi theo con đường cải tổ kinh tế của Việt Nam và Trung Hoa đang đi để tự cứu lấy mình, và chính trị vẫn giữ nguyên trạng, bằng cách đánh đổi về vấn đề hạt nhân. Và bán đảo liên Triều vẫn chia cắt. Nhưng với khả năng này, bước tiếp theo bắt buộc Triều Tiên phải cải tổ chính trị cho phù hợp với kinh tế mở cửa, nếu không, Bắc Hàn buộc phải quay lại làm chư hầu của Trung Hoa khi kinh tế suy sụp do chính trị thối nát gây ra như các quốc gia khác ở khu vực.

Khả năng thứ hai khó diễn ra là có một cuộc động loạn chính trị ở Bắc Hàn lật đổ triều đại họ Kim. Vì quyền lợi ăn chia đã được chia đều cho quân đội và an ninh Bắc Hàn, ngay cả người quyền lực đã có công đưa Kim Jong Un lên chấp chính như ông Jang Song Thaek, mà cũng bị tử hình thì Kim đệ tam không dễ lung lay.

Ông Jang Song-thaek bị bắt ngay tại cuộc họp của đảng lao động Bắc Hàn hôm 05/12/2013 và đã bị tòa án quân sự tử hình hôm 12/12/2013 vừa qua.

Khả năng thứ ba là Bắc Hàn sẽ cải tổ kinh tế lẫn chính trị như Miến Điện để tự lực, tự cường với việc đánh đổi vấn đề hạt nhân là hầu như không thể xảy ra. Nhưng nếu có xảy ra thì thời gian đòi hỏi ít nhất 3 thập kỷ tới bằng sự chuyển động từ từ như Miến Điện đã làm.

Nhưng dù khả năng nào diễn ra đi nữa, thì Bắc Hàn đang đi trên con đường không lùi lại với Nga Trung như hai thế hệ nhà họ Kim trước đây. Và cuộc Thoát Trung Hoa của các chư hầu đang chuyển động ngoài tầm kiểm soát của Trung Hoa. Liệu còn bao nhiêu chư hầu nữa của Trung Hoa sẽ tiếp bước theo cách riêng của mình?

Asia Clinic, 10h24' ngày Thứ Bảy, 14/12/2013
Bài đọc liên quan:

Có nhiều ý kiến khác nhau về chuyến viếng thăm của ông ngoại trưởng Hoa Kỳ đến Việt Nam cuối tuần này. Giáo sư Việt Kiều thì đặt vấn đề bàn bạc của ông John Kerry với Việt Nam là nhân quyền theo như yêu cầu của 47 nghị sĩ Hoa Kỳ, vì bị thua sút Trung Hoa sau chuyến viếng thăm của ông Lý Khắc Cường trước khi quốc hội Việt Nam quyết định có thay đổi hiến pháp 2013 hay không? Chuyên gia kinh tế trong nước thì cho rằng chuyến đi này sẽ nghiêng về việc bàn luận kinh tế.

Tôi cũng thêm lời bàn cho vui cửa vui nhà, có cái để mọi người đọc chơi. Vì thấy, ngay cả ông Johyn Kerry cũng làm công tác dân vận trước khi vào đến Việt Nam ngay trên website của bộ ngoại giao Hoa Kỳ.

Ông John Kerry đang làm công tác dân vận trước khi đặt chân đến Việt Nam

Kết quả hiến pháp 2013 thì ai cũng rõ, chỉ thay đổi câu chữ, thay đổi vị trí các cụm từ từ trước ra sau, còn bản chất của 2 vấn đề kinh tế và chính trị vẫn như cũ. Kinh tế vẫn nhà nước làm chủ đạo, sở hữu công tư liệu sản xuất vẫn như xưa. Chính trị thì vẫn đơn nguyên tập quyền do đảng cộng sản đang cầm quyền tiếp tục lãnh đạo, mặc dù Việt Nam đã vào Ủy ban Nhân quyền Liên Hiệp Quốc ngay lúc này. Nó có liên quan gì đến chuyến đi của ông Lý Khắc Cường không, khi hôm nay có tin hợp tác kinh tế tiểu vùng sông Mê Kông lên đến 50 tỷ đô la, trong đó có sự tham gia của các nước Việt Nam, Campuchia, Lào, Myanmar, Thái Lan; tỉnh Vân Nam và Khu tự trị Quảng Tây của Trung Hoa.

Chiến lược ngoại giao của Việt Nam sau khi cởi trói bất di bất dịch là, ngoại giao đa phương, Việt Nam muốn là bạn của cả thế giới, không ngả về với bất kỳ quốc gia nào như trước đây đã sai lầm. Chiến lược ấy lấy chiêu thức cốt lõi của Tôn Tử: Dĩ bất biến ứng vạn biến. Nó có nghĩa là chiến lược đa phương ngoại giao là bất biến, tùy cơ ứng biến với những cái thay đổi của đối tác ngoại giao. Chuyến công du Nhật Bản hôm qua của ông thủ tướng Việt Nam trong khi ông John Kerry đến Việt Nam cũng chứng minh rõ điều này. Càng rõ ràng hơn khi đảng cầm quyền ở Việt Nam cũng tuyên bố là, muốn ổn định chính trị để phát triển kinh tế cũng là bất di bất dịch trong cương lĩnh của đảng cầm quyền.

Từ đó chúng ta thấy rằng, chuyến đi của ông John Kerry chỉ làm hâm nóng lại mối quan hệ song phương gần đây đang "nồng ấm" hơn theo kiểu ngoại giao mà cả 2 bên cùng nhau bắt 1 tay phải để hòng kiếm tìm quan hệ an ninh quốc phòng ở khu vực Thái Bình Dương, còn tay trái là đang cùng nhau thò vào túi đối tác để kiếm tiền, trong lúc Trung Hoa đang trổi dậy trong hung hăng.

Có một nguyên tắc ngoại giao trở thành nguyên lý là, khi anh đến nhà tôi để bàn chuyện gì thì anh cũng là kẻ cần tôi nhiều hơn là tôi cần anh. Khi ông chủ tịch nướcthủ tướng của Việt Nam sang Hoa Kỳ, thì Việt Nam cần Hoa Kỳ, còn lúc này nhân vật số 2 nước Mỹ sang Việt Nam thì Hoa Kỳ cần Việt Nam. Thế thôi cũng đã rõ mọi vấn đề sau khi Việt Nam tỏ rõ thái độ thân thiện với Trung Hoa trong kỳ họp quốc hội dài nhất lịch sử vừa qua.

Hơn thế nữa, Việt Nam cũng không dại mà phải nghe theo cường quốc nào. Ở giữa hưởng oản cả 2 thằng bằng ngoại giao đu dây vẫn hơn. Đó là chính sách ngoại giao đa phương theo kiểu win-win mà Việt Nam đang cho là tốt nhất trong tình hình hiện tại của toàn cầu. Nước xa chả cứu được lửa gần, Hoa Kỳ làm sao cứu được Việt Nam, khi Trung Hoa hãm hại? Lời nói ông cựu Đại sứ Anh Derek Tonkin vẫn còn vang vọng: "90% chính sách đối ngoại Việt Nam là với Trung Quốc". Nhất là trong lịch sử gần, Mỹ và Trung Hoa đã câu kết bán cả Việt Nam và Đông Dương cho Trung Hoa sau hiệp định Paris 1973 mà ai cũng còn nhớ như in.

Còn hơn thế nữa, chính quyền Việt Nam được điều hành bằng nghị quyết của đảng cầm quyền để chính phủ đưa ra những nghị định và thông tư làm chuẩn mực luật lệ của quốc gia. Hiến pháp và các bộ luật chỉ là những cái thứ yếu đứng sau nghị quyết và nghị định như ông tổng bí thư đã từng khẳng định rõ ràng. Nên chuyện gia nhập vào Ủy ban Nhân quyền Liên Hiệp Quốc là một thắng lợi đúng nghĩa của chính quyền Việt Nam, vì Việt Nam vào chiếc ghế này là để dạy cho thế giới hiểu về nhân quyền xã hội chủ nghĩa nó như thế nào, chứ không phải để làm theo cái mà thế giới quy định trong bản tuyên ngôn nhân quyền Liên Hiệp Quốc. Bằng chứng này đã được Việt Nam chứng minh bằng việc trấn áp những người dân đòi nhân quyền ngay trong ngày Quốc tế nhân quyền 10/12/2013 vừa qua. Có nghĩa là, nhân quyền của dân Việt phải nằm trong nghị quyết của đảng cầm quyền: chính trị phải ổn định để phát triển kinh tế.

Công an Việt Nam trấn áp buổi ra mắt của Mạng lưới Bloggers Việt Nam tại Sài Gòn trong ngày Quốc tế Nhân quyền 10/12/2013

Và tất cả những điều trên càng khẳng định cho sự dè dặt của Việt Nam khi đàm phán để vào TPP vừa mới chấm dứt cách đây 3 hôm tại Singapore vẫn còn bỏ ngõ dài hạn. Nó cho thấy câu nói của cố tổng thống Nguyễn Văn Thiêu ngày nào rất đúng: "Làm bạn với Mỹ khó hơn làm kẻ thù của Mỹ".

Với những vấn đề trên, chuyến đi của ông John Kerry về phía Hoa Kỳ không ngoài mục đích kéo Việt Nam về phía Mỹ để làm cân bằng quan hệ tay ba giữa ả đào Việt Nam với hai anh chàng nhà giàu Mỹ Trung. Về phía Việt Nam, sao cũng được, miễn các anh cho tôi cơ hội, của cải, và sức mạnh an ninh quốc phòng, để tôi làm cái mà hai anh muốn là cân bằng khu vực châu Á Thái Bình Dương, nhưng phải trong cái quan hệ đa phương, Việt Nam muốn là bạn của thế giới, và Việt Nam có cái kiểu nhân quyền của Việt Nam, không thể đem văn hóa nhân quyền của Hoa Kỳ áp đặt vào Việt Nam.

Asia Clinic, 13h18' ngày thứ Sáu, 13/12/2013